Nhảy đến nội dung

Ai trong giáo dục Công Giáo: tiềm năng và thách thức

AI TRONG GIÁO DỤC CÔNG GIÁO: TIỀM NĂNG VÀ THÁCH THỨC

Trong dòng chảy huy hoàng và đầy mầu nhiệm của lịch sử cứu độ, chúng ta nhận ra rằng Thiên Chúa, Đấng Sáng Tạo quyền năng, đã không ngừng tuôn đổ ơn khôn ngoan trên con người, ban cho chúng ta trí tuệ để khám phá, làm chủ và thăng tiến vũ trụ này. Việc con người không ngừng tiến bước trong khoa học và công nghệ không phải là một sự tình cờ, mà là một cách thức cộng tác hữu hiệu vào công trình sáng tạo liên bỉ của Ngài. Bước sang những thập niên đầu của kỷ nguyên thứ ba Kitô giáo, nhân loại đang đứng trước một bước ngoặt mang tính đột phá, một cuộc cách mạng làm thay đổi tận căn diện mạo đời sống: đó là sự trỗi dậy của Trí tuệ nhân tạo (AI). Đối với Giáo hội, đặc biệt là trong sứ vụ giáo dục, AI không đơn thuần là một công cụ kỹ thuật khô khan hay một sản phẩm của thuật toán, mà nó thực sự là một "dấu chỉ thời đại" (signum temporis), một thách đố đức tin đầy kịch tính và đồng thời là một cơ hội mục vụ sâu sắc. Giáo dục Công giáo vốn có truyền thống lâu đời và bền vững, không chỉ nhắm tới việc truyền thụ kiến thức thuần túy, mà cốt yếu là quá trình đào tạo con người toàn diện theo hình ảnh Đức Kitô – Thầy Chí Thánh. Vì vậy, việc đón nhận và tích hợp AI vào các học đường Công giáo không thể là một sự vội vã chạy theo phong trào, mà đòi hỏi một sự phân định thiêng liêng và nhân bản dưới ánh sáng của Tin Mừng, để làm sao cho công nghệ này thực sự phục vụ cho vinh danh Thiên Chúa và lợi ích đích thực của các linh hồn, thay vì biến con người thành nô lệ cho những hệ thống máy móc vô hồn.

Khi chúng ta nhìn sâu vào những tiềm năng hứa hẹn của AI, chúng ta có thể nhận thấy thấp thoáng trong đó ánh sáng của lòng thương xót Chúa, đặc biệt qua khả năng cá nhân hóa giáo dục một cách tinh tế. Theo giáo huấn của Giáo hội, mỗi học sinh, sinh viên không phải là một con số trong danh sách, mà là một thụ tạo duy nhất, một tác phẩm nghệ thuật độc bản của Thiên Chúa với những đặc sủng, tài năng và cả những giới hạn riêng biệt. Trong mô hình giáo dục truyền thống, do những hạn chế về nhân lực và thời gian, chúng ta đôi khi vô tình áp đặt một khuôn mẫu chung cho tất cả, điều này vô hình trung khiến những em có nhịp độ tiếp thu chậm cảm thấy bị bỏ rơi, lạc lõng, trong khi những em có năng khiếu vượt trội lại cảm thấy bị kìm hãm, không thể phát huy hết nén bạc Chúa trao. AI, với sức mạnh phân tích dữ liệu khổng lồ và khả năng thích ứng linh hoạt, có thể trở thành một “người đồng hành” kỹ thuật số, biết lắng nghe và thấu hiểu nhu cầu học tập của từng cá nhân để thiết kế những lộ trình riêng biệt. Đây chính là một hình thức thực hành đức ái trong tri thức: chúng ta quan tâm đến từng con chiên một, không để bất kỳ một ai bị tụt lại phía sau vì lý do năng lực hay hoàn cảnh. Khi mỗi học sinh được học theo cách thức phù hợp nhất với mình, các em sẽ cảm thấy phẩm giá nhân vị của mình được tôn trọng, và từ đó, niềm yêu thích khám phá chân lý – vốn là tiếng gọi thâm sâu của Thiên Chúa đặt để trong tâm hồn mỗi người – sẽ được khơi dậy và bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hơn thế nữa, trí tuệ nhân tạo còn mở ra một chân trời mới, rộng lớn và bao la về việc tiếp cận tri thức, giúp giáo dục Công giáo vượt qua những ranh giới hạn hẹp của địa lý và sự bất bình đẳng về kinh tế. Giáo hội luôn khẳng định lựa chọn ưu tiên cho người nghèo và những người sống ở vùng ngoại biên của xã hội. Nhờ sự hỗ trợ của AI, những kho tàng tri thức quý giá của nhân loại, những bài giảng uyên thâm của các bậc thầy đức tin và khoa học, hay những tài liệu nghiên cứu chuyên sâu giờ đây có thể đến tận tay những người trẻ ở những vùng sâu, vùng xa, nơi mà sự hiện diện của các giáo viên giỏi và cơ sở vật chất hiện đại còn là một điều xa xỉ. Điều này không chỉ là một tiến bộ công nghệ, mà là sự hiện thực hóa sứ mạng công bằng xã hội của Tin Mừng, nơi mọi con cái Chúa, dù sinh ra ở bất cứ đâu, đều có quyền được nuôi dưỡng bằng sự thật và ánh sáng tri thức. AI có khả năng phá tan rào cản ngôn ngữ thông qua các hệ thống dịch thuật tức thời và chính xác, kết nối các cộng đồng học thuật Công giáo trên toàn cầu, tạo nên một mạng lưới hiệp hành trong tri thức. Trong mạng lưới ấy, chân lý mà người này tìm thấy sẽ trở thành ánh sáng soi đường cho người kia, tạo nên một sự hiệp thông thiêng liêng vượt lên trên mọi ngăn cách của không gian và thời gian, phản chiếu tính phổ quát (Catholicity) của Giáo hội.

