Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Đêm linh thánh

Tác giả: 
Jos Tú Nạc NMS
 
 
Đêm linh thánh
 
 
Có một người đàn ông bước đi trong đêm tối để mượn những hòn than đang cháy về nhóm một ngọn lửa. Ông ta đi từ túp lều này đến túp lều kia và gõ cửa. “Các bạn ơi, làm ơn giúp tôi với!” ông ta lên tiếng. “Vợ tôi vừa sinh một cháu bé, và tôi phải nhóm một ngọn lửa để sưởi ấm cho nhà tôi và cháu bé.”
 
Nhưng con đường về đêm, mọi người đang say ngủ. Không một ai lên tiếng trả lời.
 
Người đàn ông cứ đi, và đi mãi. Cuối cùng ông ta thấy một đốm lửa leo lét cuối con đường dài. Rồi ông ta đi theo hướng đó và thấy một đống lửa đang cháy ngoài trời. Những con cừu đang ngủ quanh đống lửa, và một người chăn cừu già ngồi canh chừng bầy cừu.
 
Khi người đàn ông muốn mượn lửa tiến gần tới bầy cừu, ông ta thấy ba con chó to tướng đang nằm ngủ dưới chân người chăn cừu. Cả ba con đều thức khi ông ta lại gần và bạnh cằm thật to, như thể chúng muốn cắn; nhưng chẳng nghe thấy một tiếng nào. Người đàn ông để ý thấy lông trên lưng chúng dựng đứng, và hàm răng trắng, sắc của chúng lấp lánh trong ánh lửa. Chúng chồm về phía ông ta.
 
Ông ta có cảm giác như một con cắn vào chân mình, một con cắn vào tay còn một con bám vào cổ họng mình. Nhưng hàm và răng của nó không cho phép nó, và người đàn ông ấy chẳng bị đau đớn tổn thương gì cả.
 
Bây giờ, người đàn ông chỉ muốn đi xa hơn, tìm thứ mà ông đang cần. Nhưng những con cừu nằm đâu lưng và rất sát nhau đến nỗi ông không tài nào bước qua chúng được. Rồi người đàn ông bước lên lưng những con cừu và đi qua chúng tới ngọn lửa. Và không một con nào thức giấc hay cử động.
 
Khi người đàn ông đến gần ngọn lửa, người chăn cừu nhìn lên. Ông ta là một lão già cáu kỉnh, người mà không có gì là cảm tình, thân thiện và là người trông cộc cằn, thô lỗ. Khi lão thấy người đàn ông lạ đến, lão chộp cây gậy dài và nhọn, cây gậy mà lão luôn cầm trong tay mỗi khi đi chăn đàn cừu, ném vào người đàn ông. Cây gậy nhắm thẳng về hướng người đàn ông, nhưng, chưa đụng đến người đàn ông ấy, cậy gậy đã chệch sang một bên và bay vèo qua ông ta, tít mãi tận đồng cỏ.
 
Bấy giờ, người đàn ông mới bước tới lão chăn cừu và nói: “Người tốt bụng ơi, hãy giúp tôi với, và cho tôi mượn một đốm lửa nhỏ! Vợ tôi vừa sinh một cháu bé, và tôi phải nhóm một ngọn lửa để sưởi cho nhà tôi và cháu.”
 
Thay vì lão trả lời không, nhưng khi lão đã suy nghĩ rằng tại sao những con chó lại không cắn người đàn ông này, và những con cừu không chạy xa ông ta, và cây gậy đã không lao trúng ông ta, lão hơi sợ, và không dám từ chối lời yêu cầu của người đàn ông này.
 
“Ông hãy lấy bao nhiêu cho đủ thì lấy!” lão nói với người đàn ông.
 
Nhưng rồi ngọn lửa hầu như cháy sạch. Không còn một que củi hay một nhánh cây sót lại, duy nhất một đống than đỏ rực, và ngay chỗ người lạ ấy chẳng có lấy một cái leng hay cái xẻng để ông xúc những cục than cháy đỏ.
 
Lão chăn cừu thấy vậy, lại nói: “Ộng hãy lấy bao nhiêu cho đủ thì lấy!” và lão lấy làm thích thú rằng người đàn ông này sẽ không thể lấy được một cục than nào.
 
Nhưng người đàn ông dừng lại và nhặt những cục than bằng tay không, đoạn nhét chúng vào áo khoác của mình. Và tay ông không bị phỏng khi sờ vào chúng, những cục than cũng không làm cháy áo của ông; ông mang chúng đi như thể chúng là những hạt đậu hay những quả táo.
 
Và khi người chăn cừu, một người vô cùng độc ác và nhẫn tâm, thấy tất cả sự việc, lão bắt đầu tự hỏi mình. Quái lạ, đêm nay là đêm gì mà những con chó không cắn, những con cừu không hốt hoảng, cây gậy không tác hại, hay đống lửa không làm cháy sém? Ông gọi người lạ lại và nói với ông ta: “Đêm nay là đêm gì? Và nó xảy ra như thế nào mà tất cả mọi vật đều tỏ ra thương cảm ông?”
 
Rồi người đàn ông nói: “Tôi không thể nói với ông, ông hãy tự biết.” Và ông ta mong muốn trở về nhà, để ông có thể nhóm ngay một ngọn lửa sưởi ấm vợ và con mình.
 
Nhưng lão chăn cừu không muốn bỏ mất hình ảnh người đàn ông này trước khi lão tìm ra những gì mà tất cả điều này có thể báo trước. Lão đứng dậy và đi theo người đàn ông đến khi họ đến chỗ người đàn ông này ở.
 
Lão chăn cừu thấy người đàn ông này không có một thứ gì ngay cả một cái lều để trú ngụ, mà ở đó vợ ông và đứa bé đang nằm trong một hang đá, nơi mà không có một thứ gì ngoài cái lạnh và những vách đá trơ vơ.
 
Nhưng lão chăn cừu nghĩ rằng đứa bé vô tội nghèo hèn này có thể chết cóng trong hang đá đó; và, mặc dù lão là người chai đá, lão đã xúc động, và thầm nghĩ muốn giúp đứa bé. Và lão đã cởi chiếc ba lô ra khỏi vai, được làm từ da cừu màu trắng, đưa nó cho người đàn ông xa lạ, và nói rằng ông hãy cầm lấy và đặt đứa bé ngủ trong đó.
 
(“The Holy Night” Selma Lagerlof)
 
Jos. Tú Nạc, NMS