Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Maria- Mẫu mực của thiên chức làm mẹ

Tác giả: 
Jos Tú Nạc NMS
 
 
MARIA – MẪU MỰC CỦA THIÊN CHỨC LÀM MẸ
 
 
Những trung tâm Giáng sinh trên Nativity (birth; the Nativity, that of Christ; a festival celebrating this), sự ra đời của Chúa Giê-su , Người xuống thế để chuộc tội cho chúng ta. Sẽ không có sự ra đời, tất nhiên, nếu không có mẹ. Nhà thơ Conventry Pattmore đã nhận xét, Maria là “ duy có Đấng Cứu Thế của chúng ta là Đức Kitô mầu nhiệm”, có nghĩa Người được sinh ra mà không phải tạo thành.
 
Nếu có một sứ điệp thứ hai mà lễ Giáng Sinh đem lại, thì vẫn còn sự ràng buộc mật thiết với sứ điệp thứ nhất. Đó là thiên chức làm mẹ của Maria mà mãi mãi là tấm gương mẫy mực về thiên chức làm mẹ. Sứ điệp này mang ý nghĩa vô cùng to lớn trong một thời đại mà đạo đúc làm mẹ, trong nhiều trường hợp bị phủ nhận vì có “sự lựa chọn”.
 
Hans Urs von Balthasar, một trong những nhà thần học có nhiều tác phẩm sáng giá trong thời đại của chúng ta, mở đầu tập III trong cuốn Exploration in Theology của ông với câu tuyệt mỹ và đầy cảm xúc :“ The little child awakens to self-consciousness through being addressed by the love of his mother.” 
 
Vì thời điểm này là của tình yêu bao la tha thiết mà nhà thơ Samuel Taylor Coleridge nói thiên chức làm mẹ như “the holiest of all things”. Trong hình ảnh này, “cái tôi” của đứa trẻ đã thức tỉnh để đáp lại nụ cười yêu thương cùa mẹ mình, thần học và thi ca có sự gặp gỡ, giao điểm trùng phùng. Von Balthasar thận trọng về sự gặp gỡ này khi ông nói “ the child is not consider” dù điều đó sẽ được phúc đáp với niềm yêu thương hay lãnh đạm trước nụ cười chào đón của người mẹ hay không, vì chỉ có ánh sáng mặt trời mới tác động mạnh mẽ đến diệp lục tố, nên chỉ có tình yêu mới đánh thức được tình yêu. Trong sự chuyển động này, đó là hướng về phía “Chúa” rằng “Tôi” trở thành nhận thức tự thân . Bởi chính bản thân của sự cho đi nó trải qua “bản ngã”. Bởi trải qua từ chính nó vào trong điều gì là khác hơn chính  nó , vào trong một thế giới rộng mở mà mang đến cho nó một khoảng không gian, nó trải qua sự tự do của nó, kinh nghiệm của nó, tri thức của nó.
 
Đức Chúa Trời đã tạo thiên chức làm mẹ, một nhiệm vụ của sự sống, một sự trợ giúp không thể thiếu trong những trở ngại cuối cùng từ những điều xuất hiện để cuộc sống tồn tại, mà sự sống là nhận thức tồn vong để đứa trẻ vượt xa hơn thế - một vấn đề, một ý thức, Tôi, người đã được định sẵn để yêu thương và sống trong một thế giới bao la đầy thử thách.
 
Không có người mẹ chân chính nào tha thiết gắn bó như Maria trong việc hoàn thành mệnh lệnh sáng tạo, chỉ có thể là người vô thần.
 
Sự linh ứng này, một người mẹ đặt tên cho con trai mình đã được chú ý bởi nhà thần học lỗi lạc và Nobel Laureate, Henri Bergson. Trong cuốn sách của mình, “The Two Sources of Morality and Religion”, ông đã xoáy vào sự chú ý của độc giả, đến sự nhạy cảm đặc biệt bà mẹ đặt tên cho con mình, điều gì đó mà đứa trẻ tin là “tri thức đã được viết trước, trong đó nó trở nên tiên tri.”, “mọi việc sẽ phát triển như thế nào trong ánh mắt của một người mẹ khi bà nhìn chăm chú trong sự ngạc nhiên về con trẻ của mình? Đúng hơn, chúng ta hãy nói rằng thực tế quá bao la so với khả năng của chúng ta , và từ đó, người mẹ thấy trong con mình những gì mà nó sẽ trở nên, nếu đứa trẻ không bị gò bó, với mỗi bước đi trong cuộc sống để lựa chọn và từ đó để loại trừ
 
Người mẹ, Maria, tiên đoán được những việc của con trai mình mà không người mẹ nào có thể, bà vừa là người thấy và là người biết trước. Phẩm chất đặc biệt này như một yếu tố cần thiết đối với nhân loại là vì khả năng của bà được nhận lãnh việc sinh hạ cho chúng ta con trẻ.
 
Nhà thơ William Butler Yeats đã khuyến cáo rằng: “Những nhà mỹ từ học nên quyết đoán những người bên cạnh mình, chính là người đa cảm,” trong khi lại khuyên: “Nghệ thuật là cái nhìn của thực tế.” Ấy sẽ là cảm xúc để miêu tả thiên chức làm mẹ vì tất cả sự ngọt ngào và sáng láng, không còn những gánh nặng , những gian nan, lo lắng và đau buồn.
 
Chắc chắn, không còn gì xúc động hơn việc thay đổi tã lót thường xuyên, chúng ta đừng chối bỏ công việc của người mẹ, có thể là, ngay lúc này, vất vả khôn lường. Nhưng G.K.Chesterton lưu ý chúng ta về hai lớp nghĩa của từ đó : “Nếu sự vất vả hiểu theo nghĩa đơn thuần là làm lụng cực nhọc. Tôi thừa nhận phụ nữ vất vả việc trong nhà.” Nhưng công việc của một người mẹ không vất vả cực nhọc, ông nói thêm, “ bởi vì đó là những công việc vặt, nhạt nhẽo và một chút bận tâm.”
 
Thực tế là công việc của một bà mẹ khó khăn không ngăn được tầm nhìn của trẻ thơ từ sự sống thi ca và thần học. Hoặc không từ chối thiên chức của người mẹ là vĩ đại, diệu kỳ. Ý nghĩa hàm ẩn bất diệt cùa viên kim cương trên chiếc nhẫn cưới của bà vẫn mãi lấp lánh trong lúc thay tã.
 
Yeats cũng nhắc nhở chúng ta về những mỹ từ giả dối phản lại thi ca (thậm chí phản lại tình nồng của mẹ), những nhà mỹ từ học đã thuyết phục vô số người rằng thiên chức làm mẹ chỉ là “sự lựa chọn”. Tuy nhiên, để ca ngợi thiên chức làm mẹ từ một ngẫu cảm nhằm diễn tả sự cao cả bằng những hư cấu. Như nhà triết hoc Peter Kreaft đã đặt nó vào “Thiên chức làm mẹ với âm tố M (viết hoa) là sức manh siêu hình mà trong đó có những bà mẹ thế gian, nhưng chỉ là những người cưu mang.”  Thiên ý của bà đã nói với sự ủy quyền, “một mệnh lệnh tuyệt đối, một mặc khải thiêng liêng.” Maria là người Mẹ mẫu mực đầu tiên.
 
Jos. Tú Nạc, NMS