Nhảy đến nội dung

Đường xoắn ốc linh hồn

ĐƯỜNG XOẮN ỐC LINH HỒN (I)
 

Năm năm phụng vụ xoay vòng,
Tưởng như lối cũ mà lòng đổi thay.
Thời gian Thiên Chúa dựng xây,
Không là vòng kín mà ngày đi lên.

Giáng Sinh ánh sáng êm đềm,
Hài Nhi giáng thế dịu mềm lòng ta.
Hang nghèo gió lạnh sương sa,
Lại sinh một mạch ân hòa trong tim.

Nếu năm trước bước lặng im,
Năm nay khiêm nhượng lại tìm Chúa hơn.
Đức tin thêm chút trưởng thành,
Vòng kia khép lại, vòng lành vút cao.

Rồi sang Thường Niên thanh tao,
Ngày không phép lạ mà đào rễ sâu.
Việc thường nhỏ bé nhiệm mầu,
Âm thầm nâng bước linh hồn đi lên.

Nazareth lặng lẽ êm đềm,
Đức Giêsu sống bình yên tháng ngày.
Linh hồn cũng vậy nơi đây,
Chậm mà chắc bước từng bậc ân tình.

Đường cao có lúc tối minh,
Chay về mở lối hy sinh Thập Đài.
Không qua thung lũng u hoài,
Làm sao chạm tới rạng ngời Phục Sinh.

Ăn năn rửa sạch tâm linh,
Bỏ đi gánh nặng, bỏ mình cũ xưa.
Từ trong tăm tối gió mưa,
Linh hồn bỗng thấy trời vừa mở ra.

Alleluia ngân xa,
Không còn kỷ niệm mà là đổi thay.
Chết đi một mảnh thân này,
Để cho sự sống trổ đầy trong ta.

Vòng năm lặp lại tưởng là,
Mà như bậc tháp xoắn qua từng tầng.
Thiên Chúa âm thầm nâng dần,
Đưa ta tiến mãi về gần yêu thương.

Mai kia nhìn lại con đường,
Bao mùa Phục Sinh, bao vương Thập hình.
Mới hay từng bước lặng thinh,
Đã nâng linh hồn tới đỉnh ân quang.

Tới nơi nghỉ yên dịu dàng,
Không là kết thúc, nhưng toàn vẹn hơn.
Và khi đứng ở đỉnh sơn,
Mới hay Thiên Chúa ở trong mọi vòng.

Phạm Hùng Son

(John Pham)

==

ĐƯỜNG XOẮN ỐC CỦA LINH HỒN (II)

 

Mỗi năm phụng vụ trở về,
Giáng Sinh gõ cửa, Xuân mê nụ hồng.
Hang sâu chẳng chỉ Bê-lem,
Mà nơi tim nhỏ êm đềm hạ mình.

Thường Niên lặng lẽ thanh bình,
Việc thường nhật nhỏ cũng in ánh trời.
Nazareth một khung trời xanh,
Chúa nâng từng bước trên cành an yên.

Rồi khi Mùa Chay giăng sương,
Thập Giá rọi lối, dẫn đường sám hối.
Đớn đau chẳng chỉ chông chênh,
Mà như vòng xoắn vươn lên sáng ngời.

Phục Sinh rực rỡ dưng trời,
Alleluia nở giữa lời sáng thiêng.
Hồn ta chẳng cũ ưu phiền,
Càng qua thử lửa càng nghiêng phía Ngài.

Vòng đi, chẳng khép hình tròn,
Mà cao dần mãi – linh hồn lớn lên.
Mỗi năm một bậc êm đềm,
Tầng xoắn ân sủng nối liền trời cao.

Và khi đỉnh sáng ngời sao,
Ngoảnh nhìn mới hiểu Ngài trao chính mình:
Không đâu xa giữa hành trình,
Chúa nâng từng bước – hồi sinh muôn đời.

Phạm Hùng Son

(John Pham)

Tác giả: