Con đường lên Giê-ru-sa-lem
- T7, 07/03/2026 - 07:35
- Phạm Hùng Sơn
CON ĐƯỜNG LÊN GIÊ-RU-SA-LEM
Mùa Chay, gió gọi âm thầm,
Giê-ru-sa-lem giữa trăm dặm sầu.
Thầy đi về chốn thương đau,
Đường gai chẳng trải hoa màu trần gian.
Không ngai, chẳng gấm tơ vàng,
Chỉ còn Thập Giá mở ngang cõi đời.
Vinh quang đổ xuống từ Trời,
Khi Thầy cúi xuống hiến đời vì yêu.
Môn sinh chưa thấu lòng chiều,
Nghe Thầy thương khó mộng điều hơn thua.
Thầy buồn hỏi giữa sương mưa:
“Các con có uống chén xưa của Thầy?”
Chén kia đắng chát lòng ai,
Nhưng là chén cứu nhân loài phục sinh.
Thầy dạy: “Muốn lớn giữa mình,
Hãy làm tôi tớ, cúi tình mà trao.”
Mùa Chay – mùa lửa thanh tao,
Đốt tan danh vọng, cày sâu ích mình.
Đường lên Giê-ru-sa-lem xanh,
Người theo Thầy bước an bình thẳm sâu.
Bao thập giá giữa bể dâu,
Nếu mang cùng Chúa – hoa sầu hóa hương.
Ngày ba sáng lại thiên đường,
Ngôi mồ khép mở tình thương vô bờ.
Xin cho con bước như xưa,
Theo Thầy phục vụ giữa mùa hồng ân.
Không tìm chỗ đứng riêng phần,
Chỉ mong hạ thấp để nâng anh mình.
Phạm Hùng Sơn
(John Pham)
==
CON ĐƯỜNG THẬP GIÁ
Mỗi mùa Chay lại trở về,
Giáo Hội dẫn bước ta kề bên Con.
Đường đi chẳng lối vuông tròn,
Chẳng nơi danh vọng, chẳng nguồn vinh hoa.
Lên thành thánh giữa phong ba,
Giê-ru-sa-lem phủ sa bóng chiều.
Nơi đây Con Chúa chịu điều
Án hình, nhục mạ, trăm chiều đớn đau.
Ba lần loan báo trước sau,
Người không che giấu khổ sầu mai đây.
Chẳng hề hứa một ngai mây,
Chỉ đường thập giá, chỉ ngày phục sinh.
Vừa nghe nói chuyện tử hình,
Lòng ai đã nghĩ đến mình cao sang.
Xin ngồi hữu tả vinh quang,
Quên rằng vinh hiển mở sang thập hình.
Chúa rằng: “Chẳng biết mình xin,
Chén Thầy sắp uống, liệu mình uống chăng?”
Chén kia cay đắng vô ngần,
Chén của hiến trọn, của phần xót thương.
Ta nay cũng bước trên đường,
Miệng thưa theo Chúa, lòng vương lợi quyền.
Ăn chay mà dạ chưa hiền,
Làm ơn vẫn muốn người truyền tiếng khen.
Phục vụ mà vẫn bon chen,
Âm thầm so sánh hơn hèn với ai.
Giữa đời tranh chấp đúng sai,
Tâm chưa thanh luyện hình hài yêu thương.
Chúa gọi các môn đệ gần,
Dạy bài căn bản muôn phần khắc ghi:
“Giữa anh em chớ vậy đi,
Ai mong làm lớn, phục vì anh em.
Muốn nên đứng trước mọi miền,
Hãy làm đầy tớ, hạ mình mà thôi.”
Thế gian trọng kẻ quyền uy,
Nước Trời quý kẻ cúi người hy sinh.
Con Người xuống giữa nhân sinh,
Không tìm phục vụ, chẳng dành tôn vinh.
Hiến dâng trọn cả thân mình,
Làm giá cứu chuộc quần sinh muôn loài.
Gia đình, cộng đoàn, cuộc đời,
Ta từng áp đặt bao lời hơn thua?
Hay còn giữ chút quyền vua,
Để mong kẻ khác phải thua ý mình?
Chúa không dập tắt ước xinh,
Chỉ thanh luyện lại tâm tình khát khao.
Hãy nên lớn giữa yêu cao,
Đứng đầu trong việc bước vào hy sinh.
Đường này ngược lối thường tình,
Ta quen được trọng, được vinh, được chiều.
Nhưng khi dám mất vì yêu,
Lại tìm thấy chính bao điều thẳm sâu.
Có khi thập giá nhiệm mầu
Là cơn bệnh tật, nỗi sầu cô đơn.
Là bao thua thiệt tủi hờn
Không ai thấu hiểu, chẳng còn ủi an.
Nếu tin, chén ấy chung phần,
Cùng Người uống cạn giữa lần tối tăm.
Sau đêm Thứ Sáu lặng câm,
Bình minh Phục Sinh âm thầm rạng soi.
Mùa Chay khép lại, lạy Trời,
Xin đừng chỉ giữ mấy lời bề ngoài.
Nhưng nên đổi mới hình hài,
Biết cúi xuống để nâng ai dậy cùng
.
Đừng tìm chỗ ngự cao sang,
Nhưng tìm cơ hội sẻ san mỗi ngày.
Qua thập giá, sáng đông này,
Ai theo phục vụ, chung ngày vinh quang.
Phạm Hùng Sơn
(John Pham)