Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Của Ít Lòng Nhiều

Tác giả: 
Lm Trịnh Ngọc Danh
 
 
CN 32 TN/B
 
Bài đọc 1 : ( 1V. 17:10-16)
Bài đọc 2 : ( Dt. 9:24-28)
 
Tin Mừng : ( Mc. 12:38-44)
 
“CỦA ÍT LÒNG NHIỀU”
 
 
Hai gương mặt phụ nữ, một ở thời Cựu Ước, một ở thời Tân Ước. Hai gương mặt của sự khó nghèo. Hai sự đơn độc không tên. Hai biểu tượng của sự khiêm tốn. Hai hình ảnh tầm thường dưới con mắt của loài người, nhưng lại là biểu tượng cho con đường dẫn về với Thiên Chúa. Của cải họ ít, nhưng lòng họ lại lớn: “Của ít lòng nhiều”. Vinh quang của họ là ở cách cho.
 
Một lần, tiên tri Êlia lên đường đi Sarephta. Khi đến trước cửa thành, ông thấy một quả phụ đi lấy nước đang lượm củi trên đường về; ông xin bà: “Xin cho tôi một ít nước để uống”. Và ông lại xin thêm: “Xin cũng cho tôi một miếng bánh”. Bà thưa lại với ông: “ Có Chúa là Thiên Chúa hằng sống chứng giám: tôi không có sẵn bánh, tôi chỉ còn một nắm bột trong hũ với một ít dầu trong bình. Tôi đi lượm vài que củi về nấu cho tôi và con trai tôi ăn, rồi chết thôi”. Êlia trấn an: “ Bà đừng lo. Cứ đi làm như bà đã nói. Nhưng với chút bột ấy, trước hết hãy làm cho tôi một chiếc bánh nhỏ đem ra đây cho tôi, sau đó hãy làm cho bà và con trai bà”.
 
Có lẽ bà thầm nghĩ: có một chút bột đủ cho mẹ con tôi ăn rồi chết, ông lại đòi ăn trước chúng tôi, thế thì chúng tôi còn gì để ăn. Thế nhưng bà đã làm theo lời của ông Êlia. Chính ông và bà cùng cả nhà đều đủ ăn; từ ngày đó, hũ bột không cạn, bình dầu không vơi như lời Thiên Chúa đã hứa qua miệng Êlia: “Hũ bột sẽ không cạn và bình dầu sẽ không vơi cho đến ngày Chúa cho mưa xuống trên mặt đất”.
 
Đó là một bà góa ở thời Cựu Ước. Vào thời Tân Ước, chúng ta lại bắt gặp một bà góa khác nơi Đền thờ.
 
Hôm ấy, ngồi đối diện với thùng tiền dâng cúng cho Đền thờ, Chúa Giêsu quan sát xem đám đông bỏ tiền vào thùng ra sao. Có lắm người giàu bỏ thật nhiều tiền. Cũng có một bà goá nghèo đến bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm, trị giá bằng một phần tư đồng bạc Rôma. Chúa Giêsu liền gọi các môn đệ lại và nói: “Thầy bảo thật anh em: bà góa nghèo này đã bỏ vào thùng tiền nhiều hơn ai hết”.
 
Và ngày nay, ở vào thời đại chúng ta, cũng có một người dám hy sinh tất cả những gì mình kiếm được vì lòng quảng đại và yêu thương; người này không phải là một bà goá nào khác, nhưng là một người đàn ông ăn xin.
 
Mẹ Têrêxa kể lại một câu chuyện sau: Một ngày nọ, tôi đi xuống phố. Một người ăn mày đến gặp tôi và nói:
 
- Thưa Mẹ Têrêxa, mọi người đều cho Mẹ tiền. Tôi cũng muốn cho. Hôm nay, suốt cả ngày, tôi chỉ có được ba mươi xu. Tôi muốn biếu mẹ số tiền này.
 
Tôi đắn đo suy nghĩ : Nếu tôi lấy ba mươi xu thì tối nay anh ta sẽ phải nhịn ăn; còn nếu tôi không lấy, tôi sẽ làm tình cảm của anh bị tổn thương; vì thế, tôi nhận số tiền ấy. Tôi chưa bao giờ thấy được niềm vui như thế trên gương mặt ai như trên gương mặt của người ăn xin đó. 
 
Đối với người đàn ông nghèo này, phải ngồi suốt cả ngày mà chỉ xin được ba mươi xu. Đẹp biết bao: ba mươi xu tuy là món tiền nhỏ, và có thể tôi chẳng mua được gì, nhưng vì anh ta đã cho nó và tôi đã lấy nó, nó trở nên gấp ngàn lần, bởi vì nó được cho với bao yêu thương. Thiên Chúa nhìn thấy không phải là sự to tát của công việc, và vào tình yêu thương qua đó công việc được hoàn thành. 
 
