Nhảy đến nội dung

Chia sẻ Lời Chúa thứ 3, 4 Tuần 2 TN

Thứ tư tuần 2 thường niên năm chẵn

CHỌN SỰ SỐNG TRONG NHỮNG CUỘC CHIẾN ÂM THẦM

Anh chị em thân mến,

Lời Chúa của ngày hôm nay không đưa chúng ta đến những đỉnh cao huy hoàng của lịch sử, nhưng dẫn chúng ta đi vào chiều sâu âm thầm của phận người: nơi con người đối diện với nỗi sợ, với Luật, với quyền lực, và sau cùng, với chính Thiên Chúa. Ba bài đọc tưởng như rời rạc, nhưng thực ra kết thành một hành trình nội tâm: từ sợ hãi đến tín thác, từ khép kín đến lòng thương xót, từ cái chết đến sự sống.

1. Đa-vít: chiến thắng bắt đầu từ việc dám là chính mình

Đa-vít xuất hiện trên chiến trường không phải như một anh hùng lý tưởng. Cậu không có vóc dáng của chiến binh, không có kinh nghiệm, không có vũ khí xứng tầm. Trước mặt vua Sa-un và cả đạo binh, Đa-vít là hình ảnh của sự bất toàn, non nớt và mong manh.

Nhưng chính tại đây, một chân lý nhân vị được mặc khải: Thiên Chúa không cứu con người bằng cách biến họ thành kẻ khác, nhưng bằng cách cho họ can đảm để là chính mình. Khi Đa-vít từ chối khoác áo giáp của Sa-un, đó không chỉ là một chi tiết lịch sử, mà là một quyết định hiện sinh. Cậu từ chối sống bằng căn tính vay mượn, từ chối che giấu nỗi mong manh của mình sau những biểu tượng sức mạnh không thuộc về mình.

Trong đời sống thiêng liêng, bao lần chúng ta cũng muốn khoác lên mình những “áo giáp” ấy: hình ảnh đạo đức, vai trò xã hội, chức vụ, hay những chuẩn mực mà người khác mong đợi. Nhưng Thiên Chúa không cần những vỏ bọc đó. Ngài cần trái tim thật, nơi con người biết mình nhỏ bé và vì thế biết tín thác. Hòn đá nhỏ trong tay Đa-vít trở nên khí cụ cứu độ, không vì sức nặng của nó, nhưng vì niềm tin đặt trọn nơi Thiên Chúa hằng sống.

2. “Chúa là núi đá”: căn tính được nương tựa

Thánh vịnh hôm nay là tiếng thở dài sâu lắng của con người sau khi đã đi qua những cuộc chiến ấy. “Chúc tụng Chúa là núi đá cho tôi nương ẩn.” Con người, dù mạnh mẽ đến đâu, vẫn là hữu thể cần một nơi nương tựa. Không ai trong chúng ta đủ sức làm nền tảng cho chính mình.

Thần học nhân vị nhắc chúng ta rằng: con người chỉ trở nên trọn vẹn trong tương quan. Khi không nương tựa nơi Thiên Chúa, con người sẽ tìm điểm tựa nơi quyền lực, thành công, luật lệ hay sự công nhận của người khác. Nhưng những điểm tựa ấy mong manh và luôn đòi hỏi phải phòng vệ.

Nương ẩn nơi Thiên Chúa không phải là trốn chạy thực tại, mà là được tự do khỏi nỗi sợ đánh mất chính mình. Khi Thiên Chúa là núi đá, con người không còn phải chứng minh giá trị của mình bằng bạo lực hay thành tích. Người tín hữu lúc ấy mới có thể đứng vững giữa phong ba, không vì mình bất khả xâm phạm, mà vì mình được gìn giữ.

3. Ngày sa-bát: khi Luật đối đầu với sự sống

Tin Mừng đưa chúng ta vào hội đường, nơi diễn ra một cuộc đối đầu âm thầm nhưng quyết liệt. Một con người teo tay đứng đó – biểu tượng của một đời sống bị co rút, bị giới hạn, bị loại trừ. Chung quanh anh là những con mắt quan sát, dò xét, lạnh lùng.

Câu hỏi của Đức Giê-su vang lên như một phán quyết hiện sinh: “Ngày sa-bát, được cứu mạng người hay giết đi?” Ở đây, vấn đề không còn là luật đúng hay sai, mà là con tim còn biết rung động hay đã hóa đá. Khi Luật bị tách khỏi lòng thương xót, nó không còn phục vụ Thiên Chúa hằng sống, mà phục vụ nỗi sợ và quyền lực của con người.

Cái nhìn giận dữ và buồn sầu của Đức Giê-su là cái nhìn của Thiên Chúa trước bi kịch lớn nhất của tôn giáo: khi người ta nhân danh Thiên Chúa để từ chối sự sống. Phép lạ được thực hiện không chỉ để chữa lành cánh tay teo tóp, mà để mặc khải rằng: Thiên Chúa không bao giờ đứng về phía những hệ thống làm nghẹt thở con người.

4. Lời mời gọi cuối cùng: chọn sự sống

Anh chị em thân mến, Lời Chúa hôm nay không dừng lại ở một bài học đạo đức, nhưng đặt trước chúng ta một chọn lựa căn bản: chọn sự sống hay chọn sự an toàn khép kín.
– Như Đa-vít, chúng ta dám sống thật với căn tính mình, hay tiếp tục ẩn nấp sau những áo giáp không phải của mình?
– Như Thánh vịnh gia, chúng ta nương tựa nơi đâu khi đời sống trở nên mong manh?
– Và như Đức Giê-su, chúng ta có dám để lòng thương xót phá vỡ những khuôn khổ cứng nhắc trong chính tâm hồn mình không?

Bài giảng hôm nay khép lại bằng một lời mời gọi thinh lặng: hãy để Thiên Chúa bước vào những cuộc chiến âm thầm của chúng ta, chữa lành những phần đời bị teo tóp, và dẫn chúng ta từ sợ hãi đến tự do, từ Luật đến tình yêu, từ cái chết đến sự sống.
Amen.

++++++++++

Thứ năm tuần 2 TN năm chẵn

Ở GIỮA NỖI SỢ VÀ NIỀM TIN – CON ĐƯỜNG HOÁN CẢI CỦA CĂN TÍNH

Kính thưa cộng đoàn,

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay dẫn chúng ta đi vào một vùng rất sâu của kinh nghiệm làm người: vùng của nỗi sợ, của căn tính bị đe doạ, và của niềm tin được thanh luyện. Đây không chỉ là những câu chuyện xa xưa, nhưng là tấm gương phản chiếu chính nội tâm chúng ta, trong hành trình sống trước mặt Thiên Chúa và giữa tha nhân.

Trước hết là hình ảnh vua Sa-un. Một con người từng được Thiên Chúa chọn, từng được Thần Khí ngự xuống, nhưng dần dần đánh mất chính mình. Sa-un không sụp đổ vì thất bại bên ngoài, mà vì một vết nứt bên trong: nỗi sợ bị thay thế, bị lu mờ, bị mất ý nghĩa. Khi nghe dân chúng tung hô Đa-vít, Sa-un bắt đầu nhìn người khác không còn như một người con, một người em, mà như một mối đe doạ. Từ đó, quyền lực biến thành phòng vệ, và phòng vệ biến thành bạo lực.

Ở đây, Lời Chúa chạm đến chiều sâu tâm lý và nhân học của chúng ta. Một cái tôi không được đặt nền tảng nơi Thiên Chúa sẽ luôn sống trong lo âu. Khi con người đồng hoá giá trị của mình với vị trí, thành công hay sự công nhận, thì bất cứ ai nổi bật hơn cũng trở thành kẻ thù. Đó là bi kịch của Sa-un, nhưng cũng là cám dỗ muôn thuở của con người: giết chết người khác, ít là trong lòng, để cứu lấy bản ngã đang run rẩy.

Đối diện với Sa-un là Đa-vít, người trẻ đang sống một nghịch lý hiện sinh rất lớn: được xức dầu, nhưng phải trốn chạy; mang lời hứa, nhưng bị săn đuổi. Trong hoàn cảnh ấy, Đa-vít không cứng cỏi theo kiểu anh hùng, nhưng cầu nguyện. Thánh vịnh vang lên như một lời tuyên xưng trưởng thành: “Khi con sợ hãi, con tin tưởng vào Thiên Chúa.”

Thưa cộng đoàn, đây không phải là lời của một người không còn sợ. Đây là lời của một con người biết đặt nỗi sợ của mình vào đúng chỗ. Đức tin không xoá bỏ mong manh, nhưng biến mong manh thành nơi gặp gỡ Thiên Chúa. Đa-vít không chối bỏ thực tại nguy hiểm, nhưng chọn không để nó định nghĩa căn tính của mình. Căn tính của ông không nằm ở việc bị truy sát hay được tung hô, mà ở chỗ ông thuộc về Thiên Chúa.

Sang Tin Mừng, chúng ta gặp một nghịch lý còn sâu hơn nơi Đức Giê-su. Các thần ô uế nhận ra Người là Con Thiên Chúa, nhưng Người lại cấm chúng nói. Tại sao? Bởi vì căn tính đích thực không thể được loan báo bởi những tiếng nói méo mó, không thể được áp đặt bằng quyền lực hay gây choáng ngợp. Đức Giê-su không cần một sự thật được công bố ồn ào, nhưng một sự thật được đón nhận trong tự do và tình yêu.

Trong chiều sâu thần học thiêng liêng, sự thinh lặng của Đức Giê-su là con đường của Thiên Chúa. Thiên Chúa không xâm lấn con người, không áp đảo lương tâm, không chiếm đoạt tự do. Người mời gọi. Người chờ đợi. Người để cho con người từng bước nhận ra căn tính của Người qua tương quan, qua chữa lành, qua thập giá và phục sinh.

Ba bài đọc hôm nay quy tụ về một câu hỏi căn bản: căn tính của con người được đặt ở đâu? Sa-un đánh mất mình vì bám víu vào quyền lực. Đa-vít tìm lại chính mình nhờ tin tưởng. Đức Giê-su mặc khải con đường trọn vẹn nhất: từ bỏ việc tự khẳng định để hoàn toàn thuộc về Chúa Cha và hiến mình cho nhân loại.

Trong đời sống chúng ta, có biết bao “Sa-un” đang vùng vẫy trong nỗi sợ mất chỗ đứng, mất tiếng nói, mất giá trị. Cũng có những “Đa-vít” đang bị thử thách giữa lời hứa và thực tại khắc nghiệt. Và Đức Giê-su hôm nay mời gọi mỗi người bước vào con đường hoán cải nội tâm: từ cái tôi phòng thủ sang cái tôi được trao phó; từ so sánh sang tín thác; từ ồn ào khẳng định sang thinh lặng gặp gỡ.

Ước gì khi rời khỏi phụng vụ này, chúng ta không chỉ nghe một câu chuyện, nhưng mang theo một chọn lựa: chọn tin tưởng thay vì sợ hãi, chọn thuộc về Thiên Chúa thay vì bám víu vào mình, để từ đó, chúng ta không còn truy sát nhau, nhưng cùng nhau bước đi trong tự do của những người con.

Danh mục:
Tác giả: