Nhảy đến nội dung

Ánh sáng không sinh ra từ quyền lực - Vâng phục

BÀI GIẢNG CHÚA NHẬT II THƯỜNG NIÊN – NĂM A

Ánh sáng không sinh ra từ quyền lực, nhưng từ tình yêu dám bị tổn thương

Anh chị em thân mến,

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay đưa chúng ta đi vào trung tâm của mầu nhiệm ơn gọi Kitô hữu: ơn gọi trở thành ánh sáng, không phải cho riêng mình, mà cho muôn dân. Nhưng ánh sáng mà Thiên Chúa nói tới không phải là thứ ánh sáng phô trương, lấn át, hay áp đặt. Đó là ánh sáng được sinh ra từ một nội tâm đã đi qua bóng tối, từ một con người đã để cho Thiên Chúa chạm đến tận chiều sâu mong manh nhất của mình.

Trong bài đọc Isaia, Thiên Chúa nói với Người Tôi Trung: “Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi đem ơn cứu độ của Ta đến tận cùng cõi đất.” Điều đáng chú ý là: lời ấy không được nói với một anh hùng bất khả chiến bại, nhưng với một người ý thức rất rõ giới hạn, thất bại, và cả nỗi mệt mỏi của chính mình. Ánh sáng, theo logic của Thiên Chúa, không phát sinh từ cái tôi phóng đại, mà từ một cái tôi đã được thanh luyện khỏi ảo tưởng tự cứu mình.

Ở đây, Lời Chúa chạm đến kinh nghiệm rất nhân bản của mỗi chúng ta. Con người không sinh ra đã là ánh sáng. Chúng ta sinh ra trong một mạng lưới phức tạp của lịch sử cá nhân, gia đình, xã hội; mang trong mình những khát vọng chưa được gọi tên, những tổn thương chưa được chữa lành. Nhưng chính trong chiều sâu ấy, Thiên Chúa âm thầm gọi tên ta. Không phải để phủ nhận bóng tối, mà để biến bóng tối thành nơi ánh sáng có thể bừng lên.

Thánh vịnh hôm nay cho chúng ta nghe lời đáp của một con người đã trưởng thành nội tâm: “Lạy Chúa, này con xin đến để thực thi ý Ngài.” Đây không phải là lời của sự cam chịu, cũng không phải của một đức tin non nớt. Đây là lời của một nhân vị đã đi qua cuộc đấu tranh nội tâm giữa những ham muốn mâu thuẫn, giữa cái tôi muốn kiểm soát và tiếng gọi mời đi ra khỏi chính mình.

Thực thi ý Chúa không có nghĩa là đánh mất tự do, nhưng là đi vào một hình thức tự do sâu hơn, nơi con người không còn bị điều khiển bởi sợ hãi, mặc cảm hay nhu cầu chứng tỏ giá trị bản thân. Khi nói “này con xin đến”, con người không còn sống phân mảnh, nhưng bước vào sự hiệp nhất nội tâm: giữa điều mình là và điều mình được gọi để trở thành.

Thánh Phaolô, trong lời chào đầu thư gửi tín hữu Côrintô, tặng cho chúng ta hai quà tặng tưởng như rất đơn sơ: “Ân sủng và bình an.” Nhưng anh chị em thân mến, đó chính là hai điều mà tâm hồn con người hôm nay thiếu thốn nhất.

Ân sủng là kinh nghiệm được yêu thương và đón nhận không điều kiện, không dựa trên thành tích hay công trạng. Bình an là trạng thái khi con người không còn phải tranh đấu để tự biện minh cho sự hiện hữu của mình. Ân sủng chữa lành căn tính; bình an hàn gắn các mối tương quan. Khi sống trong ân sủng, con người không còn bị ám ảnh bởi thành công hay thất bại, nhưng sống từ lòng biết ơn. Và chính từ đó, bình an lan tỏa như một sức mạnh chữa lành thế giới bị rạn nứt bởi xung đột và lo âu.

Đỉnh cao của Phụng vụ Lời Chúa hôm nay là lời chứng của Gioan Tẩy Giả: “Đây là Chiên Thiên Chúa, Đấng xoá bỏ tội trần gian.” Hình ảnh Chiên Thiên Chúa đưa chúng ta vào một cuộc đảo lộn triệt để về cách Thiên Chúa cứu độ. Thiên Chúa không chọn biểu tượng của quyền lực, nhưng chọn biểu tượng của tình yêu dễ bị tổn thương.

Chiên Thiên Chúa không xóa tội trần gian bằng bạo lực hay lên án, nhưng bằng sự hiện diện hiến tế. Người mang lấy tội lỗi không chỉ như những hành vi sai trái, mà như tình trạng con người bị xa lạ với chính mình, với tha nhân và với Thiên Chúa. Người không đứng ngoài đau khổ nhân loại, nhưng bước vào đó, mang lấy nó, và biến đổi nó từ bên trong.

Anh chị em thân mến,

Chúa Nhật hôm nay không mời gọi chúng ta làm những điều phi thường, nhưng mời gọi chúng ta trở thành:
trở thành ánh sáng âm thầm nhưng trung tín,
trở thành chiên lành giữa một thế giới đầy bạo lực,
trở thành con người đã đủ can đảm để hòa giải với bóng tối của chính mình.

Ánh sáng muôn dân không đến từ những con người hoàn hảo, nhưng từ những con người đã để cho Thiên Chúa chữa lành đủ để không còn sợ hãi sự mong manh của mình. Và trong thinh lặng của Thánh lễ này, mỗi người chúng ta được mời gọi thưa lên lời đáp làm nên lịch sử cứu độ:

“Lạy Chúa, này con xin đến để thực thi ý Ngài.”

+++++++++++++

Thứ hai tuần 2 thường niên năm chẵn

BÀI GIẢNG – VÂNG PHỤC, SỰ TOÀN VẸN NỘI TÂM
VÀ NIỀM VUI CỦA CHÀNG RỂ Ở GIỮA CHÚNG TA

Anh chị em thân mến,

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay đưa chúng ta đi vào một vùng rất sâu của đời sống đức tin, nơi tôn giáo không còn là vấn đề của nghi thức bên ngoài, nhưng là câu chuyện của con tim, của tự do nội tâm, và của tương quan sống động với Thiên Chúa. Ba bài đọc, tưởng như rời rạc, thực ra quy tụ quanh một câu hỏi nền tảng: Thiên Chúa thực sự muốn gì nơi con người?

1. “Vâng phục thì tốt hơn là dâng hy lễ” – khủng hoảng của cái tôi tôn giáo

Trong bài đọc một, ngôn sứ Sa-mu-en nói với vua Sa-un một câu ngắn gọn nhưng gây chấn động: “Vâng phục thì tốt hơn là dâng hy lễ.” Đây không chỉ là một phán quyết luân lý, mà là một chẩn đoán tâm linh.

Sa-un không phải là người vô đạo. Ông tin vào Thiên Chúa, ông dâng hy lễ, ông làm những điều “đúng đạo”. Nhưng ông chọn vâng phục theo cách của mình. Ông giữ lại điều ông cho là hợp lý, thuận tiện, rồi dùng hy lễ để bù đắp cho sự bất tuân. Ở đây, chúng ta gặp một cám dỗ rất quen thuộc: dùng tôn giáo để bảo vệ cái tôi, thay vì để tôn giáo hoán cải cái tôi.

Nhiều khi chúng ta cũng vậy. Ta giữ lại những chọn lựa không thuộc về Thiên Chúa, rồi dùng việc đạo đức để trấn an lương tâm. Nhưng Thiên Chúa không tìm kiếm lễ vật. Ngài tìm kiếm một con tim biết lắng nghe, một con người dám để Lời Chúa đi vào tận nơi sâu kín nhất, kể cả những vùng ta không muốn động tới.

Vâng phục, vì thế, không phải là đánh mất bản thân, mà là để cho bản thân được giải phóng khỏi ảo tưởng tự làm chủ.

2. “Ai sống đời hoàn hảo” – sự toàn vẹn chứ không phải hoàn mỹ

Thánh vịnh đáp ca nói: “Ai sống đời hoàn hảo, Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời.” Chúng ta dễ hiểu sai chữ “hoàn hảo” như một đòi hỏi khắt khe, không sai sót. Nhưng trong ngôn ngữ Kinh Thánh, hoàn hảo có nghĩa là toàn vẹn, là không bị xé lẻ từ bên trong.

Một con người toàn vẹn là người mà điều mình tin, điều mình nói và điều mình sống không mâu thuẫn nhau. Đó là con người không phải đeo mặt nạ đạo đức để che giấu nỗi sợ, mặc cảm hay tham vọng. Thiên Chúa không đòi ta trở nên hoàn mỹ, nhưng mời ta trở nên thật.

Ơn cứu độ khởi đi từ giây phút con người dám đứng trước Thiên Chúa như mình là, không phòng vệ, không giả vờ, không che đậy. Khi ấy, đức tin không còn là gánh nặng, mà trở thành con đường chữa lành.

3. “Chàng rể còn ở với họ” – trung tâm của đời sống thiêng liêng

Tin Mừng hôm nay mở ra một viễn tượng mới mẻ: Chúa Giêsu tự ví mình là Chàng Rể. Người không đến trước hết để áp đặt luật lệ, nhưng để hiện diện. Khi Chàng Rể còn ở đó, ăn chay trở nên lạc điệu, bởi linh hồn đang sống trong mùa cưới.

Ở đây, Chúa Giêsu mạc khải một chân lý cốt lõi: đời sống thiêng liêng không khởi đi từ thiếu thốn phải bù đắp, nhưng từ một sự hiện diện được đón nhận. Khi mối tương quan bị đánh mất, người ta dễ biến tôn giáo thành bổn phận nặng nề, thành công việc phải làm cho xong. Nhưng khi Chàng Rể còn ở đó, mọi thực hành đạo đức đều được thấm đẫm niềm vui.

4. Vâng phục – con đường dẫn đến niềm vui đích thực

Anh chị em thân mến, vâng phục và niềm vui không đối nghịch nhau. Trái lại, chỉ khi vâng phục, niềm vui mới có chỗ đứng thật sự. Khi ta không còn phải dùng nghi lễ hay kỷ luật như tấm bình phong che giấu sự trống rỗng nội tâm, ta có thể ở lại với Chàng Rể trong tự do và bình an.

Khi ấy, hy sinh không còn là nghĩa vụ ép buộc, nhưng là ngôn ngữ của tình yêu. Ăn chay không còn để chứng tỏ điều gì, nhưng để trái tim trở nên nhẹ hơn, nhạy hơn trước sự hiện diện của Thiên Chúa.

5. Lời mời gọi kết thúc

Lời Chúa hôm nay mời mỗi người chúng ta tự hỏi:

* Tôi đang dâng hy lễ để né tránh sự vâng phục nào?

* Tôi có đang giữ luật nhưng đánh mất tương quan?

* Tôi có đang sống như thể Chàng Rể đã vắng mặt, trong khi Người vẫn ở đây?

Ước gì chúng ta dám bước vào con đường vâng phục như một hành trình giải phóng, để trở nên những con người toàn vẹn, và để niềm vui của Chàng Rể thực sự ở lại trong đời sống chúng ta. Amen.

Danh mục:
Tác giả: