Nhảy đến nội dung

Chúa Giêsu mời gọi hoán cải trọn vẹn

CHÚA GIÊSU MỜI GỌI HOÁN CẢI TRỌN VẸN

Đối với người Công giáo, mỗi khi Mùa Chay đến, thật khó để lòng mình phớt lờ lời mời gọi hoán cải.

Khi linh mục xức tro trên trán ta theo hình thánh giá và nhắc: “Hãy nhớ mình là bụi tro, và sẽ trở về bụi tro”, lời ấy không chỉ nhắc chúng ta về thân phận mong manh, mà còn đưa ta trở lại với tiếng gọi đầu tiên của Chúa Giêsu khi Ngài bắt đầu sứ vụ công khai  của Ngài: “Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.”

Mùa Chay vì thế không chỉ là một khoảng thời gian trong năm phụng vụ. Đó là lời nhắc nhở rất thật: như Chúa đã chết, chúng ta rồi cũng sẽ chết. Nhưng trước khi thể xác chết đi, chúng ta ta được mời gọi chết đi cho tội lỗi, để sống một đời sống mới trong Chúa Kitô Phục sinh.

Đây là mùa của hy vọng. Mùa của lòng thương xót. Mùa của “cơ hội làm lại”, không chỉ một lần, mà “bảy mươi lần bảy”. Đây là “thời thuận tiện”, là “ngày cứu độ”, để ta giao hòa lại với Thiên Chúa và trở về với Ngài bằng cả tấm lòng.

Khi ấy, chúng ta không chỉ “giữ Mùa Chay”, mà thực sự để Mùa Chay đổi mới đời mình. Khi thành thật nhìn vào chính lòng mình, thì mùa Chay thực sự là một hành trình nội tâm, không phải hành trình đi tìm cảm giác hay cảm xúc nhất thời và hay thay đổi thất thường, nhưng là hành trình tìm ra sự thật. Tro trên trán rồi sẽ rơi, nhưng câu hỏi còn lại là: trong lòng ta có điều gì thực sự thay đổi không?

Con người hôm nay rất dễ sống vội, quen với nhịp nhanh, với kết quả tức thì, với những thay đổi bề ngoài. Sự hoán cải mà Chúa mời gọi không phải là chỉnh sửa vài thói quen, nhưng là đổi hướng cõi lòng, thay đổi lối suy nghĩ, buông bỏ những ham muốn. Hoán cải là quay đầu, quay khỏi cái tôi thích trở thành trung tâm, là đặt Thiên Chúa vào vị trí ưu tiên.

Sa mạc của Mùa Chay không chỉ là bớt đi một món ăn hay một thú vui. Sa mạc là khoảng trống. Và khoảng trống luôn khiến ta sợ hãi. Vì khi bớt tiếng ồn, bớt những trò giải trí, bớt bận rộn sao lãng tinh thần, chúng ta bắt đầu nghe rõ hơn những khắc khoải, những bất an, những vết thương chưa lành trong lòng mình. Chính ở đó, Chúa chờ chúng ta.

Nhiều khi chúng ta sợ thinh lặng, vì trong thinh lặng chúng ta phải đối diện với sự thật: sự yếu đuối của mình, những lựa chọn sai lầm, những tương quan rạn nứt, những đam mê chưa được thanh luyện. Nhưng nếu không dám bước vào sa mạc nội tâm ấy, chúng ta sẽ không bao giờ kinh nghiệm được sự tự do thật sự.

Sống Mùa Chay cách hời hợt như thế thì quá dễ. Có người bỏ qua Mùa Chay như thể chẳng có gì đặc biệt. Có người vẫn đi lễ, vẫn nhận tro, nhưng chỉ như một thói quen đẹp, rồi lau sạch dấu tro và trở lại nhịp sống cũ, như thể chưa từng có lời nhắc nhở nào vang lên. Có người “hy sinh” cho có lệ: bớt một chút sở thích nho nhỏ, nhưng vẫn dành sẵn những bù đắp khác thoải mái hơn.

Có lẽ suy nghĩ và thái độ không hiếm của không ít người là biến Mùa Chay thành một mùa “cải thiện sức khỏe thể lý hoặc tâm lý của bản thân” như tập thể dục đều đặn hơn, ăn uống điều độ hơn, bớt dùng mạng xã hội, sống tích cực hơn… Những điều đó tự nó không xấu. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc làm cho mình khỏe hơn, dễ chịu hơn, cảm thấy sức khỏe tốt hơn, thì chúng ta vẫn đang quay về với chính mình, thay vì quay về với Chúa.

Thay vì trở về với Thiên Chúa bằng cả cõi lòng,chúng  ta lại quay trở lại với chính mình. Thay vì làm mọi việc vì Chúa là Đấng thấu suốt mọi điều kín đáo, chúng ta lại có thể làm mọi việc nhằm để người khác thấy, hoặc để chính mình cảm thấy hài lòng về chính mình.

Sống Mùa Chay cách trọn vẹn phải bắt đầu từ ước muốn cùng Chúa Giêsu bước vào sa mạc, để rồi bước ra với một con người đổi mới. Nghĩa là dám theo Ngài trên con đường thập giá, dám để cái tôi của mình nhỏ lại, để Tin Mừng của Ngài được lớn lên trong chúng ta. “Tin vào Tin Mừng” không chỉ là chấp nhận một chân lý, mà là chọn Tin Mừng làm chuẩn mực cho đời sống.

Vì thế, Mùa Chay là dịp để chúng ta làm mới lại những lời hứa ngày lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, à cơ hội để ta sống đúng căn tính Kitô hữu của mình: sống lại “mối tình” với Chúa. Tình yêu phải trở thành dấu ấn trong mọi tương quan, với Thiên Chúa và với tha nhân.

Con đường quen thuộc của mùa chay là cầu nguyện, ăn chay, hãm dẹp thói hư tật xấu, hy sinh và buông bỏ cái tôi ích kỷ. Cầu nguyện, ăn chay, thực hiện việc bác ái, không phải là những lựa chọn tùy hứng. Chúng gắn liền với sứ mạng mà Chúa trao cho chúng ta. Khi sống với tâm tình hiệp thông cùng Hội Thánh và với khát vọng cứu độ muôn người, thì Mùa Chay sẽ không còn hời hợt.

Cầu nguyện trong Mùa Chay vì thế không chỉ là đọc thêm vài kinh, dự thêm vài thánh lễ. Cầu nguyện là dám ở lại với Chúa trong sự nghèo khó của mình, là nói với Ngài những điều ta vẫn né tránh, để Lời Chúa soi vào những góc tối tâm hồn mà chúng ta không muốn ai chạm tới. Và khi để Chúa soi sáng cho mình nhìn thấy trọn vẹn con người của mình như thế, chúng ta mới hiểu lòng thương xót của Chúa lớn lao đến chừng nào. Khi cầu nguyện, chúng ta không chỉ tìm sự bình an cho riêng mình. Chúng ta cầu xin cho ý Chúa được thực hiện, cho nhiều người nhận biết Ngài, và cho chính ta biết đáp lại tiếng gọi của Ngài. Cầu nguyện giúp ta nên thân thiết với Chúa, nhưng cũng giúp ta can đảm bước vào sứ mạng Ngài trao.

Khi ăn chay, chúng ta không chỉ tập chế ngự bản thân, vì đôi khi chúng ta nghĩ ăn chay chỉ là từ bỏ một bữa ăn nào đó. Thực ra, cơn đói thể lý trở thành lời nhắc nhở về cơn đói thiêng liêng: đói sự thật, đói tình yêu, đói ý nghĩa sống. Ta học khao khát điều Chúa khao khát. Ta cảm nhận cơn đói, để hiểu hơn cơn đói thiêng liêng của nhân loại, cơn đói được gặp gỡ và được nuôi dưỡng bằng chính Chúa. Chúng ta ăn chay để lòng mình biết mong chờ Ngài, và để nhiều người khác cũng được dự phần vào “bàn tiệc” Ngài đã dọn sẵn. Ăn chay còn là một hành vi yêu thương. Khi tự nguyện thiếu đi một chút, chúng ta liên đới với những người thiếu thốn ngoài kia. Khi cảm thấy đói, chúng ta nhớ rằng còn biết bao nhiêu người đói khát mỗi ngày trong rất nhiều hoàn cảnh khó khăn khác nhau.

Làm việc bác ái cũng không chỉ là chuyện tiền bạc. Có những người rất quảng đại về vật chất nhưng lại khép kín về con tim. Làm việc bác ái, ta không chỉ chia sẻ của cải vật chất, nhưng đúng thực là đòi ta trao đi thời gian, sự quan tâm, sự kiên nhẫn, và cả việc tha thứ, vốn là một trong những hình thức bác ái khó nhất. Tha thứ đòi ta từ bỏ điều mà ta cho là quyền được giữ mãi nỗi oán giận. Nhưng chính khi tha thứ, ta được giải thoát trước tiên. Ta học yêu như Chúa yêu, là tham dự vào sự chăm sóc của Thiên Chúa bằng chính hành động cụ thể của mình: chăm sóc người nghèo, nâng đỡ người yếu đuối, quan tâm đến cả nhu cầu thân xác lẫn tâm hồn của anh chị em.

Cách chúng ta sử dụng tiền bạc cho thấy chúng ta coi trọng giá trị nào sâu xa phía sau. Chúa Giêsu nhắc rằng ta không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của. Mùa Chay là dịp để ta chọn lại: chọn tích trữ kho tàng trên trời, chọn đầu tư cho những giá trị bền vững, chọn đặt của cải mình vào việc phục vụ Nước Trời, ngay trong chính công việc mưu sinh hàng ngày. Mùa Chay chuẩn bị ta vượt qua thử thách lớn nhất: buông bỏ mình khỏi sự bám víu vào trần thế để thuộc trọn về Thiên Chúa hơn.

Khi bước vào Mùa Chay thánh này, chúng ta được nhắc nhớ rằng điều Chúa muốn ban nơi ta không chỉ là vài thay đổi nho nhỏ bên ngoài. Ngài muốn biến đổi ta từ bên trong, như biến đổi Saolô hung hăng bách hại những người theo Chúa trở thành Phaolô, tông đồ dân ngoại đi khắp nơi rao giảng về Chúa, như biến đổi Phêrô sau những vấp ngã thành vị Tông đồ trưởng kiên vững của Chúa Giêsu, như biến đổi Maria Mađalêna sau khi được thứ tha tội lỗi thành người môn đệ hết lòng yêu mến và ra đi loan báo Tin mừng Phục sinh của Chúa Kitô. Đây là mùa ta được mời gọi cam kết lại với sự thánh thiện và với sứ mạng. Ở lại với Chúa để rồi được sai đi. Gắn bó với Ngài để trở thành môn đệ, và rồi thành tông đồ giữa đời, như lời kêu gọi của Hội đồng Giám mục Việt nam: “Mỗi Kitô hữu lả một môn đệ thừa sai”.

Mùa Chay còn là mùa của Hội Thánh, không phải chỉ của cá nhân. Chúng ta không hoán cải một mình. Chúng ta bước đi cùng cộng đoàn, cùng những anh chị em cũng đang vật lộn với tội lỗi và khao khát nên thánh. Điều đó nhắc chúng ta khiêm tốn: tôi không tốt hơn ai, nhưng tôi cũng không đơn độc.

Và cuối cùng, Mùa Chay luôn hướng về Phục Sinh. Nếu không có ánh sáng Phục Sinh, mọi hy sinh sẽ trở nên nặng nề. Khi biết rằng thập giá dẫn đến sự sống, chúng ta có thể kiên nhẫn hơn, ngay trong những cố gắng khó nhọc mỗi ngày.

Có thể chúng ta không trở thành một con người hoàn toàn khác chỉ sau bốn mươi ngày. Nhưng nếu mỗi ngày lòng chúng ta mềm mại hơn một chút, yêu thương hơn một chút, trung tín hơn một chút, thì Mùa Chay đã bắt đầu sinh hoa trái.

Điều Chúa mong không phải là những thành tích thiêng liêng rực rỡ, nhưng là một con tim biết mở ra. Khi trái tim mở ra, ân sủng có chỗ để chạm vào. Và khi ân sủng chạm vào, con người thật của ta bắt đầu được hồi sinh.

Mùa Chay, vì thế, không phải là gánh nặng. Đó là lời mời bước vào hành trình tự do, tự do khỏi tội lỗi, khỏi cái tôi ích kỷ, khỏi những ràng buộc vô hình của thần dữ. Và ở cuối hành trình ấy, chúng ta không chỉ gặp lại chính mình, mà còn gặp Đấng đã yêu chúng ta đến cùng.

Phêrô Phạm Văn Trung

theo https://www.ncregister.com