Nhảy đến nội dung

Ánh sáng đã đến , và con người được mời gọi lên đường

Ánh sáng đã đến , và con người được mời gọi lên đường

 

Đứng lên, bừng sáng, ngươi ơi,
Vì quang vinh Chúa chiếu soi địa cầu.
Trời xưa vẫn một sắc màu,
Mà nay rực rỡ nhiệm mầu ơn thiêng.

 

Ánh kia chẳng khiến lóa nhìn,
Nhưng khơi tỉnh giấc niềm tin ngủ vùi.
Chiếu vào bóng tối ngậm ngùi,
Hỏi ta: Có dám bước ra, canh mình?

 

Đông phương lạc giữa hành trình,
Nhà chiêm tinh ngước trời xanh tìm nguồn.
Một ngôi sao nhỏ, lạ thường,
Không ban đáp án, chỉ đường mà đi.

 

Tin đâu phải hiểu tức thì,
Là dám bước tới khi nghi còn đầy.
Giêrusalem sáng ngập ngày,
Hêrôđê sợ hãi, lòng này khép sâu.

 

Ánh quang chẳng dọa quyền mầu,
Chỉ khiến cái ngã bớt cao chính mình.
Ai tin, thấy mối ân tình,
Không còn người lạ, tội – trinh hoá hòa.

 

Quỳ dâng vàng nhũ mộc hoa,
Là trao cả lý, khát, và niềm đau.
Gặp Hài Nhi, thấy nhiệm mầu,
Người nên khiêm hạ, lòng hầu rộng hơn

.

Trở về lối cũ chẳng còn,
Đường xưa khép lại, đường hồn mở ra.
Ánh sáng đến tự trời xa,
Mời con đứng dậy, đi qua u hoài.

 

Phạm Hùng Sơn

(John Pham)

==

Thiên Chúa tỏ mình , con người che mắt

(Cảm hứng: Lễ Hiển Linh 2026)

 

Ngài soi giữa cõi nhân gian,
Ánh sao nhỏ bé, dịu dàng hồn thiêng.
Trời cao chẳng sấm rung rền,
Chỉ sao lấp lánh gọi miền xa xôi.

 

Đạo sĩ lặng bước đơn côi,
Mang lòng nghèo khó đi tìm Ánh Quang.
Giêrusalem sáng ngập tràn,
Mà bao trí thức mù tanh tối lòng.

 

Kinh Thánh đọc đến nghìn năm,
Lời xưa vang mãi, chẳng thấm chút nào.
Biết đường Bêlem rất gần,
Nhưng tim kiêu ngạo khép dần trước ân.

 

Hêrôđê sợ mất ngôi thần,
Đem gươm bảo vệ tấm thân tội tình.
Một bên bước giữa hành trình,
Một bên đứng ngó hiển linh lạnh lùng.

 

Chỉ ai nghèo mới thấy cùng,
Chỉ ai đơn thật mới chung ánh trời.
Ngài ẩn trong tiếng gió khơi,
Trong người bé mọn, trong lời dịu êm.

 

Chúa tỏ, ta tự giấu tim,
Che đôi mắt thật để tìm chính ta.
Bêlem vẫn giữa bao la,
Xin con nghèo lại để mà thấy Cha.

 

Phạm Hùng Sơn

(John Pham)


 

 

Danh mục:
Tác giả: