Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Đức Ki-tô được xem như “người tầm thường”

Tác giả: 
Jos Tú Nạc NMS
 
 
Đức Ki-tô được xem như “người tầm thường”
 
Chúa Nhật XXV Thường Niên – Năm B (Wisdom 2: 12, 17-20; Psalm 24; James 3: 16-4: 3; mark 9: 30-37)
 
Nhiều người đã nhận ra sự mất tinh thần của họ để dẫn đến một một đời sống thánh thiện không phải luôn là con đường dẫn đến sự phổ quát hoặc thành công. Là người thánh thiện không có nghĩa rằng đó là một người hoàn thiện hay một thánh nhân – sự diễn tả đơn giản đó là sự hiện diện những nguyên tắc thiêng liêng của Thiên Chúa trong mọi phương diện của cuộc sống hàng ngày.
 
Đoạn trích từ Sách Khôn ngoan rất thú vị và thuộc mục tiêu tâm lý. Tầm nhìn của một cá nhân mẫu mực có thể đánh thức sự đa dạng của những phản ứng – tràn đầy hy vọng, một nỗi khát khao thực hiện tương tự. Tuy nhiên, thường chỉ có phản ứng đối lập: một cảm giác bảo thủ, cáu giận hoặc hổ thẹn tự chính mình, và sự thèm khát lớn lao bằng cách nào đó để loại bỏ sự thử thách với hình ảnh cái tôi của con người. Sách Khôn ngoan đã nói về “người không tin vào thần thánh” – điều này không nói lên ý nghĩa cần thiết của những người vô thần, mà đó là đời sống cuộc sống của họ không đặt niềm tin vào sự hiện diện của Thiên Chúa, ngay cả họ là những người có đức tin tôn giáo.
 
Chủ nghĩa vô thần thực tiễn hay thực dụng là một trong những vấn đề quan trọng nhất của thế giới chúng ta. Người không tin vào thần thánh trong minh họa của Sách Khôn Ngoan hy vọng lật đổ người công chính bằng cách lăng mạ và giày vò của họ, đã tỏ ra rằng sự chính trực tất cả chỉ là đồn đãi. Sau đó họ vẫn có thể tiếp tục ung dung và với một cảm giác khuây khỏa trong lối đi của cuộc sống bình thường.
 
Chúng ta có thể nhìn thấy những điển hình về điều này bằng những lời nói hiện đại và bôi nhọ thanh danh của những người thách thức hiện trạng bởi phong cách sống của họ và những nỗ lực của họ cho thế giới được tốt hơn. Thậm chí một số người đã phải trả giá bằng cuộc sống của họ. Những thử thách thực tế dành cho những ai bước theo con đường của Thiên Chúa.
“Người không tôn thờ thần thánh” luôn kích động những người chính trực cố làm cho họ quên Thiên Chúa trong phút chốc và hưởng ứng hết thảy những thói quen thường tình của con người. Đây là sự khảo sát căn bản: xét theo bề ngoài của những thử thách này người ta vẫn có thể là “người không tôn thờ thần thánh” hoặc sẽ phản ứng với sự tức giận, bạo lực, ác nghiệt, hận thù hoặc hèn nhát? Vũ khí hữu hiệu nhất chống lại sự hành hạ và bất hạnh này là kiên nhẫn, khoan dung, độ lượng và cam kết kiên định đối với đường lối của con người. Đây chính là những điều mà thế giới truy tìm đẻ hủy diệt.
 
Tác giả của Thánh Gia-cô-bê biết rất rõ điều này. Ông nhận ra rằng sự tôn sùng vô nghĩa nếu chỉ phô bày bởi sự “đố kỵ và hoài bão ích kỷ” cũng như xung khắc và bất đồng ý kiến. Sự khôn ngoan thánh thiện không được giả tạo – nó phải được thể hiện bằng sự trung thực, đôn hậu, ôn hòa, nhân từ và những hành động hướng thiện. Tất cả là những biểu hiện của sự khôn ngoan. Nếu chúng ta gây chiến với bản thân tức chúng ta sẽ gây chiến với những người xung quanh. Duy nhất bằng cách sống yên ổn với bản thân và trong mối giao hòa với Thiên Chúa có thể chúng ta sẽ tạo sự an bình ở giữa chúng ta.
 
Chúa Giê-su là tấm gương hoàn thiện của người công chính, người mà cứ thế đi vào những đường lối của Thiên Chúa – và Người là và mãi là một thách thức đối với tất cả sự sống con người. Về phương diện nào đó, Người đã bộc lộ với chúng ta những người mà chúng ta thực sự là những lớp người thấp hèn của thế gian-tính cách cá nhân nổi bật được tạo dựng và những gì chúng ta khả năng lại trở thành. Người đã thử thách những ý tưởng của chúng ta, cách đối xử của chúng ta, giá trị của chúng ta cùng với sự hiểu biết của chúng ta về Thiên Chúa. Nhiều người đã hưởng ứng với sự hăm hở thiết tha, trong lúc những người khác lại tìm cách lật đổ Người và tiêu diệt Người – và điều này còn tiếp tục ở thời đại chúng ta.
 
Mỉa mai thay, sự bảo thủ và thèm muốn đầy kinh sợ này đã làm Chúa Giê-su biến thành một hình ảnh thuần hóa và “an toàn” thường ở trong tay những Ki-tô hữu. Chúa Giê-su đã khuyến cáo các môn đệ của Người về cái chết đau đớn của Người nhưng họ hoàn toàn đần độn bất tài, khi được chứng minh bởi sự tranh luận vượt lên trên ai là người cao nhất của họ. Họ không hiểu một tí gì về những gì Người đã giảng dạy và những sự việc quan trọng của cuộc sống bên ngoài. Một cách đơn giản nhưng bằng cử chỉ sinh động, Chúa Giê-su đã chứng minh rằng Người đã dần làm suy yếu và tái định nghĩa những ý niệm về địa vị và danh dự con người – quả thật, Người sắp xếp lại những mối quan hệ thuộc con người. Trong một nền văn hóa mà ở đó hầu hết những mối tương tác xã hội được thực thi bằng việc giành được sự thích đáng hoặc được đề cao, Người yêu cầu rằng con người hãy tiếp đón ân cần con trẻ - những người mà danh dự và địa vị hoặc lợi thế không có – y như thề chúng là Bản thân của Chúa Giê-su. Nói một cách khác, những mối quan hệ và sự tương tác thuộc con người được đặt trên căn bản không chỉ là những hình thức hoặc vị thế bề ngoài mà con người đặt để cho người khác mà là sự hiện diện của Thiên Chúa trong tâm hồn mỗi cá nhân con người.
 
Bất kỳ ai đón tiếp ân cần người khác – nhất là “người tầm thường” – là đón tiếp cả hai Chúa Giê-su và Thiên Chúa, người mà đã gửi Người xuống thế. Đường lối mới của cuộc sống này ít được những Ki-tô hữu hiểu biết và chiếm lĩnh một cách trọn vẹn và hơn bao thế kỷ thường đã bị coi thường và quên lãng. Trau dồi sự nhận thức về sự hiện diện thánh thiện trong người khác và cách cư xử sao cho phù hợp không chỉ là những biến đổi cá nhân mà còn cho cả thế giới xung quanh.
 
(Nguồn: Regis College – The School of Theology)
 
Jos. Tú Nạc, NMS