 
Một nắm bột, một chút dầu của một bà góa dành cho bà và con trai bà ăn xong rồi chết vì đã hết sạch lương thực, hai đồng tiền kẽm của bà góa không phải là hai đồng tiền dư thừa như những người giàu có rút ra từ tiền dư bạc thừa của mình để bỏ vào thùng tiền dâng cúng, hay ba mươi xu của anh ăn xin chẳng thấp thám gì, chẳng đáng gì so với bạc trăm, bạc ngàn của người tiền dư bạc thừa, nhưng là những chút còn lại cho sự sinh tồn, là những vật cho đi rút ra từ sự túng thiếu, là tất cả tài sản cuối cùng cả ba người có được, là tất cả những gì họ cần để sống, Hai bà góa và anh ăn mày không nghĩ đến hôm nay, ngày mai sẽ sống ra sao nếu không có nắm bột để ăn, không còn hai đồng tiền kẽm là gia tài còn lại cho cuộc sống, không có ba mươi xu cho một bữa ăn tối. Họ rộng lượng cho đi, hy sinh đến cả mạng sống của mình. Trong khi đó, có lắm người giàu bỏ thật nhiều tiền và huênh hoang bằng những chiếc áo lộng lẫy để phô trương vẻ hào phóng của mình, để cho thiên hạ biết mình là người giàu có, rộng lượng. Số tiền dâng cúng của họ tuy nhiều, nhưng so với cơ nghiệp và gia tài của họ thì chỉ là đồng tiền lẻ, là tiền dư bạc thừa.
 
Và Chúa Giêsu đã đánh giá: “Nhiều người đều rút ra từ tiền dư bạc thừa của họ mà bỏ vào đó; còn bà này thì rút ra từ cái túng thiếu của mình mà bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để sống”.
 
Ba người nghèo về vật chất, nhưng có tấm lòng quảng đại. Những thứ hai bà góa hay anh ăn xin  có chẳng đáng gì so với của cải của người giàu; nhưng lại là những thứ cần thiết cho sự sống còn. Cho đi những thứ ấy là họ hy sinh cả cuộc sống của mình. Tiền bạc và sự  sống, cái nào có giá trị hơn!
 
Người giàu thì dâng cúng những cái dư thừa của mình, người nghèo lại dâng cúng tất cả tài sản của mình. Nhiều ít không thành vấn đề. Vấn đề quan trọng là ở tấm lòng của người dâng. Người thì “ của ít lòng nhiều”; nhưng lại có người thì “ của nhiều lòng ít”.“Cách cho có giá trị hơn cái ta cho” 
 
Hành động cho của ba người nghèo chẳng đáng cho người ta để ý. Họ làm việc trong âm thầm không cần ai biết đến; khác với những kinh sư “ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng, ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường, thích ngồi cổ nhất trong đám tiệc, nuốt hết tài sản của các bà goá, lại làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ”.
 
Chúa khiển trách những kinh sư giả hình, không phải vì Ngài không muốn cho con người sống giàu có và cũng không phải Ngài muốn cho con người sống kiếp khó nghèo; nhưng lại khen người đàn bà góa thành tâm quảng đại, vì Ngài muốn con người thực thi tinh thần khó nghèo. Chúa nhìn vào nội tâm, vào ý hướng ngay lành của con người, không căn cứ vẻ bên ngoài giả dối. Cái không có giá trị trước mặt con người lại có giá trị trước mặt Thiên Chúa: “ bà góa nghèo này đã bỏ vào thùng tiền nhiều hơn ai hết”, vì bà đã bỏ vào thùng tiền lòng quảng đại, sự hy sinh. Khi chúng ta sống quảng đại với tha nhân, Thiên Chúa cũng sẽ quảng đại với chúng ta. “ Ngài lấy đấu hảo hạng đã dằn, đã lắc mà đổ tràn vạt áo cho ta”( Mt. 10:42)
Có một câu chuyện giả tưởng như sau:
 
Một phú hộ kia nằm mơ thấy mình qua đời và được lên thiên đàng. Thánh Phêrô đón tiếp ông và dẫn ông đi qua một con đường rộng rãi thoáng mát; hai bên đường có những ngôi nhà tráng lệ. Nhìn thấy một tòa nhà rất lộng lẫy, ông hỏi thánh Phêrô nhà ấy là nhà của ai; thánh Phêrô cho biết đó là ngôi nhà của một trong nhưng người làm công trẻ tuổi của ông ở trần gian.
 
Nhà phú hộ phấn khởi cười tít mắt; ông nghĩ thầm: “Chao ôi! Thằng đầy tớ của mình mà có được một tòa nhà nguy nga như thế, huống nữa là mình! Không biết tòa nhà của mình sẽ tuyệt vời như thế nào!”
 
Rồi hai người rẻ vào một con hẻm chật chội, ngoằn ngoèo; hai bên là những ngôi nhà lụp xụp. Đột nhiên, thánh Phêrô dừng lại và chỉ vào một túp lều xiêu vẹo rồi quay sang nói với người phú hộ: “ Đây là nhà của ông. Ông sẽ sống trong túp lều ấy.”
Nhà phú hộ sửng sốt, tức giận: “Đó là nhà tôi! Tôi phải sống trong túp lều tồi tàn ấy ư?”
 
Thánh Phêrô ôn tồn trả lời: “Phải. Chúng tôi chỉ có thể làm cho ông được đến đó. Ông phải nhớ cho rằng: chúng tôi chỉ có thể xây dựng chỗ ở cho người ta trên thiên đàng tùy theo những gì mà khi còn sống họ đã gửi những vật liệu lên đây cho chúng tôi”.
 
Nhà phú hộ tỉnh giấc. Lòng dạ băn khoăn! Ông tự hỏi: “Có thật thế không nhỉ?”
 
 
Cái ít ỏi của điều tốt mà chúng ta có ở trong lòng đi lên trước những cái mà chúng ta có ở trong tay trước mặt Thiên Chúa và chính lòng quảng đại với Thiên Chúa đã làm cho những điều bé nhỏ trở nên lớn lao.
Lạy Chúa, biết đến ngày nào con mới dám “bố thí” hai đồng xu cuối cùng của cuộc sống con cho anh em và cho Chúa!
 
 
 
Lm Trịnh Ngọc Danh