Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Bé gái bán diêm

Tác giả: 
Jos Tú Nạc NMS

 

Bé gái bán diêm

 

Trời giá buốt, tuyết rơi đầy, và dần đi vào tối, rồi tối hẳn – buổi tối cuối cùng của một năm. Trong cái lạnh và tăm tối ấy, ở đó, một bé gái nghèo đang lang thang dọc trên con phố, đầu trần, đi chân không. Khi ra khỏi nhà cô bé đã mang dép; đúng thế, nhưng nó có ý nghĩa gì thân thương với cô bé? Đôi dép thật rộng, đôi dép mà mẹ cô bé đã mang và để lại cho đến hôm nay; nên rất rộng, và cô bé đáng thương đã để mất   khi băng qua con phố, vì cỗ xe song mã đã cuốn đi mất hút.

 

Một chiếc ở đâu không tìm thấy; còn chiếc kia bị thằng ranh con tóm lấy rồi chạy biến. Thế là cô bé tinh khôi bước đi trên đôi chân trần bé nhỏ, cái lạnh đã làm đôi bàn chân thâm tím. Bé xách một số diêm gói trong chiếc tạp dề cũ kỹ, và bé cầm một bao trong tay. Suốt một ngày dài không một người nào mua cho bé lấy một bao, không ai cho một xu lẻ.

 

Bé lê bước cùng với lạnh run và đói – một bức tranh vô cùng thiểu não, tội nghiệp bé làm sao! 

 

Những bông tuyết phủ trên mái tóc dài vàng hoe xõa xuống những lọn xinh đẹp quanh cổ bé. Nhưng cái đó, giờ đây bé không một lần nghĩ đến. Từ những khung cửa sổ, những ngọn nến lung linh tỏa sáng, và mùi ngỗng quay bốc thơm ngào ngạt, và ta biết đó là đêm giao thừa, vâng, bé đã nghĩ đến nó. Trong một góc giữa hai căn nhà, ở chỗ bức tường này nhô ra ngoài bức tường kia, bé tự ngồi xuống và thu mình lại. Đôi bàn chân bé nhỏ của bé co sát vào người, nhưng càng lúc bé càng cảm thấy lạnh hơn, mà nếu về nhà, bé không dám cả gan, vì bé chẳng bán được bao diêm nào và không có đồng nào mang về: bố bé chắc sẽ đánh đòn, và ở nhà thì cũng lạnh thế thôi, vì trên đầu bé chỉ có cái mái nhà, gió lùa tứ phía, mặc dù những vết nứt to tướng đã được bít lại bằng rơm và giẻ rách.

 

Hai bàn tay của bé hầu như tê cóng. Nếu bé dám lấy chỉ một que ra khỏi bao, ôi, một que diêm có thể ban cho bé một thế giới an nhàn, sung túc, bé đưa nó vào sát tường, và sưởi ấm những ngón tay của bé. Bé rút ra một que, “xoẹt!” Ánh sáng rực rỡ làm sao, cháy sáng làm sao! Một ngọn lửa chiếu sáng và ấm áp, giống như một ngọn nến. Khi bé cầm nó trên tay: một ánh sáng tuyệt vời. Có vẻ thật như cô bé tinh khôi đang ngồi trước một cái lò sưởi bằng sắt to lớn, với những chân đế bằng đồng bóng loáng và trên trốc được trang hoàng lộng lẫy. Ngọn lửa bốc cháy với sức mạnh thật thiêng liêng: nó sưởi ấm thật thích thú. Bé gái duỗi chân ra để nó cũng được sưởi ấm. Nhưng ngọn lửa nhỏ nhoi vụt tắt, cái lò sưởi bóng loáng biến mất, trong tay bé chỉ còn lại que diêm cháy rụi. Bé quẹt một que diêm nữa sát tường: nó bừng cháy rực rỡ, và chỗ mà ánh sáng chiếu vào bức tường, ở đó trở nên trong suốt giống như bức màn che, để bé có thể nhìn thấu vào bên trong căn phòng. Mặt bàn được trải một chiếc khăn trắng như tuyết. Bên trên là bộ bát đĩa bằng sứ huy hoàng tráng lệ, và con ngỗng quay được nhồi táo và mận khô đang bốc mùi thơm nghi ngút. Và đó là những gì còn tuyệt vời hơn được trông thấy. Con ngỗng nhảy khỏi cái đĩa, đi loạng choạng trên sàn nhà với dao và nĩa ôm trước ngực. Khi nó bước đến bé gái đáng thương, que diêm vụt tắt và chẳng còn gì ngoài bức tường ẩm thấp, lạnh lẽo, dày đặc bỏ lại phía sau. Bé đánh một que diêm nữa. Bây giờ bé đang ngồi đó dưới cây Giáng Sinh lộng lẫy tuyệt vời: nó lớn hơn và được trang trí nhiều hơn cây mà bé đã nhìn thấy bên kia cửa kính trong ngôi nhà của thương gia giàu có.

