Nhảy đến nội dung

Đường xoắn ốc của linh hồn

ĐƯỜNG XOẮN ỐC CỦA LINH HỒN

(Tác giả: Vũ Thắng & Lumi Hồng Nhung)

Lời dẫn

Mỗi năm, Hội Thánh dẫn chúng ta đi qua những mùa quen thuộc như Giáng Sinh, Thường Niên, Chay Thánh và Phục Sinh. Nhịp điệu ấy lặp lại đều đặn như vòng quay của đất trời, nhưng liệu đời sống thiêng liêng của chúng ta cũng chỉ đang quay vòng? Phụng vụ không được trao cho người tín hữu để đánh dấu thời gian, mà để biến đổi con người. Nếu sau mỗi năm ta vẫn đứng ở cùng một điểm nội tâm thì chu kỳ ấy chỉ là một vòng tròn khép kín; nhưng nếu trong từng mùa phụng vụ, ta lớn thêm một chút trong đức tin, sâu thêm một chút trong cầu nguyện và rộng mở hơn trong tình yêu, thì hành trình ấy không còn là vòng tròn nữa mà là một đường xoắn ốc đi lên. Bài tản văn sau đây là một suy tư nhỏ về hành trình của linh hồn người Kitô hữu qua năm phụng vụ, không phải để tìm điều gì mới lạ, mà để nhận ra chiều sâu ẩn giấu trong những điều rất quen thuộc. Bởi biết đâu, chính trong những vòng lặp tưởng chừng đơn giản ấy, Thiên Chúa đang âm thầm nâng chúng ta lên từng bậc cao hơn của ân sủng.

Hành trình qua các mùa Phụng vụ

Có người nói đời sống thiêng liêng giống như một vòng tròn: năm nào cũng vậy — Giáng Sinh rồi Thường Niên, Chay Thánh rồi Phục Sinh — lặp lại như bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Nhưng nếu chỉ là vòng tròn khép kín đưa ta trở lại đúng điểm cũ, linh hồn sẽ mỏi mệt. Phụng vụ của Hội Thánh không được ban cho chúng ta để lặp lại mà được trao để biến đổi, bởi thời gian của Thiên Chúa không phải là thời gian quay vòng, mà là thời gian cứu độ.

Mùa Giáng Sinh là khởi đầu ở một cao độ mới, không chỉ là việc tưởng niệm biến cố Con Thiên Chúa giáng trần mà còn là lời mời gọi để chính chúng ta được sinh ra lại trong ân sủng. Nếu năm nay ta bước vào hang đá với một trái tim mềm hơn, một sự khiêm nhường sâu hơn và một lòng tin trưởng thành hơn năm trước, thì đó không còn là vòng tròn mà là bước khởi đầu của một đường xoắn ốc đi lên. Tiếp nối là Mùa Thường Niên, thời gian để linh hồn âm thầm lớn lên. Giống như Đức Giêsu lớn lên trong Nazareth, đời sống thiêng liêng cũng có những ngày “không phép lạ”, không cao trào, nhưng chính ở đây linh hồn lại âm thầm bén rễ. Những việc nhỏ, những bổn phận đơn sơ và những hy sinh không ai thấy đang nâng ta lên một tầng cao khác mà chính ta nhiều khi không nhận ra, bởi đường xoắn ốc không phải lúc nào cũng dốc đứng mà thường nâng ta lên rất chậm.

Hành trình ấy dẫn ta đến Mùa Chay — đi qua thung lũng để lên cao. Không có Phục Sinh nếu không có Thập Giá; Mùa Chay không phải là một giai đoạn u buồn mà là thời gian thanh luyện, nơi những gì nặng nề, bám víu và cũ kỹ trong ta được đặt dưới ánh sáng của sám hối và hoán cải. Đường xoắn ốc đi lên luôn có đoạn tối, nhưng chính đoạn tối ấy lại làm nên chiều cao. Để rồi khi tiếng Alleluia của Mùa Phục Sinh vang lên, đó không chỉ là niềm vui phụng vụ. Nếu ta đã thật sự đi qua Mùa Chay và chết đi phần nào của con người cũ, thì Phục Sinh không còn là kỷ niệm mà là sự biến đổi. Linh hồn bước sang một cao độ khác; không phải trở thành một con người khác, mà là chính mình được thanh luyện và rộng mở hơn.

Đích điểm của hành trình

Hành trình ấy lặp lại năm này qua năm khác nhưng không bao giờ ở cùng một mức độ. Thiên Chúa không gọi chúng ta đi vòng quanh; Ngài dẫn chúng ta đi lên. Mỗi năm phụng vụ là một vòng xoắn cao hơn, đưa ta gần hơn với sự hiệp thông trọn vẹn và sự nghỉ yên trong tình yêu vĩnh cửu của Ngài. Đó không phải là sự chấm dứt hay tan biến, mà là sự viên mãn và được hoàn tất. Có thể một ngày nào đó khi nhìn lại hành trình của mình, ta sẽ hiểu rằng mọi mùa Giáng Sinh, Chay Thánh và Phục Sinh đã âm thầm nâng linh hồn ta lên như những bậc thang xoắn trong tháp chuông cổ kính. Và khi chạm đỉnh, ta sẽ nhận ra Thiên Chúa không chỉ ở cuối con đường — Ngài đã ở trong từng vòng xoắn.

Danh mục:
Tác giả: