Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Hãy làm bất cứ điều gì cho anh em

Tác giả: 
Jos Tú Nạc NMS

 

HÃY LÀM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ CHO ANH EM

Lễ Ki-tô Vua – Năm A (Ezekiel 34: 11-12, 15-17; Psalm 23; Corinthians 15: 20-26, 28; Matthew 25: 31-46)

 

Tại sao hình ảnh người chăn chiên thường được dùng trong Kinh Thánh như một ẩn dụ dành cho Thiên Chúa? Người chăn chiên không bao giờ rời khỏi đàn chiên – người ở cùng với chúng – và sự an toàn của chúng cùng với sự sung mãn của chúng là sự quan tâm chủ yếu của người chăn dắt. Những âm thanh đó giống như Thiên Chúa nhường bao!

 

Nhưng ẩn dụ này thường được mở rộng để nói về những con người được ủy thác chăm sóc đàn chiên và ở đây nó là hình ảnh phát triển với đôi chút mơ hồ. Không phải mọi người chăn chiên đều tốt, Kinh Thánh nói với chúng ta, đôi khi họ có mặt chỉ là để giành lợi ích cá nhân của riêng mình và không chăm sóc tận tình cho đàn chiên. Thậm chí đôi khi họ có thể dày vò đàn chiên hoặc để chúng lang thang vào những nơi lạc loài nguy hiểm. Thật đáng tiếc, điều này sẽ luôn là một khả năng bất cứ khi nào sự sống con người bị đặt vào vị trí của sự ràng buộc. Điều này có thể áp dụng với chính trị, giáo dục, kinh doanh và bất kỳ những nỗ lực nào khác của con người.

 

Nhưng điều liên quan đến chúng ta ở đây là lĩnh vực tinh thần. Những người được bổ nhiệm với tư cách là những người chăn chiên phải giúp đỡ trước những tiêu chuẩn cao và đã bị nhiều thất bại. Cả hai trong quá khứ và hiện tại, có một số người chăn chiên, những người mà đã không hoàn thành công việc của mình và những người gây những thiệt hại trầm trọng cho đàn chiên. Trong thời đại của chính chúng ta những vụ tai tiếng lạm dụng tình dục tức khắc chế ngự tâm trí.

 

Nhưng có cách khác mà trong đàn chiên có thể bị phương hại: khi những người chăn chiên không chu cấp hy vọng, cổ vũ và hỗ trợ tinh thần, mà đó là điều tối cần. Thậm chí sự khoan dung của Thiên Chúa bắt đầu suy tàn, sụp đổ, và Ezekiel nói với chúng ta rằng Thiến Chúa chính Người sẽ thực hiện công việc này. Thiên Chúa sẽ hành động như người chăn chiên – tìm những con chiên lạc, an ủi những con chiên đau khổ, âu sầu, và bảo đảm rằng những người tham lam và quyền lực không tấn công những người nghèo bằng cách này. Người chủ chiên này cũng cai trị nhưng bằng tình yêu thay vì bằng bạo lực và đàn áp. Trong Tân Ước, hai Thánh Lu-ca và Gio-an đã dùng hình ảnh này để mô tả Chúa Giê-su – Chúa Giê-su là hiện thân của bản tính loài người về lòng thương cảm, chăm sóc chở che của Thiên Chúa. Chúng ta ai nấy đều có quyền được giáo huấn và chăm sóc trực tiếp bởi Thiên Chúa, và là Mục Tử Nhân Hiền,  Chúa Giê-su là người thầy trung nghĩa, khả tín của chúng ta và dẫn dắt chúng ta.

 

Lời hứa của Ezekiel vẫn vang vọng đâu đây, thư của Thánh Phao-lô gửi tín hữu Corinto đã khắc họa Chúa Giê-su như cánh tay của Thiên Chúa chinh phục một thế giới bất trị và bất công. Mọi điều mà phản kháng Thiên Chúa đến lúc sau cùng sẽ phải khuất phục trước “kẻ thù” mạnh mẽ nhất của tất cả mọi người  – cái chết – tự nó chiến thắng. Sau đó Thiên Chúa sẽ siết chặt yêu thương, ân cần tiếp đón mọi số phận thuộc về sự sáng tạo của Thiên Chúa và ở đó không còn sự phân biệt, sợ hãi và bất công. Đây là tầm nhìn đầy hy vọng, nhưng bài đọc cũng thể hiện rõ rằng tính kiên nhẫn phải được chuẩn bị sẵn sàng.

 

Bản chất lề luật của Thiên Chúa được giải thích bằng hình ảnh phán quyết cuối cùng của Thiên Chúa trong Phúc Âm của Thánh Mat-thêu. Vì mọi dân tộc đề phải tập trung trước Chúa Trời và bắt đầu tách rời những người thuộc về Người khỏi những ai không thuộc về Người. Tiêu chuẩn được dùng quả đáng ngạc nhiên. Những ai không thực hiện bị loại trừ không phải là những gì họ đã làm mà là những gì họ không làm. Và những ai được công nhận vào vương quốc được đón mừng dứt khoát không phải dành cho những hành động tôn giáo mà cho những gì họ đã thực hiện bởi cách an ủi và phục vụ tha nhân. Thậm chí họ không ý thức được về bất cứ việc gì họ đã làm là tuyệt vời hoặc khả kính để ca ngơi và tôn vinh. Những hành vi chiến thắng để kết nạp họ vào vương quốc là những việc làm tự nhiên hàng ngày: họ hướng về những người đói khát, rách rưới, bệnh tật, cầm tù và cô đơn. Họ thấy sự cần thiết của con người và họ đáp ứng hầu hết chỉ vì đó là bản chất thứ hai. Những người khác cũng đã phớt lờ những người thiếu thốn, thậm chí còn hơn thế nữa hầu như không đoái thương tới họ.

 

Qua lăng kính kinh thánh, tình yêu luôn được bộc lộ bằng những hành động cụ thể. Nó nói rằng tương phản của tình yêu không phải là căm hờn, mà là thờ ơ, lãnh đạm. Hiệu đính thần học một cách đơn độc là vô nghĩa trừ phi nó được diễn đạt bằng hành vi thương cảm.

 

Chúng ta phải làm gì cho ai và ít nhất là gì – những ngươi không quyền lực, không uy tín thanh danh, không hy vọng hoặc những người không có khả năng đối phó – xác định chúng ta thuộc về hay không thuộc về Vương Quốc của Thiên Chúa.

 

(Nguồn: Regis College – The School of Theology)

Jos. Tú Nạc, NMS