 

Hàng ngàn bóng đèn đang tỏa sáng trên những cành cây xanh, và những bức tranh tươi vui đầy màu sắc, như bé đã trông thấy trong cửa sổ của một hiệu buôn, đang nhìn xuống bé. Cô bé tinh khôi chìa tay về phía chúng, giờ đây bé thấy chúng tựa những vì sao trên thiên đàng và một vì sao rơi xuống tạo thành một vệt dài ánh lửa. “Một người nào đó vừa qua đời!” Bé gái nói, vì bà nội của bé, duy nhất là người yêu thương bé, và là người bây giờ không còn nữa, đã nói với bé, rằng hễ có một ngôi sao sa, một linh hồn về với Chúa. Bé quẹt một que diêm nữa sát bức tường: nó lại bừng sáng, và trong ánh sáng huy hoàng ấy bà nội đứng đó, vô cùng sáng láng và rực rỡ, rất đỗi hòa nhã, dịu dàng, với vẻ yêu thương chân thành trìu mến.

 

“Bà ơi!” Một tiếng nấc nghẹn ngào. “Ôi, hãy dẫn cháu đi với bà nhé! Cháu biết bà sẽ ra đi khi que diêm cháy rụi, bà sẽ bỏ cháu như chiếc lò sưởi bóng loáng, như con ngỗng quay bốc mùi thơm nghi ngút, và như cây Giáng Sinh lộng lẫy tuyệt vời!” Bé vội vàng quẹt cả bao diêm sát bức tường, vì bé muốn cầm chắc bà ở lại với mình. Và những que diêm đã bùng lên ánh sáng chói lọi còn sáng hơn cả ánh sáng giữ trưa: bà nội trước đây chưa bao giờ đẹp đến thế và cao đến thế. Bà ôm cháu bé tinh khôi, trong vòng tay của bà, rồi hai bà cháu bay vào vùng ánh sáng và trong niềm hân hoan tận trên cao, rất cao, và nơi đó không còn giá lạnh, không còn đói khát, cũng không còn lo lắng băn khoăn – hai bà cháu sống cùng Thiên Chúa.

 

Nhưng trong góc phố, vào lúc bình minh giá buốt, bé gái đáng thương còn ngồi đó, với đôi má ửng hồng và nụ cười trên môi, dựa sát vào tường – bé đã chết cóng vào đêm cuối cùng của năm cũ. Bé ngồi bệt cóng ở đó với những que diêm, một hộp đã cháy tàn. “Nó muốn sưởi ấm cho nó,” người ta nói. Không một ai biết được những gì đẹp đẽ mà bé đã nhìn thấy; ngay cả bé đã mơ về chốn huy hoàng thiên phúc mà ở đó,  cùng với bà, hai bà cháu hân hoan bước vào một năm mới.

 

(“The Little Match Girl” – Hans Christian Andersen)

Jos. Tú Nạc, NMS