Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Giáng Sinh đặc biệt của Bố già Panov

Tác giả: 
Jos Tú Nạc NMS
 
 
Giáng Sinh đặc biệt của Bố già Panov
 
 
Đó là đêm Vọng Giáng Sinh mặc dù trời vẫn về chiều, những ngọn đèn đã bắt đầu tỏa sáng trong những cửa tiệm và những ngôi nhà của ngôi làng Nga bé nhỏ, ngày mùa đông ngắn ngủi sắp trôi qua. Những đứa trẻ háo hức trong nhà và giờ đây chỉ còn lại những âm thanh nói cười bị giam kín trong nhà thoát ra ngoài từ những cánh cửa chớp.
 
Bố già Panov, thợ đóng giày trong làng, bước ra ngoài cửa tiệm của mình đưa mắt nhìn quanh lần cuối. Những âm thanh tưng bừng, những ngọn đèn rực rỡ và còn   những mùi thơm phảng phất của món nấu Giáng Sinh đã làm ông nhớ lại những mùa Giáng Sinh xưa khi vợ ông còn sống cùng với những đứa con bé bỏng của ông. Giờ đây chúng đã ra đi. Gương mặt ông lúc nào cũng tươi tỉnh, với những nếp nhăn khi cười đằng sau cặp kính thép tròn, giờ trông thật buồn. Nhưng rồi ông đi vào nhà vài bước, đóng những cánh cửa chớp và đặt ấm cà phê trên bếp than đun nóng. Sau đó, với một tiếng thở dài, ông ngồi vào chiếc ghế bành to.
 
Bố già Panov ít khi đọc sách, nhưng tối nay, ông lấy ra cuốn Kinh Thánh gia đình cũ thật lớn, chậm rãi lần theo từng hàng với một ngón tay trỏ. Ông đọc lại câu chuyện Giáng Sinh. Ông đọc xem Mẹ Maria và Thánh Giuse thế nào, phải mệt mỏi bởi chuyến đi đến Bethlehem, đã không tìm được căn phòng nào trong nhà trọ, để hài nhi bé bỏng của Maria phải ra đời trong một chuồng bò.  
 
“Ôi, trời ơi, ôi, trời ơi!” Bố già Panov kêu lên, “ước gì họ đến đây nhỉ! Tôi sẽ cho họ cái giường của tôi và tôi sẽ đắp cho hài nhi ấy bằng cái chăn bông chắp vá của tôi để ủ ấm.”
 
Ông đọc đến đoạn những nhà thông thái đến gặp hài nhi Giêsu, mang cho hài nhi những món quà tuyệt đẹp. Mặt Bố già Panov xụ xuống. “Mình chẳng có gì để cho hài nhi ấy,” ông buồn rầu suy nghĩ.
 
Đoạn gương mặt ông sáng hản lên. Ông đặt cuốn Kinh Thánh xuống, đứng dậy và vói tay lên cái kệ cao trong căn phòng nhỏ của ông. Ông lấy xuống một cái hộp nhỏ bụi bậm. Bên trong là một đôi giày da nhỏ còn mới nguyên. Bố già Panov mỉm cười mãn nguyện. Phải rồi, hầu như ông đã nhớ ra chúng – đôi giày tốt nhất mà ông đã làm trước đây. “Mình sẽ cho hài nhi đôi giày này,” ông quyết định, rồi ông cất và lại ngồi xuống.
 
Giờ đây ông cảm thấy mệt mỏi, và ông càng đọc ông càng cảm thấy buồn ngủ. Những dòng chữ in bắt đầu nhảy múa trước mắt ông rồi ông gấp chúng lại, đúng một phút, không hơn không kém Bố già Panov ngủ thiếp đi.
 
Và ông đã mơ khi ông ngủ. Ông mơ thấy có ai đó ở trong phòng của ông và ông biết   ngay, y như những điều ông mơ ước, người ấy là ai. Đó chính là Chúa Giê-su.
 
“Bố già Panov, ông mong ước muốn gặp ta hả,” Người nói từ tốn, “vậy ngày mai tìm ta nhé. Đó là Ngày Giáng Sinh, và ta sẽ thăm ông. Nhưng hãy tìm cho kỹ, vì ta sẽ không nói cho ông biết ta là ai.”
 
Cuối cùng khi Bố già Panov thức giấc, những hồi chuông vang lên và một tia sáng mỏng manh len qua cửa chớp. “Xin Chúa phù hộ cho linh hồn con!” Bố già Panov nói. “Vào ngày Lễ Giáng Sinh!”
 
Ông đứng dây và vươn vai cho đỡ mỏi. Gương mặt ông lúc ấy tràn đầy hạnh phúc. Đây là một Giáng Sinh rất đặc biệt cuối cùng, vì Chúa Giê-su sẽ đến thăm ông. Người trông như thế nào nhỉ? Sẽ là môt hài nhi chăng, vì đây là Giáng Sinh đầu tiên mà? Sẽ là một người trưởng thành, một thợ mộc – hay Người là vị Vua vĩ đại, Con Một Thiên Chúa? Ông phải theo dõi suốt ngày ròng rã để ông nhận ra Người khi Người đến.
 
Bố già Panov dùng hết một bình cà phê đặc biệt cho bữa điểm tâm Giáng sinh, hạ những cánh cửa chớp xuống và nhìn qua cửa sổ. Đường phố vằng vẻ, chưa một ai thức dậy. Không một ai ngoài người phu quét đường, Ông trông bà ta bẩn thỉu và tàn tạ như chưa từng bao giờ thấy. Và ông lấy làm lạ! Ai mà đời nào làm việc vào Ngày Giáng Sinh – lại trong cái lạnh căm và sương tuyết giá băng vào buổi sang như thế này?
 
Bố già Panov mở cửa tiệm, một làn khí lạnh lùa vào. “lại đây nào!” ông lớn tiếng gọi qua đường phố một cách vui vẻ. “Lại đây dùng chút cà phê nóng cho đỡ lạnh nào!”
 
Người phu quét đường nhìn lên, ông ta không thể tin vào tai mình. Ông rất lấy làm sung sướng. Ông ta buông chổi xuống và bước vào căn phòng ấm áp. Bộ quần áo cũ mèm của ông ta nhẹ bốc hơi trong cái nóng của chiếc lò sưởi và hai bàn tay nắm chặt xung quanh cái ca nóng khi ông uống.
 
Bố già Panov nhìn ông ta với cảm giác hài lòng. Nhưng thỉnh thoảng mắt ông lại liếc ra ngoài của sổ, Nó nhất định không bỏ lỡ người khách đặc biệt của ông.
 
“Ông đang chờ ai đấy,” cuối cùng người quét đường lên tiếng hỏi. Thế là Bố già Panov kể giấc mơ của mình cho anh ta nghe. 
 
“Ồ, tôi hy vọng người đó sẽ đến,” người phu quét đường nói, “ông đã cho tôi chút niềm vui Giáng Sinh mà tôi không bao giờ mong ước được có. Tôi nói thật ông xứng đáng để giấc mơ của ông trở thành hiện thực.” Và ông ta mỉm cười một cách lạ lùng.
 
Khi ông ta đi khỏi, Bố già Panov dùng hết món xúp bắp cải dành cho bữa tối, rồi ông lại đi ra ngoài, liếc mắt quanh con phố. Ông không thấy một ai. Nhưng ông không còn nghi ngờ gì nữa. Một người nào đó đang đi tới.
 
Người thiếu phụ bước chậm chạp và lặng lẽ, đang đi sát những bức tường của những cửa tiệm và những ngôi nhà, mất một lúc ông mới để ý thấy cô ta. Cô ta trông rất mệt mỏi và đang mang một thứ gì đó. Khi cô ta đi đến gần, ông mới thấy đó là một đứa bé, được cuốn trong một cái tã mỏng. Vẻ mặt cô ta buồn rười rượi và gương mặt bé bỏng của đứa bé tái nhợt vì rét, trái tim Bố già Panov xót xa thương cảm họ.
 
“Sao không vào đây,” ông gọi và bước ra ngoài gặp họ. “Chị cần sưởi ấm và nghỉ ngơi.”
 
Người mẹ trẻ để ông dẫn mình vào trong nhà và ngồi trên chiếc ghế bành thoải mái, chị ta thở dài nhẹ nhõm.
 
“Tôi sẽ hâm nóng ít sữa cho cháu bé,” Bố già Panov nói, “Tôi cũng có con cái, tôi có thể cho cháu ăn giúp chị.” Ông lấy sữa từ chiếc bếp lò và cẩn thận lấy muỗng bón cho con bé, và cùng lúc hơ ấm đôi bàn chân nhỏ xíu của nó bên cạnh chiếc lò.
 
“Nó cần một đôi giày,” người thợ sửa giày nói.
 
Nhưng thiếu phụ trả lời, “Tôi không có khả năng để mua cho cháu, tôi không có chồng để kiếm tiền bạc về nhà. Tôi đang trên đường tới làng bên để kiếm việc làm.”
 
Ý nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí Bố già Panov. Ông nhớ ra đôi giày nhỏ xíu mà ông đã tìm thấy tối qua. Nhưng ông còn phải giữ nó cho Chúa Giê-su. Ông lại nhìn đôi bàn chân nhỏ lạnh lẽo và gợi lên trong tâm trí ông.
 
“Hãy ướm thử cho cháu bé xem nào,” ông nói, bế đứa bé và mang đôi giày đến người mẹ. Đôi giày nhỏ nhắn xinh đẹp ấy thật vừa vặn. Người thiếu phụ mỉm cười sung sướng và đứa bé dạt dào niềm vui.
 
“Ông thật tử tế với mẹ con tôi quá,” thiếu phụ nói, khi chị ta đứng lên và bế con ra đi. “Cầu cho những ước mong Giáng Sinh của ông trở thành sự thật!”
 
Nhưng Bố già Panov bắt đầu lấy làm lạ không biết Giáng Sinh rất đặc biệt của mình có trở thành sự thật không. Có lẽ mình đã bỏ lỡ người khách của mình chăng? Ông áy náy nhìn ngược xuôi con phố. Nhưng đây đó toàn là những người ông đã nhận ra khuôn mặt của họ. Những người hàng xóm đang về thăm gia đình của họ. Họ cúi đầu cười và chúc ông Giáng Sinh hạnh phúc! Hay những người hành khất – và Bố già Panov vội vã vào nhà và đem cho họ xúp nóng và một khoanh bánh mì to tướng.   Rồi lại bước vội ra ngoài ông sợ bỏ lỡ người Khách lạ Quan trọng.
 
Chả mấy chốc tất cả cũng bị bóng tối mùa đông che phủ. Rồi Bố già Panov đi đến cửa ra vào giương mắt nhìn, ông thấy không còn ai qua lại, giờ đây dù thế nào tất cả đều đã về nhà và ở trong nhà. Cuối cùng ông chậm rãi bước vào phòng mình, dựng những cánh cửa chớp lên, và uể oải ngồi xuống chiếc ghế bành.
 
Vậy cuối cùng chỉ là một giấc mơ, Chúa Giê-su đã không đến.
 
Đây không phải là mơ vì ông ông đã tỉnh thức. Thoạt tiên, ông hình như thấy trước mắt ông một dòng người đã đến với ông ngày hôm ấy. Ông còn thấy ông lão quét đường, người mẹ trẻ và cùng đứa con nhỏ và những người hành khất mà ông đã cho ăn. Khi họ đi qua, mỗi người đều nói thầm, “Ông không thấy tôi sao, hả Bố già Panov?”
 
“Ông là ai” ông ngơ ngác, gọi to.
 
Rồi một giọng khác trả lời ông. Đó là giọng nói từ giấc mơ của ông – giọng của Chúa Giê-su.
 
“Ta đói ông cho ta ăn,” Người nói. “Ta trần truồng ông cho ta quần áo. Ta lạnh ông ủ ấm cho ta. Hôm nay ta đến đây cùng với mọi người mà ông đã giúp đỡ và chào đón.”
 
Rồi tất cả đều êm đềm và tĩnh lặng. Chỉ còn lại âm thanh của chiếc đồng hồ to kêu tích tắc. Một sự bình an và hạnh phúc vô bờ hình như đầy ắp căn phòng, tràn ngập trái tim Bố già Panov cho đến lúc ông muốn cất cao tiếng hát, tiếng cười và nhảy múa với niềm vui.
 
“Cuối cùng Người đã đến!” Ông nói thế là đủ.
(“Papa Panov’s Speicial Chyristmas” – Leon Tolstoy)
 
Jos. Tú Nạc, NMS