Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Truyền thuyết Hoa hồng Giáng Sinh

Tác giả: 
Jos Tú Nạc NMS

Truyền thuyết Hoa hồng Giáng Sinh

 

Giáng Sinh là mùa để tặng nhau những món quà, do đó, để bày tỏ tình yêu đến với nhau. Điều này không có nghĩa rằng những món quà là sự biểu hiện duy nhất tình yêu của bạn. Không có món quà nào đắt giá hơn hay giá trị hơn một điều gì đó đến trực tiếp từ trái tim ngay cả khi món quà ấy trong sự hoài nghi là không quan trọng. Truyền thống quà tặng trong ngày Lễ Giáng Sinh bắt nguồn từ những cử chỉ tôn kính của ba nhà Thông Thái đã dâng những món quà đắt tiền cho Chúa Hài đồng Giê-su để chào đón Người đến thế gian này. Kể từ đó, người ta đã làm những món quà như một ủy thác cho ngày Lễ Giáng Sinh. Nhưng người ta phải ghi nhớ điều này, như truyền thuyết Hoa hồng Giáng Sinh đã cho bạn thấy “của cho không trọng bằng cách cho”. Có lẽ truyền thuyết này ra đời với mục đích để dạy chúng ta điều này, món quà của bạn chẳng có nghĩa lý gì, mà nó phải được thể hiện bằng cả trái tim và linh hồn, cho dù món quà ấy trong hoài nghi chỉ là một đóa hoa. Đó là do truyền thuyết Hoa hồng Giáng Sinh này, loài hoa mà chỉ nở trong giá lạnh mùa đông, đã trở thành một phần quan trọng của nghi thức kỷ niệm mùa Giáng Sinh.

 

Truyền thuyết

 

Vào một đêm tháng Mười Hai lạnh giá, mọi người đều đến để chiêm ngắm Đấng Cứu Thế ra đời và mang đến dâng Người đủ mọi thứ quà và hiện vật. Ba nhà Thông Thái đến với những món quà nào là mộc dược, nhũ hương và vàng ròng giá trị để dâng lên Chúa Hài Đồng Giê-su. Vào lúc ấy, một cô bé chăn cừu, Medelon, nhìn thấy ba nhà thông thái đi ngang qua, đến cửa chuồng bò, chiêm ngắm Hài Nhi. Tuy nhiên, vì nghèo quá và chẳng có lấy một thứ gì để tặng hài nhi ấy, cô bé cảm thấy không tài nào lo liệu được, và âm thầm tuôn trào nước mắt khi hình ảnh những món quà tuyệt vời mà ba nhà thông thái dâng tặng hài nhi. Trước đó, cô bé đã tìm kiếm, nhưng vô ích, vì những loài hoa trên khắp miền quê này không có lấy một bông hoa nào được tìm thấy vào mùa đông băng giá.

 

Một thiên thần đứng bên ngoài cửa, chăm chú nhìn cô bé, và biết cô bé chẳng tìm kiếm được gì. Nhìn cô bé và động lòng trắc ẩn, khi nhìn thấy cô bé đầu rũ xuống buồn phiền, thiên thần đã quyết định giúp cô bé một phép mầu nho nhỏ. Thiên thần nhẹ nhàng gạt tuyết dưới bàn chân mình, nơi mà những giọt nước mắt của cô bé tuôn rơi, đã nẩy lên một khóm hồng xinh đẹp của mùa đông tuyết trắng với những cánh mầu hồng chao nghiêng. Rôi thiên thần ngọt ngào thì thầm bên tai cô bé rằng những đóa hồng này còn giá trị hơn nhiều so với mộc dược, nhũ hương và bạc vàng châu báu. Vì chúng tinh khiết và được tạo bởi tình yêu. Người thiếu nữ lấy làm vui vẻ bất ngờ khi nghe được những lời này và vi mừng kết những cánh hoa này và dâng lên Chúa Hài Đồng, Đấng đang nhìn món quà được nuôi dưỡng bằng những giọt nước mắt của tình yêu, đã mỉm cười với cô bé với lòng biết ơn và mãn nguyện. Thật vậy, Hoa hồng Giáng Sinh đến đển tượng trưng cho hy vọng, yêu thương và tất cả những gì là tuyệt vời nhất vào mùa này.

 

(“The Christmas Rose” – Lizzie Deas)

Jos. Tú Nạc, NMS