Nhảy đến nội dung

Đồng hành ngắn ngủi

ĐỒNG HÀNH NGẮN NGỦI

Năm nào cũng vậy, cứ mỗi khi mùa chay đến là lòng tôi lại trào dâng biết bao kỉ niệm vui buồn của mùa phụng vụ thánh. Vì đó là mùa ghi dấu những kí ức chiến đấu đầy thử thách của cuộc đời tôi. Mùa chay ít nhiều giúp tôi biết hy sinh, biết sám hối, biết từ bỏ, biết dừng lại và biết trở về.

Và lần nào cũng vậy, mỗi khi đọc Tin mừng thuật lại cuộc thương khó của Chúa Giêsu, lòng tôi lại quặn thắt. Tôi không dám nghĩ con người có thể khiến Con Thiên Chúa chịu tổn thương nhiều đến vậy, nhiều quá sức tưởng tượng của con người, nhiều quá sức so với những gì Ngài ân ban cho nhân loại.

Trước đây tôi thường đổ lỗi cho người này người kia tổn thương Thiên Chúa. Nhưng bây giờ, tôi chỉ nhìn vào chính mình. Chính tôi chứ không phải ai khác đã tổn thương Ngài. Có những lỗi phạm người ta cố tình, có những lỗi phạm do vô tình, nhưng cũng có những lỗi phạm người ta không thể… Và cho dù là lỗi gì thì cũng là tổn thương và xúc phạm Thiên Chúa.

Chiêm ngắm mầu nhiệm tử nạn của Chúa Giêsu, chắc hẳn không ai không chân nhận Ngài yêu thương chúng ta quá bội. Nếu không vì tình yêu, chẳng thể nào Con Thiên Chúa chịu đựng những điều đau đớn như vậy. Từ nỗi đau tinh thần đến nỗi đau thể xác, nỗi đau nào cũng xé nát trái tim Ngài. Thế nhưng Thiên Chúa vẫn tha thứ và thương yêu để dạy cho chúng ta bài học đối diện với mọi đau khổ của cuộc sống. Đau khổ là điều tất yếu nhưng chắc chắn không phải do Thiên Chúa gây ra. Đau khổ là kết quả lỗi phạm của con người. Thế nhưng, đau khổ không giết chết con người. Đau khổ là con đường để thanh luyện bản thân họ trở nên tốt hơn.

Nếu như phải độc hành trên con đường khổ giá, người ta sẽ thực sự đau khổ. Đôi khi sự đau khổ khiến họ muốn dừng lại và bỏ cuộc. Nhưng mà Thiên Chúa không bỏ rơi họ. Con người có thể bỏ rơi nhau, nhưng Thiên Chúa chẳng bỏ rơi ai bao giờ. Con người chỉ có thể đồng hành với nhau những chặng đường ngắn ngủi, nhưng Thiên Chúa, con đường đồng hành của Ngài là vĩnh cửu. Vậy nên, bạn có tin không? Vậy nên, bạn còn đau khổ, buồn tủi, hồ nghi không?

Nếu như yêu một ai đó hết lòng, nhưng đối phương không hiểu, chắc chắn bạn sẽ đau khổ lắm. Vậy Thiên Chúa luôn yêu thương bạn hết lòng, mà bạn chả đau khổ khi phản nghịch cùng Ngài hay sao?

Sự thật có rất nhiều gương mặt xuất hiện trong cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Và nơi ấy có ít nhất một gương mặt của chính tôi. Khi tôi là người đồng hành với Ngài trên con đường thập tự. Có khi tôi lại chính là kẻ ném đá, đóng đinh Ngài. Thế nhưng, cho dù tôi ở hoàn cảnh nào thì cũng không bằng cung bậc cảm xúc của Thiên Chúa. Ngài đã trải qua những cung bậc cảm xúc mà ít nhất trong đời tôi cũng đã từng trải qua. Khi thấy mình thật cô đơn vì như chính Thiên Chúa Cha cũng bỏ rơi: “Ê- li, Ê- li lê ma xa - bác- tha- ni. Lạy Chúa tôi, Lạy Thiên Chúa của tôi, sao Ngài bỏ rơi tôi?” (Mt 27, 46) Khi thì thấy thật bình yên: “Chính Ngài nói đó.” (Mt 27, 11)

Đúng thật sau cơn mưa trời lại sáng. Sau tử nạn là phục sinh. Chẳng ai đau khổ một đời. Chả ai khóc hết một kiếp. Có lúc buồn, rồi cũng sẽ có lúc vui. Có lúc vui rồi cũng sẽ có lúc đau khổ. Đó là cuộc sống, và điều đó không quan trọng. Quan trọng là những gì còn lại. Sau tất cả, còn lại những gì? Còn lại yêu thương hay thù hận? Còn lại tha thứ hay bình an?

Lạy Chúa, có lẽ không ai làm người mà không khao khát sống bình an, hạnh phúc. Nhưng Chúa ơi, bình an làm gì có thật trên cõi đời này? Bình an có thực sự tồn tại trong cuộc đời này hay không? Có chăng đó chỉ là sự bình an ngắn ngủi. Con ghét ngắn ngủi nên con mong ước vĩnh cửu. Con thích những gì là trường tồn, là vĩnh cửu. Con chán sự vắn vỏi, con ghét vụn vắn. Những cuộc đồng hành trên trần thế này đều là sự đồng hành chóng vắn. Chỉ có sự đồng hành của Thiên Chúa mới là sự đồng hành vĩnh cửu. Cũng vậy, tình yêu giả tạo là tình yêu vắn vỏi. Tình yêu đích thực là tình yêu vĩnh cửu trường tồn. Xin giúp con can đảm đồng hành với Ngài trên con đường thập giá, vì cho dù có chông gai, thử thách, đau khổ và mất mát cũng ngắn lắm. Chỉ có con đường phục sinh mới trường tồn, bất diệt mà thôi. Xin giúp con can đảm bước đi với Ngài trên con đường thập giá ấy, để có được sự đồng hành phục sinh vĩnh cửu với Ngài trên quê trời.

M. Hoàng Thị Thùy Trang.