Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Quảng đại trong khiêm nhu

Tác giả: 
Lm Trịnh Ngọc Danh

 

 

CN XXXII TN / B

Bài đọc 1 : (1V 17:10-16). Bài đọc 2 : (Dt 9:21-28). Tin mừng : ( Mc 12:38-44)

QUẢNG ĐẠI TRONG KHIÊM NHU

 

Đức Chúa Giêsu ngồi dối diện với thùng tiền dâng cúng cho Đền Thờ. Người quan sát xem đám đông bỏ tiền vào đó ra sao. Có lắm người giàu bỏ thật nhiều tiền. Cũng có một bà góa nghèo đến bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng bạc Rôma. Đức Giêsu liền gọi các môn đệ lại mà nói: “ Thầy bảo thật anh em:  “ Bà góa nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết. Quả vậy, mọi người đều rút từ tiền dư bạc thừa của mình mà bỏ vào đó; còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình mà bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để sống.”

 

Đối với con mắt của người đời, tiền dâng cúng của bà góa chẳng có giá trị gì so với số tiền lớn của người giàu. Chúa Giêsu có một cách đáng giá khác với cách đánh giá của loài người. Giá trị không phải ở chỗ nhiều hay ít, nhưng là ở tấm lòng của người dâng cúng. Người giàu có dâng cúng của dư thừa, nhưng tâm hồn họ chỉ để phô trương công đức để cho người khác nhìn thấy và ca tụng họ là người hào phóng; còn với hai đồng kẽm của bà góa, thật chẳng đáng gì, nhưng Chúa lại khen  là người dâng cúng nhiều hơn ai hết. Bà dâng cúng cả mạng sống mình, bà “rút từ cái túng thiếu của mình mà bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để sống.” Điều đáng khen là ở nổ lực và tinh thần dâng cúng. Bà góa nghèo tiền bạc, nhưng lại giàu lòng quảng đại; bà ít tiền, nhưng giàu lòng tín thác vào Thiên Chúa. Bà ít tiền, nhưng bà sẵn sàng hy sinh mạng sống mình vì Chúa. Bà khiêm nhu, không tự mãn.

 

Lòng quảng đại của bà góa dựa vào sự tín thác vào Thiên Chúa. Bà không nghĩ đến số phận của mình sẽ phải sống thế nào cho ngày mai. Lòng quảng đại và hy sinh của bà vượt thắng sự thu lợi ích kỷ cho riêng mình. Bà quảng đại và hy sinh quên mình.

 

Mẹ Têrêxa kể lại rằng: Một hôm mẹ đi xuống phố. Một người ăn mày đến gặp mẹ và nói: “ Thưa mẹ Têrêxa, mọi người đều cho mẹ tiền. Tôi cũng muốn chomẹ. Hôm nay, suốt cả ngày, tôi chỉ có được ba mươi xu. Tôi muốn cho mẹ số tiền ấy.”

 

Mẹ Têrêxa suy nghĩ một lúc : “ Nếu tôi nhận ba mươi xu, thì tối nay anh ta phải nhịn ăn; còn nếu tôi không nhận, tôi sẽ làm tình cảm anh bị tổn thương; vì thế tôi nhận số tiền ấy. Tôi chưa bao giờ thấy được niềm vui như thế trên khuôn mặt của người ăn mày ấy.”

 

Mẹ Têrêxa nói tiếp: “ Đối với người đàn ông nghèo này, phải ngồi suốt cả ngày chỉ xin được ba mươi xu. Đẹp biết bao! Ba mươi xu chỉ là một món tiền nhỏ và có thể tôi chẳng mua được gì, nhưng vì anh ta đã cho nó và tôi đã nhận; nó trở nên có giá trị gấp ngàn lần, vì nó được cho với bao nhiêu yêu thương. Thiên Chúa nhìn thấy không phải là sự to tát của công việc, mà vào tình yêu thương  qua đó công việc được hoàn thành.”

 

Người ta thường nhìn bên ngoài để đánh giá bản chất, do đó dễ sai lầm; còn Chúa Giêsu lại đánh giá hành động của con người từ bên trong, từ tâm hồn họ. Cách dâng cúng của người giàu mà thiếu khiêm nhu, không tín thác vào Thiên Chúa thì cũng giống như những ông kinh sư “ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng, ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường, thích ngồi chỗ nhất trong đám tiệc” vậy.