Nhảy đến nội dung

Bệnh Viện Nhân Ái: ngôi nhà của lòng nhân ái và hy vọng

BỆNH VIỆN NHÂN ÁI: NGÔI NHÀ CỦA LÒNG NHÂN ÁI VÀ HY VỌNG

Bệnh viện Nhân Ái, một cơ sở y tế đặc biệt nằm sâu trong vùng núi rừng Bình Phước, không chỉ là nơi điều trị bệnh tật mà còn là biểu tượng của sự bao dung và đấu tranh chống lại sự kỳ thị xã hội. Tọa lạc tại xã Phú Văn, huyện Bù Gia Mập, tỉnh Bình Phước, bệnh viện này trực thuộc Sở Y tế Thành phố Hồ Chí Minh và được thành lập chính thức vào ngày 31 tháng 10 năm 2006 theo Quyết định số 4856/QĐ-UBND của Ủy ban Nhân dân TP.HCM.

Từ một vùng đất xa xôi, hẻo lánh, cách trung tâm TP.HCM hàng trăm cây số, Bệnh viện Nhân Ái đã trở thành "ngôi nhà bình yên" cho hàng ngàn bệnh nhân mắc các bệnh hiểm nghèo, đặc biệt là HIV/AIDS, lao kháng thuốc và siêu kháng thuốc, cũng như các trường hợp tâm thần kết hợp với HIV. Tất cả các dịch vụ điều trị và chăm sóc tại đây đều hoàn toàn miễn phí, thể hiện cam kết của hệ thống y tế công cộng trong việc hỗ trợ những đối tượng dễ bị tổn thương nhất trong xã hội.

Để hiểu rõ hơn về sứ mệnh của Bệnh viện Nhân Ái, chúng ta cần nhìn lại lịch sử của đại dịch HIV/AIDS. Vào những thập niên 1980-1990, HIV/AIDS được mệnh danh là "căn bệnh của thế kỷ" – một mối đe dọa toàn cầu khiến hàng triệu người tử vong và gây ra sự hoang mang, kỳ thị sâu sắc trong xã hội. Ở Việt Nam, virus HIV được phát hiện lần đầu tiên vào năm 1990, và nhanh chóng lan rộng, đặc biệt trong các nhóm nghiện ma túy, mại dâm và những người có hành vi rủi ro cao. Theo các báo cáo y tế, vào thời kỳ đỉnh điểm, hàng nghìn người bị nhiễm bệnh nhưng thường bị gia đình, cộng đồng xa lánh, thậm chí bị coi là "gánh nặng xã hội". Sự kỳ thị này không chỉ làm trầm trọng thêm tình trạng sức khỏe của bệnh nhân mà còn cản trở nỗ lực phòng chống dịch bệnh.

Bệnh viện Nhân Ái ra đời chính là để đáp ứng nhu cầu cấp thiết này. Là bệnh viện chuyên khoa tuyến cuối của TP.HCM, cơ sở này không chỉ tập trung vào điều trị y tế mà còn cung cấp chăm sóc toàn diện, bao gồm hỗ trợ tâm lý, dinh dưỡng và tái hòa nhập xã hội. Từ năm 2006 đến nay, bệnh viện đã mở rộng quy mô từ vài chục giường bệnh ban đầu lên đến khoảng 450-546 giường, với hàng trăm bệnh nhân lưu trú thường xuyên. Đa số bệnh nhân đến đây đều ở giai đoạn cuối của bệnh, thường kèm theo các biến chứng như lao phổi kháng thuốc, nhiễm trùng cơ hội hoặc rối loạn tâm thần. Nhiều người trong số họ bị gia đình bỏ rơi, chối bỏ, không còn nơi nương tựa, dẫn đến tâm trạng mặc cảm, tuyệt vọng. Bệnh viện không chỉ chữa lành vết thương thể chất mà còn giúp họ lấy lại niềm tin vào cuộc sống, trở thành "cánh tay nối dài" của mạng lưới y tế TP.HCM đến các trung tâm cai nghiện ma túy và cơ sở bảo trợ xã hội.

Hơn nữa, Bệnh viện Nhân Ái còn là đơn vị tiên phong trong cuộc chiến chống kỳ thị và phân biệt đối xử. Trong những năm đầu, khi xã hội còn e ngại tiếp xúc với bệnh nhân HIV, bệnh viện đã tổ chức các chương trình giáo dục cộng đồng, hợp tác với các tổ chức quốc tế để nâng cao nhận thức. Đến nay, nhờ những nỗ lực này, tỷ lệ kỳ thị đã giảm đáng kể, và bệnh viện trở thành mô hình mẫu mực về chăm sóc nhân văn. Đặc biệt, trong đại dịch COVID-19, bệnh viện đã tham gia hỗ trợ các bệnh viện dã chiến, chứng tỏ vai trò quan trọng của mình trong hệ thống y tế quốc gia.

Một trong những nét đặc trưng nhất của Bệnh viện Nhân Ái chính là sự hiện diện của các tu sĩ Công giáo, những người đã hưởng ứng lời kêu gọi của Giáo hội để dấn thân vào vùng đất xa xôi, gian khổ này. Không ngại khó khăn, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng do tiếp xúc với bệnh truyền nhiễm, họ tình nguyện phục vụ bệnh nhân với tinh thần bác ái Kitô giáo. Các nữ tu không chỉ hỗ trợ y tế mà còn mang đến sự an ủi tinh thần, giúp bệnh nhân cảm nhận được tình yêu thương giữa bờ vực sự sống và cái chết.

Trong số đó, nữ tu Maria Cao Thị Thanh Thúy, thuộc Dòng Mến Thánh Giá Nha Trang và là Trưởng Cộng đoàn tại bệnh viện, là một tấm gương sáng. Với gương mặt thanh tú, nụ cười nhân hậu và vóc dáng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn như một cô sinh viên mới ra trường, ít ai đoán được rằng Sơ đã ngoài 50 tuổi. Sơ Maria Thúy đảm nhiệm vai trò nhân viên điều dưỡng tại Khoa Nội C – khoa chăm sóc đặc biệt dành cho bệnh nhân nặng. Hàng ngày, Sơ bận rộn với việc tiêm truyền, theo dõi sức khỏe, hỗ trợ bệnh nhân trong sinh hoạt. Dù công việc vất vả, Sơ vẫn kiên trì theo học lớp Thạc sĩ ngành Điều dưỡng và đã bảo vệ thành công luận án tốt nghiệp vào năm 2024. Sự tận tụy của Sơ không chỉ thể hiện ở chuyên môn mà còn ở cách lắng nghe, động viên bệnh nhân, giúp họ vượt qua nỗi đau thể xác và tinh thần.

Cùng làm việc tại khoa này là nữ tu Cecilia Trần Thị Điều, thuộc Dòng Mến Thánh Giá Gò Vấp. Là một nhân viên điều dưỡng tận tâm, Sơ Cecilia luôn sẵn sàng hỗ trợ đồng nghiệp và bệnh nhân với tinh thần trách nhiệm cao. Công việc của Sơ bao gồm theo dõi tình trạng bệnh, phân phối thuốc và chăm sóc hàng ngày, góp phần tạo nên môi trường ấm áp tại bệnh viện.

Một vai trò khác không kém phần quan trọng là nữ tu Maria Vũ Thị Bích Liên, thuộc Dòng Đa Minh Gò Vấp, người chuyên phụ trách nấu ăn miễn phí cho bệnh nhân. Với nụ cười hiền lành và trái tim nhân hậu, Sơ chia sẻ: "Cứ hễ nhận được tài trợ thực phẩm từ khắp nơi gửi tới, là Sơ chế biến, nấu những món ăn thật ngon, đem hết vào cho bệnh nhân. Nhìn bệnh nhân ăn thấy thương lắm!" Các mạnh thường quân hỗ trợ thường là người Công giáo, nhưng cũng có nhiều cá nhân từ các tôn giáo khác hoặc không theo tôn giáo nào, tất cả đều chung một tấm lòng bác ái. Nhờ đó, bệnh nhân không chỉ được điều trị mà còn nhận được những bữa ăn dinh dưỡng, giúp cải thiện sức khỏe và tinh thần.

Bên cạnh đó, bệnh viện còn có nhà giữ trẻ do nữ tu Anna Maria Phạm Thị Kết, thuộc Dòng Thừa Sai Đức Mẹ Trinh Vương, đảm nhiệm chính, cùng với ba nữ tu khác phụ tá. Nơi đây chăm sóc con cái của bệnh nhân hoặc nhân viên, tạo điều kiện để mọi người yên tâm công tác. Các nữ tu này không chỉ làm việc mà còn sống trong cộng đoàn, chia sẻ câu chuyện đời thường, tạo nên một không khí gia đình thực sự.

Khi theo chân các nữ tu về nhà nghỉ dành cho cán bộ và công nhân viên, chúng ta có dịp lắng nghe những câu chuyện xúc động về bệnh nhân HIV ở giai đoạn cuối. Nhiều người từng là nạn nhân của nghiện ngập, bị xã hội ruồng bỏ, nhưng tại đây, họ tìm thấy hy vọng. Chẳng hạn, một bệnh nhân trẻ bị gia đình từ chối, sau khi được chăm sóc, đã cai nghiện thành công và bắt đầu làm lại cuộc đời. Những câu chuyện như vậy khiến ai cũng không khỏi rơi nước mắt, nhắc nhở về giá trị của lòng nhân ái.

Hiện nay, với quy mô 450 giường bệnh và khoảng 250 bác sĩ, nhân viên y tế, Bệnh viện Nhân Ái đang điều trị cho hàng trăm bệnh nhân, trong đó gần 100 nhân viên đã gắn bó hơn 15 năm. Bệnh viện không chỉ là nơi chữa bệnh mà còn là trung tâm đào tạo, nghiên cứu về HIV/AIDS, hợp tác với các tổ chức quốc tế như UNAIDS. Dưới sự lãnh đạo của Giám đốc Trần Kim Anh và Phó Giám đốc Nguyễn Phi Khanh, bệnh viện đã đạt nhiều thành tựu, như giảm tỷ lệ tử vong và hỗ trợ tái hòa nhập cho bệnh nhân.

Bệnh viện Nhân Ái không chỉ là một cơ sở y tế mà còn là biểu tượng của tình người. Trong bối cảnh xã hội vẫn còn tồn tại kỳ thị, những tấm lòng như các nữ tu và nhân viên y tế tại đây nhắc nhở chúng ta rằng, hy vọng luôn tồn tại khi có sự bao dung. Để bệnh viện tiếp tục sứ mệnh, cần sự chung tay từ cộng đồng, qua tài trợ hoặc nâng cao nhận thức. Chính những hành động nhỏ bé ấy sẽ góp phần xây dựng một xã hội nhân ái hơn.

Lm. Anmai, CSsR

Tác giả: