Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Mọi người đều bình đẳng

Tác giả: 
Jos Tú Nạc NMS

MỌI NGƯỜI ĐỀU BÌNH ĐẲNG TRONG ÁNH MẮT THIÊN CHÚA

 

Chúa Nhật XXXI Thường Niên – Năm A (Malachi 1: 14-2: 2, 8-10; Psalm 131; Thessalonians 2:7-9, 13; Matthew 23: 1-12)

 

Các tiên tri Israel – những tiên tri trung thực – không bao giờ sợ hãi trước quyền lực. Malachi đã nhắm vào nhóm ưu tú tôn giáo với tư cách là một phát ngôn nhân cho Thiên Chúa và đã kêu gọi họ để giao nhiệm vụ do sự sao lãng bổn phận và trách nhiệm. Họ đã được nâng lên vị trí quyền lực của họ để chân dắt dân chúng và hướng dẫn tinh thần. Họ duy trì giao ước với Thiên Chúa thuần khiết. Nhưng con người tham lam, ích kỷ tất cả đã gây ra tổn thất của họ.

 

Và điều thiếu sót chủ yếu là gì? Đó là điều gì đó mà đã xuyên suốt trong Cựu Ước và trong những trang Tân Ước – thiên vị. Điều này có nghĩa chuẩn xác cho cả hai sự hướng dẫn của họ cũng như việc quản trị của họ để ủng hộ những người giàu có và quyền thế. Bình đẳng và công lý là những yếu tố thiết yếu về giáo ước với Thiên Chúa của Israel. Ngoài những qui định và sự tinh khiết còn có nhiều lề luật bảo vệ người nghèo và những người dễ bị tổn thương, cả những người Israel và những người sinh sống trên mảnh đất này. Câu hỏi ở cuối đoan trích đã nói lên tất cả điều đó: Không phải chúng ta đều có một Cha và Đấng Sáng Tạo sao? Không có Thiên Chúa duy nhất cho tầng lớp ấy và khác nữa cho dân thường. Thiên Chúa đã cho thấy Người hoàn toàn không thiên vị và không có liên quan gì đến phú quí và quyền lực của chúng ta hoặc địa vị, chức tước trong cuộc sống.

 

Tội trọng này được kết luận trong câu hỏi than oán, “Vậy tại sao chúng ta thiếu tin tưởng lẫn nhau?” Những nạn nhân đầu tiên của một xã hội bất công và tôn giáo lũng đoạn là chân lý, trung thực và tin cậy. Những mối quan hệ này bị phá hủy không thể phục hồi và ý nghĩa về sự hiện diện của Thiên Chúa dường như có thể xa xôi. Những vụ bê bối của Giáo Hội trong những thập kỷ qua đã lung lạc sự tin tưởng của nhiều người, nhất là kể từ khi sự trung thực, lòng chân thành và mối liên quan dành cho dân Chúa thường bị hụt hẫng. Sự tin cậy cần phải một lần nữa được tìm lại để nó không bao giờ được cho đi một cách đơn giản. Một trong những công cụ để tái thiết những mối quan hệ trong cộng đồng dân Chúa luôn phải nhớ rằng chúng ta đều bình đẳng trong ánh mắt của Thiên Chúa. Không có những vị trí hoặc địa vị riêng tư và không có những thông hành tự do cho bất kỳ ai. Chúng ta không thể báng bổ đến giao ước của chúng ta với Thiên Chúa bằng việc thiếu tin tưởng lẫn nhau.

 

Mối quan tâm sâu sắc dành chó nhau và sự cam kết cho những mối quan hệ trung thực và lòng thương cảm này được diễn tả tuyệt vời trong thư của Thánh Phao-lô gửi cộng đồng Thessalonika. Phao-lô đã diễn tả sự chăm sóc của ông dành cho họ bằng những thuật ngữ mơn trớn, dịu dàng cùng một niềm yêu dấu như người mẹ - không phải là hình ảnh thông thường của Thánh Phao-lô chúng ta! Sự chăm sóc này cùng bản chất không mệt mỏi của những người lao động của mình nhân danh họ là công cụ có thể trong sự tán thành của họ về việc rao giảng lời Chúa của Thánh Phao-lô. Lòng nhân từ, sự nhất quán và dịu dàng hiệu quả hơn nhiều so với nạt nộ hay đe doa.

 

Chúa Giê-su đã phê bình sự thiết lập tôn giáo vào thơi kỳ của Người nhưng không có lý do gì để nghĩ rằng Người sẽ không ít bị phê phán bởi chính chúng ta. Bản chất con người tương đối ổn định và luôn có những người bị lôi cuốn về phía những vị trí quyền lực xã hội và quyền lực tinh thần – dù là trong những phạm vi chính trị, xã hội hay tôn giáo – vì lợi thế riêng của họ và sự thỏa mãn về cái tôi của họ. Nhưng có một điều gì đó nghiêm trọng hơn trong lời phê phán của Chúa Giê-su – hãy đặt gánh nặng trên người khác và không nhấc một ngón tay để giúp đỡ họ. Uy quyền luôn dành để phục vụ - phục vụ thực sự, không phải phục vụ môi mép – và bất cứ ai nắm quyền lực phải nhận thức sâu sắc về những đặc tính con người của chính mình với tất cả những nhược điểm của nó. Chức quyền không bao giờ đặt người ta vào một tầng lớp riêng biệt bên trên những người dân thường. Chúng ta ai nấy đều cùng hội khách hành hương và phải tương trợ lẫn nhau về nhu cầu của chính chúng ta vì ân sủng và lòng thương cảm.

Chúa Giê-su cảnh báo chống lại việc gọi bất cứ ai là luật sỹ, cha hoặc người chỉ đạo vì đó là một câu nói khó khăn, đặc biệt cân nhắc đường lối mà trong đó cấu trúc tôn giáo của chúng ta đã tiến hóa. Nhưng điều đó không thể bỏ qua chỉ vì khó khăn. Chúng ta phải đủ khiêm tốn để chịu thử thách bởi toàn bộ Lời Chúa và không chỉ tập trung vào những vấn đề mà chúng ta thích thú.

 

Đoạn trích này thực sự là một lời khuyến cáo là đừng cho không tâm hồn, tâm trí hoặc linh hồn của con người tới bất kỳ ai. Khi người ta đầu hàng tâm trí và ý nguyện của mình trước những hình ảnh thẩm quyền, hệ tư tưởng hoặc những tổ chức xã hội, mức độ về ý thưc tâm linh suy giảm một cách đầy kịch tính. Chúng ta cho rằng chúng ta có một mối quan hệ cá nhân với Chúa Giê-su và Thánh Thần Chúa ngự trị trong chúng ta. Nếu điều đó là như vậy, sau đó chúng ta cần biến đổi nội tâm và tự cho phép bản thân được hướng dẫn bởi Thiên Chúa.

 

Được Thiên Chúa giáo huấn và hướng dẫn là quyền thừa kế tinh thần của chúng ta. Vậy chúng ta ứng xử với sự tôn trọng mà điều đó đến với chúng ta một cách xứng đáng.
(Nguồn: Regis College – The School of Theology)

 

Jos. Tú Nạc, NMS