Con người có quyền tha tội
- T3, 20/01/2026 - 01:48
- Phạm Hùng Sơn
Con người có quyền tha tội
Ca-phác-na-um một ngày,
Nhà kia chật kín vai, tay, mắt nhìn.
Người nghe Lời Chúa lặng im,
Kẻ mong phép lạ, kẻ tìm bắt sai.
Bốn người khiêng bạn đến đây,
Tới nơi mới thấy đường này bít luôn.
Không lối, họ quyết không buông,
Leo lên mái thấp, mở luồng sáng ra.
Mái nhà đất nện vỡ ra,
Bụi bay phủ kín tóc, da mọi người.
Chiếc chõng buộc dây thả rơi,
Nằm ngay trước mặt, giữa đời, trước nhan.
Giê-su mắt ngó dịu dàng,
Thấy niềm tin ấy chứa chan cõi lòng.
Nhìn anh bại liệt khổ mong,
Người phán âu yếm: “Tội con sạch rồi.”
Căn phòng lặng xuống bồi hồi,
Nhiều người thắc mắc: “Nói lời quá cao.
Tội là xúc phạm Trời cao,
Ai đâu dám tự mình vào tha thay?”
Giê-su thấu suốt lòng này,
Ngỏ cùng họ giữa nơi đây lặng im:
“Trong hai điều nói ở tim,
Tha tội hay bảo đứng lên – khó gì?
Để cho các ngươi hiểu đi:
Dưới trần, Con Người cũng vì tha ơn.”
Quay sang anh bại run run,
“Đứng lên, vác chõng, trở về nhà con.”
Lời Người vừa dứt sắt son,
Anh liền đứng dậy, bước tròn vững chân.
Cái chõng giam hãm bao lần,
Giờ anh vác nhẹ, giữa dân bước dài.
Bao người chứng kiến việc này,
Sững sờ thốt tiếng: “Xưa nay thấy gì!
Quyền tha, quyền chữa diệu vi,
Từ nơi Thiên Chúa thực thi giữa đời.”
Ngày nay giữa chốn đất trời,
Quyền xưa vẫn sống trong lời xá ơn.
Tòa êm giải tội âm thầm,
Nơi Con Người tiếp cúi gần tội nhân.
Linh mục nhỏ bé giữa trần,
Nhân danh Đức Chúa phán vần thứ tha.
Tiếng đọc vang giữa xót xa,
Trả người lầm lỡ về nhà bình an.
Con đây vấp ngã muôn vàn,
Bao phen tê liệt trong đàng tối sâu.
Xin cho biết sám, biết đau,
Biết đem tội lỗi đặt đầu chân Cha.
Xin cho con biết gọi ra,
Khiêng anh em đến gần Nhà xót thương.
Dỡ đi mái ngại, tường vương,
Cho nhiều tâm bệnh tìm đường trở quay.
Mỗi lần được Chúa nâng dậy,
Con nghe vang vọng câu này dịu êm:
“Ở nơi đất thấp ngày đêm,
Con Người có quyền ủ êm tội đời.”
Con xin đứng dậy, nhẹ lời,
Vác theo quá khứ một thời lỡ sai.
Trở về với mái nhà ai,
Để đời cảm tạ, dâng Ngài tôn vinh.
Phạm Hùng Sơn
(John Pham)