Đối với những người thầy, người cô đang dấn thân trong môi trường giáo dục Công giáo, AI không nên và không bao giờ được xem là một đối thủ cạnh tranh hay một thực thể thay thế, mà phải được nhìn nhận như một người trợ tá đắc lực, một "người phục vụ" tận tụy để giải phóng các nhà giáo dục khỏi những gánh nặng hành chính và những công việc lặp đi lặp lại. Sứ vụ của nhà giáo Công giáo vốn dĩ không phải là một nghề nghiệp đơn thuần để mưu sinh, mà là một ơn gọi cao quý, một sự tham dự vào chức năng ngôn sứ của Đức Kitô. Khi AI đảm nhận những việc như chấm điểm, sắp xếp thời khóa biểu, quản lý hồ sơ hay thống kê dữ liệu học tập, người thầy sẽ có nhiều thời gian và tâm trí hơn để tập trung vào điều quan trọng nhất: đó là sự hiện diện. Họ có thể dành trọn tâm hồn mình để lắng nghe những ưu tư của học trò, thấu cảm với những nỗi đau thầm kín, hướng dẫn đời sống tâm linh và trên hết là làm chứng nhân cho tình yêu Chúa giữa học đường. Máy móc có thể truyền đạt thông tin một cách chuẩn xác, nhưng chỉ có con người mới có thể truyền cảm hứng, khơi gợi tình yêu và đào tạo đức tin. Khi gánh nặng của "bụi trần" hành chính được giảm bớt, người thầy có thể quay lại với bản chất cốt lõi của mình là những người "gieo mầm sự sống", những người mục tử nhân lành đồng hành cùng học trò trên con đường gian nan nhưng vinh quang để tìm kiếm chân thiện mỹ.

Tuy nhiên, trong sự tỉnh thức và nhạy bén của đức tin, chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ trước những vực thẳm đạo đức và những rủi ro tiềm ẩn mà AI có thể gây ra nếu không được hướng dẫn bởi một lương tâm ngay lành. Thách đố lớn nhất và đau xót nhất chính là nguy cơ làm mòn mờ, thậm chí là xóa nhòa vai trò của người thầy – vốn là hình ảnh phản chiếu sống động của Đức Kitô là Thầy Chí Thánh. Giáo dục Công giáo, tự bản chất, là một cuộc gặp gỡ thân vị giữa người với người, một mối tương quan "Tôi và Anh" đầy nhân bản như triết gia Martin Buber đã từng nhấn mạnh, và ở tầng sâu hơn, đó là cuộc gặp gỡ mầu nhiệm trong Chúa Thánh Thần. Nếu chúng ta quá lệ thuộc vào máy móc, quá tin tin tưởng vào những giải pháp kỹ thuật, giáo dục sẽ dễ dàng biến thành một quy trình sản xuất công nghiệp vô hồn, nơi tri thức bị tách rời khỏi tình yêu và sự sống. Một thuật toán AI có thể trả lời trôi chảy một câu hỏi phức tạp về thần học hay giáo lý, nhưng nó tuyệt nhiên không thể khóc cùng một học sinh đang trong cơn tuyệt vọng, không thể mỉm cười khích lệ một tâm hồn đang hoài nghi, và càng không thể cùng thầm thĩ cầu nguyện với một người trẻ đang tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời. Nguy cơ biến giáo dục thành một trải nghiệm cô độc và lạnh lẽo giữa con người và máy tính là một mối đe dọa trực tiếp đến tính cộng đoàn – vốn là linh hồn và bản chất của Giáo hội.

Vấn đề liêm chính tri thức cũng đang đặt ra một thử thách cam go cho lương tâm Kitô giáo trong thời đại kỹ thuật số. Sự xuất hiện của các công cụ AI tạo sinh đã tạo ra những cám dỗ gian lận vô cùng tinh vi và dễ dàng. Khi một học sinh hay sinh viên nộp một bài luận, một tác phẩm được tạo ra hoàn toàn bởi AI mà không qua sự tư duy hay nỗ lực của bản thân, đó không chỉ là sự gian lận về mặt điểm số hay thành tích, mà sâu xa hơn, đó là một sự tổn thương nghiêm trọng đối với Sự Thật. Thiên Chúa của chúng ta là chính Sự Thật, và mọi hành vi giả dối, lừa mị đều là những rào cản ngăn cách con người đến với Ngài. Giáo dục Công giáo phải kiên định dạy cho người trẻ hiểu rằng quá trình rèn luyện gian khổ, sự nỗ lực tự thân và lòng trung thực tuyệt đối có giá trị cao quý hơn gấp bội so với bất kỳ kết quả hay bằng cấp nào. Nếu chúng ta để AI làm thay việc tư duy, làm thay việc thao thức trước những vấn đề của cuộc sống, chúng ta đang vô tình tạo ra một thế hệ "người tiêu dùng tri thức" lười biếng về tinh thần, những người chỉ biết thụ hưởng thông tin mà không có khả năng phân định, không có khả năng phản biện bằng một con tim nồng cháy và một lý trí được soi sáng bởi đức tin và ân sủng.

Bên cạnh đó, sự riêng tư và phẩm giá của nhân vị cũng đang đứng trước những nguy cơ bị xâm phạm nặng nề bởi các hệ thống giám sát và thu thập dữ liệu dựa trên AI. Trong thế giới quan Công giáo, mỗi con người là một đền thờ thiêng liêng của Chúa Thánh Thần, có một khoảng không gian nội tâm và quyền riêng tư cần được tôn trọng tuyệt đối. Việc sử dụng AI để theo dõi mọi hành vi, phân tích từng cảm xúc hay dự đoán xu hướng của học sinh một cách quá mức có thể biến môi trường giáo dục thánh thiêng thành một "nhà tù vô hình" của các thuật toán và dữ liệu. Chúng ta phải can đảm tự hỏi: liệu sự minh bạch tuyệt đối của dữ liệu có đang bóp nghẹt tự do của ý chí con người? Khi mọi lỗi lầm, mọi vấp ngã của tuổi trẻ đều bị ghi lại vĩnh viễn và xử lý bởi các thuật toán vô cảm, liệu tinh thần hoán cải, sự bao dung và lòng tha thứ – vốn là cốt lõi của Tin Mừng – còn có chỗ đứng nào trong học đường? Chúng ta cần thiết lập một "đạo đức học AI" (Algor-ethics) lấy con người làm trung tâm và lấy Thiên Chúa làm cùng đích, để đảm bảo rằng công nghệ phải là công cụ để bảo vệ, thăng tiến chứ không phải là phương tiện để bóc lột, thao túng hay hạ thấp phẩm giá của con người.

Một mối lo ngại khác cũng vô cùng nghiêm trọng là hiện trạng "ô nhiễm thông tin" và sức mạnh của các thuật toán gợi ý. AI thường hoạt động trên cơ sở củng cố những gì người dùng đã thích hoặc đã tin tưởng từ trước, từ đó vô tình tạo ra những "chiếc lồng nhận thức" hay những "phòng phản xạ âm thanh" (echo chambers). Trong giáo dục Công giáo, vốn luôn hướng tới chân lý phổ quát và sự hiệp nhất trong đa dạng, đây là một sự đi ngược lại bản chất sâu xa. Nếu người trẻ chỉ được tiếp cận với những luồng thông tin một chiều, những quan điểm phù hợp với định kiến sẵn có của mình, họ sẽ dần mất đi khả năng đối thoại, lòng bao dung và sự trân trọng đối với những khác biệt. Hơn nữa, những định kiến ngầm định (bias) ẩn chứa trong các thuật toán được lập trình bởi con người có thể vô tình gieo rắc sự chia rẽ, phân biệt đối xử hoặc lan truyền những giá trị lệch lạc, trái với giáo huấn xã hội và đạo đức của Giáo hội. Chúng ta phải hết sức tỉnh táo để không để những thuật toán vô danh, vô hồn thay thế cho quyền bính của Giáo hội và sự dẫn dắt âm thầm nhưng mạnh mẽ của Chúa Thánh Thần trong việc định hướng đức tin và luân lý cho giới trẻ.

Đứng trước sự bùng nổ đầy mạnh mẽ của AI, Giáo hội không chọn thái độ sợ hãi, co cụm hay bài trừ một cách cực đoan, bởi lẽ Giáo hội luôn tin tưởng rằng mọi tiến bộ của nhân loại nếu được hướng dẫn đúng đắn đều có thể góp phần vào vinh quang của Thiên Chúa. Thay vào đó, Giáo hội chọn thái độ phân định đầy hy vọng và trách nhiệm. Chúng ta cần đào tạo các thế hệ trẻ không chỉ trở thành những chuyên gia giỏi về kỹ thuật sử dụng AI, mà quan trọng hơn, phải là những con người có bản lĩnh nhân bản, có lương tâm nhạy bén và một đức tin vững vàng để có thể làm chủ công nghệ thay vì bị công nghệ dẫn dắt. Giáo dục Công giáo trong thời đại AI phải tập trung mạnh mẽ hơn bao giờ hết vào việc đào tạo nội tâm, khả năng phán đoán đạo đức và sự nhạy bén thiêng liêng. Chúng ta phải dạy cho các em hiểu một chân lý căn bản rằng: AI có trí thông minh nhân tạo, nhưng con người mới có trí khôn linh thánh và linh hồn bất tử. AI có thể sở hữu kho dữ liệu khổng lồ, nhưng con người mới là thực thể có khả năng đón nhận và sống theo chân lý. AI có thể thực hiện những phép tính siêu việt, nhưng chỉ con người mới có thể yêu thương bằng trái tim, hy sinh bằng cả cuộc đời và cảm nghiệm được sự hiện diện của Đấng Siêu Việt.

Trong những năm gần đây, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhiều lần mời gọi chúng ta suy tư về sự giao thoa giữa trí tuệ nhân tạo và phẩm giá con người. Ngài nhấn mạnh rằng công nghệ phải luôn phục vụ nhân loại và không bao giờ được phép làm tổn hại đến sự chung sống hòa bình, sự công bằng và tình huynh đệ. Các học đường Công giáo phải trở thành những "phòng thí nghiệm của đức ái và trí tuệ", nơi mà AI được sử dụng để xóa nghèo, để chữa lành những vết thương xã hội và để loan báo Tin Mừng cho muôn dân. Chúng ta cần xây dựng những chương trình đào tạo về đạo đức công nghệ, giúp học sinh nhận diện được những cạm bẫy của thế giới số và biết cách sử dụng các công cụ hiện đại như những phương tiện để xây dựng Nước Trời ngay tại trần gian. Điều này đòi hỏi các nhà quản lý giáo dục, các linh mục, tu sĩ và giáo dân phải cùng nhau hiệp hành, chia sẻ những kinh nghiệm mục vụ và những giải pháp sư phạm mới mẻ dưới sự hướng dẫn của huấn quyền.

Nhìn về tương lai, chúng ta thấy giáo dục Công giáo đang đứng trước một cơ hội lịch sử để tái khẳng định bản sắc của mình. Trong một thế giới ngày càng bị số hóa và máy móc hóa, giá trị của sự chạm gặp nhân bản, của sự thấu cảm và của đời sống thiêng liêng sẽ trở nên quý giá hơn bao giờ hết. AI có thể giúp chúng ta dạy toán, dạy lý hay ngoại ngữ một cách hiệu quả hơn, nhưng nó lại càng làm nổi bật vai trò không thể thay thế của người thầy trong việc đồng hành cùng học sinh trên hành trình tìm kiếm ơn gọi đích thực của đời mình. Giáo dục không chỉ là chuẩn bị cho các em một nghề nghiệp để kiếm sống, mà là chuẩn bị cho các em một tâm hồn để biết sống và biết yêu theo cách của Chúa. Do đó, việc đầu tư vào AI phải đi đôi với việc đầu tư vào con người, vào việc đào tạo đội ngũ giáo viên có chiều sâu linh đạo và có khả năng đối thoại với thế giới hiện đại.

Tóm lại, trí tuệ nhân tạo trong giáo dục Công giáo thực sự là một "nén bạc" quý giá mà Thiên Chúa quan phòng đã trao phó cho chúng ta trong bối cảnh lịch sử hôm nay. Tiềm năng của nó trong việc cá nhân hóa lộ trình học tập, mở rộng khả năng tiếp cận tri thức cho người nghèo và hỗ trợ đắc lực cho sứ vụ của nhà giáo là vô cùng lớn lao và đáng trân trọng. Tuy nhiên, để nén bạc này không bị chôn vùi trong sự lạm dụng hay sinh ra những hoa trái độc hại, chúng ta cần phải luôn tỉnh thức và cầu nguyện để không rơi vào những cạm bẫy của sự đánh mất bản sắc nhân vị, sự giả dối trong học thuật hay sự thao túng của các hệ thống dữ liệu vô hồn. Người thầy Công giáo hôm nay phải trở thành những "nhà phân định AI" đầy khôn ngoan, biết dùng công nghệ như một chiếc đòn bẩy để nâng cao phẩm giá con người, nhưng cũng phải có đủ can đảm để khước từ tất cả những gì làm lu mờ hình ảnh Thiên Chúa nơi các học trò.

Cuộc hành trình giáo dục, dù có sự hỗ trợ của những công nghệ tiên tiến nhất, vẫn mãi mãi là cuộc hành trình hướng tới Đức Kitô – Đấng là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, Sự Thật duy nhất có khả năng giải phóng con người khỏi mọi xiềng xích của u tối và tội lỗi. Trong cuộc hành trình đầy gian nan nhưng cũng đầy niềm vui đó, AI có thể là một cây gậy đắc lực giúp chúng ta bước đi nhanh hơn, vững chãi hơn, nhưng chúng ta phải luôn ghi nhớ rằng chính đôi chân của lòng quyết tâm, trái tim của tình yêu tự hiến và lý trí được soi dẫn bởi Chúa Thánh Thần mới là những thứ thực sự đưa chúng ta về tới bến bờ ơn cứu độ. Nguyện xin Thiên Chúa, nguồn mạch mọi sự khôn ngoan, ban cho các nhà giáo dục, các bậc phụ huynh và toàn thể các em học sinh, sinh viên Công giáo ơn khôn ngoan và ơn phân định để biết sống giữa một thế giới đầy rẫy những biến động công nghệ mà vẫn giữ trọn được ngọn lửa mến yêu và sự chân thật của Tin Mừng, hầu trở thành những muối, những men, những ánh sáng làm rạng danh Chúa giữa lòng nhân thế hôm nay.

Lm. Anmai, CSsR

Danh mục:
Tác giả: