Nhảy đến nội dung

Giữa vũ trụ và tấm lòng người

Thứ Sáu, Tuần XXXII Thường Niên – Năm lẻ

 BÀI GIẢNG: “Giữa vũ trụ và tấm lòng người”

Bài đọc: Kn 13,1-9; Tv 18A,2-5; Lc 17,26-37

. Khởi đầu bằng sự ngỡ ngàng trước vô tận

Anh chị em thân mến,

Đôi khi, chỉ cần ngước nhìn bầu trời đêm, ta bỗng nhận ra mình thật nhỏ bé. Những vì sao xa vời, những hành tinh xoay quanh những quỹ đạo lạnh lẽo – tất cả khiến ta vừa say mê, vừa trống vắng. Con người là sinh vật có khả năng chạm đến tận cùng vũ trụ bằng trí tuệ, nhưng lại chưa bao giờ hiểu hết nỗi mênh mông trong chính tâm hồn mình.

Tác giả Sách Khôn Ngoan hỏi chúng ta một câu rất thấm:

“Nếu họ có đủ khả năng nghiên cứu các sự vật trên trời, sao lại không nhận ra Đấng Chủ Tể của muôn loài?”

Phải chăng đây là nghịch lý sâu thẳm của thời đại: chúng ta biết nhiều hơn, nhưng thấy ít hơn?

Con người thời nay khám phá ra năng lượng nguyên tử, trí tuệ nhân tạo, lỗ đen vũ trụ – nhưng lại đánh mất khả năng quỳ gối trước huyền nhiệm của Tình Yêu.

Khi tách tri thức khỏi lòng chiêm ngắm, chúng ta biến tri thức thành quyền lực, và quyền lực ấy – nếu không quy hướng về Đấng Sáng Tạo – sẽ nuốt lấy chính người sở hữu nó.

. Thiên nhiên – tiếng hát thầm của Đấng Vô Hình

Thánh vịnh hôm nay hát rằng:

“Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa,

không lời lẽ, không tiếng vang, mà âm điệu truyền lan khắp địa cầu.”

Anh chị em thân mến,

Thiên Chúa không luôn nói bằng ngôn ngữ của con người. Ngài nói bằng ánh bình minh, bằng tiếng suối reo, bằng nhịp đập của một trái tim đang yêu.

Trong tâm lý sâu xa của con người, có một khát vọng nguyên thủy được hòa điệu với toàn thể. Đó là tiếng vọng của “ký ức thần linh” trong mỗi chúng ta – ký ức về một Vườn Địa Đàng đã mất, nhưng vẫn được gợi nhắc mỗi khi ta đứng trước vẻ đẹp.

Ngắm nhìn bầu trời, người chiêm niệm không chỉ thấy một không gian vật lý, mà cảm nhận được một lời gọi thầm: “Hãy trở về với Ta, vì nơi Ta, ngươi thuộc về.”

. Ngày Con Người – khoảnh khắc sự thật

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nhắc đến “ngày Con Người được mặc khải”.

Ngài nói: thời Noe, thời Lot – người ta ăn uống, cưới gả, xây cất, nghĩa là sống bình thường, không nghĩ đến điều gì siêu việt. Và chính khi họ tưởng mình an toàn, ơn cứu độ lại đến như một cơn lốc phá vỡ mọi giả tưởng.

Phải chăng “ngày Con Người” cũng là ngày mọi lớp mặt nạ của ta rơi xuống?

Trong phân tâm học, có một thuật ngữ gọi là khoảnh khắc phơi lộ — khi con người đối diện chính mình, không còn trốn chạy khỏi sự thật bên trong.

Trong thần học thiêng liêng, đó là giờ của ánh sáng nội tâm — khi linh hồn nghe vang lên tiếng gọi: “Hỡi người, ngươi đang ở đâu?”

Ngày Con Người không chỉ là tận thế của vũ trụ, mà còn là tận thế của sự giả dối trong mỗi trái tim.

Khi mọi điều phù phiếm tan biến, ta chỉ còn lại một điều duy nhất: mối tương quan giữa ta và Thiên Chúa.

Và nếu ngày đó đến hôm nay – trong một cái nhìn, trong một giọt nước mắt, trong một khoảnh khắc sám hối – thì cũng đủ để một thế giới mới khai sinh trong ta.

. Từ tri thức đến chiêm niệm – từ hiểu biết đến yêu thương

Anh chị em thân mến,

Sách Khôn Ngoan nói về trí tuệ, Thánh Vịnh nói về thiên nhiên, và Tin Mừng nói về mạc khải.

Ba ngọn đèn ấy chiếu sáng một con đường duy nhất: con đường từ nhận thức đến hiệp thông.

Khi ta chỉ biết mà không yêu, ta vẫn ở ngoài.

Khi ta yêu mà không biết, ta dễ mù quáng.

Nhưng khi ta vừa biết vừa yêu, ta bước vào ánh sáng của sự thật, nơi Thiên Chúa không còn là “đối tượng của niềm tin”, mà là chính Hơi Thở đang làm ta sống.

Trong ngôn ngữ của triết học hiện sinh Kitô giáo, đó là “hiện hữu trong Tình Yêu của Đấng Hằng Hữu.”

Con người không được tạo ra để chiếm hữu vũ trụ, nhưng để hòa vào bản giao hưởng của Đấng Sáng Tạo.

Và chỉ khi ta cúi xuống, ta mới được nâng lên.

Chỉ khi ta nhỏ bé như hạt bụi, ta mới có thể chạm đến vô tận bằng trái tim mình.

. Lời mời gọi kết hiệp

Anh chị em thân mến,

Chúa không mời ta chạy trốn thế giới, nhưng nhìn thế giới bằng đôi mắt của Ngài.

Không phải nhìn lên trời để quên đất, mà để thấy rằng cả đất lẫn trời đều là nơi Ngài ngự trị.

Nếu mỗi buổi sáng ta biết dừng lại vài giây để nhìn ánh nắng, nếu mỗi chiều ta biết lặng nghe tiếng gió, nếu trong mọi tương quan ta dám nhìn người khác như “hình ảnh của Thiên Chúa”, thì ngày Con Người sẽ không còn là biến cố đáng sợ, mà là một cuộc gặp gỡ hân hoan.

 Lời nguyện kết

Lạy Chúa,

xin dạy con biết đọc vũ trụ như một cuốn Kinh Thánh mở rộng,

biết lắng nghe vinh quang Ngài trong cả tiếng im lặng.

Xin dạy con nhận ra Ngài trong ngày thường,

để khi “Ngày Con Người” đến, con không sợ hãi,

vì đã quen nhận ra Ngài nơi bầu trời, nơi tha nhân,

và nơi chính trái tim đang khát yêu của con. Amen.

Danh mục:
Tác giả: