Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Đức tin và phục vụ

Tác giả: 
Lm Trịnh Ngọc Danh

 

 

CN XXVII TN / C


Bài đọc 1 : ( Kb 1: 2-3; 2: 2-4). Bài đọc 2 : ( 2 Tm 1: 6-8, 13-14)
Tin Mừng : ( Lc. 17: 5-10)

 

ĐỨC TIN VÀ PHỤC VỤ  

 

Nếu tham chiếu Tin Mừng Nhất Lãm, chúng ta sẽ thấy lý do tại sao các môn đệ xin Chúa Giêsu thêm lòng tin cho họ. Theo trình thuật của thánh Máccô, thì hôm ấy, Chúa Giêsu và ba môn đệ đi vắng, khi trở về nhà thì thấy một đám đông vây quanh các môn đệ. Theo lời một người cha thuật lại, thì ông có một đứa con bị qủy ám, ông đã đem  cháu đến nhờ các môn đệ trừ qủy, nhưng các ông không làm nổi.(Mc) Nghe thế, Chúa Giêsu đã khiển trách: “Ôi thế hệ cứng lòng không chịu tin và gian tà.”. Sau sự việc ấy, các môn đệ đến hỏi riêng Chúa: “ Tại sao chúng con đây lai không trừ nổi tên qủy ấy?” Ngài trả lời: “Tại anh em kém tin! ( Mt.). Các ông đã xin với Chúa: “ Thưa thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con”, và Ngài nói tiếp:“ Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em bảo cây dâu này: Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc, nó cũng sẽ vâng lời anh em.”(Lc)

 

Sức mạnh của lòng tin.


Lòng tin như thế không phải tự nhiên mà có, nhưng là một ân huệ mà ân huệ ấy chỉ có Thiên Chúa là Đấng Toàn Năng mới có thể ban cho chúng ta được. Các môn đệ đã xin ban thêm lòng tin cho họ.


Có được sức mạnh để có thể trừ được qủy, để khiến cho cây mọc trên đất  cắm rễ dưới biển, là tùy thuôc vào mức độ của đức tin. Nếu có được đức tin bằng hạt cải thì cũng có thể làm được những việc đó! 


Khi xin như thế, các môn đệ cũng nhận ra đức tin của mình còn yếu.


Đức tin không thể cân đo đong đếm, nhưng Chúa đưa ra một hình ảnh cụ thể là hạt cải nhỏ bé của đức tin để cho các môn đệ thấy sức mạnh của đức tin. Chỉ bằng hạt cải mà đã làm được những việc phi thường như thế thì nếu lớn bằng hạt cam, hạt nhãn thì còn làm được biết bao chuyện phi thường hơn!              

 Hạt cải bé nhỏ ấy cũng là thước đo lòng tin, cậy, mến của chúng ta đối với Thiên Chúa, đo mức độ tuân phục, phó thác vào quyền năng của Ngài. Không biết đã có ai có được đức tin bằng hạt cải chưa!


Đức tin là điều kiện phải có, là một đòi hỏi tiên quyết, một yếu tố quan trọng trong mối tương giao giữa con người và Thiên Chúa. Ân sủng đức tin đã được ban cho chúng ta khi nhận Bí Tích Rửa Tội, nhưng không phải ân sủng ấy được ban cho một lần rồi thôi, mà chúng ta phải vun trồng, bồi đắp cho đức tin ấy. Thánh Phaolô cũng đã nhắc nhở Timôthê, người con tinh thần của mình: “ Tôi nhắc anh phải khơi dậy đặc sủng của Thiên Chúa, đặc sủng anh đã nhận được khi tôi đặt tay trên anh. Vì Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương và biết tự chủ” ( 2 Tm . 1; 6-8)


Và để dời được núi kiêu căng, nhổ được rễ căn nguyên tội lỗi, thì sức mạnh của đức tin lại là ăn chay, cầu nguyện như lời Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ: “ Thứ qủy ấy chỉ xua trừ được bằng cầu nguyện và ăn chay.”( Mt. 17: 21)

Lòng tin và phục vụ


Đức tin phải song hành với lòng trung thành phục vụ ; chính trong sự trung thành phục vụ mà đức tin có sức mạnh.
Nhưng phục vụ theo lệnh hay phục vụ theo tin yêu?


Chúa Giêsu đã đưa ra một ví dụ: “ Ai trong anh em có người đầy tớ đi cày hay đi chăn chiên, mà khi nó ở ngoài đồng về, lại bảo: Mau vào ăn cơm đi, chứ không bảo: Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng hầu bàn cho ta ăn uống xong đã, rồi anh hãy ăn uống sau! Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao? Thầy nghĩ rằng : Không. Đối với anh em cũng vậy: khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi chỉ làm việc bổn phận đấy thôi”. ( Lc. 17: 7-10)

 

Người đầy tớ từ ngoài đồng trở về, sau một ngày làm việc, anh mệt nhọc, thế mà ông chủ không thông cảm với sự cực nhọc của anh, lại ra lệnh cho anh: Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng hầu bàn cho ta ăn uống xong đã, rồi anh hãy ăn uống sau!. Đó là bản chất của một ông chủ cay nghiệt, chỉ nghĩ đến mình mà không thông cảm được với nỗi khổ cực của người đầy tớ; trái lại, vì yêu thương và cảm thông được nỗi vất vả của người đầy tớ, ông đã ân cần bảo anh: Mau vào ăn cơm đi.

Đó là bản chất của một ông chủ đầy lòng thương xót, yêu thương người đầy tớ, là hình ảnh người chủ nhân lành, luôn quan tâm đến người đầy tớ; đó cũng là bản chất của Thiên Chúa nhân hậu, đầy lòng thương xót đối với con người.


Đối với người đầy tớ, sau một ngày mệt nhọc, trở về nhà, lại phải phục vụ ông chủ một cách bất ưng trong lòng, anh không mấy vui, nhưng vì lệnh phải làm; nhưng ngược lại, tuy mệt nhọc, anh vẫn vui vẻ tự nguyện phục vụ ông chủ không phải vì lệnh mà vì lòng mến ông chủ, thì ông chủ sẽ vui. Qua hai thái độ phục vụ trên, Chúa Giêsu đã khẳng định:  Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao? và Ngài đã trả lời: “Thầy nghĩ rằng : Không, và áp dụng vào trường hợp các môn đệ và cho cả chúng ta, Ngài nói:“Đối với anh em cũng vậy: khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi chỉ làm việc bổn phận đấy thôi”.


Đó là thái độ khiêm tốn trong phục vụ.

Là người Kitô hữu, có lúc chúng ta nghĩ Thiên Chúa phải ban cho chúng ta ơn huệ nào đó khi chúng ta theo Ngài. Ngài phải ban cho chúng ta thiên đàng vì chúng ta đã phục vụ Ngài nơi trần gian. Đó là thái độ người làm thuê, vụ lợi. Chúng ta đặt Thiên Chúa, một người cha nhân hậu luôn quan tâm chăm sóc đến con cái mình vào vị trí của một người mắc nợ chúng ta. Đức tin vụ lợi! Chúng ta mới chỉ là những đầy tớ làm theo lệnh.


Chúng ta chưa phục vụ Thiên Chúa để cho “danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời”. Cách phục vụ ấy đòi hỏi chúng ta phải chủ động, tích cực trong tin yêu.


Các thánh cũng làm theo bổn phận, làm theo thánh ý Thiên Chúa, nhưng các ngài không làm bổn phận vì bổn phận mà làm bổn phận vì lòng tin yêu Thiên Chúa.  Đức tin và phục vụ phải song hành: đức tin trong phục vụ và phục vụ trong đức tin. Cả hai cần phải có “ân sủng của Thần Khí tạo sức mạnh, tình thương và tự chủ” như thánh Phaolô đã nói. Trong tinh thần khiêm tốn, chúng ta cũng nhận mình là những đấy tớ vô dụng, những đầy tớ chỉ làm theo lệnh, theo bổn phận; và như các môn đệ, chúng ta cũng xin: “ Xin Thầy ban thêm lòng tin cho chúng con”.