Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng
Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng
Hãy sám hối, hãy tin Tin Mừng,
Lời Người gọi giữa mịt mùng đời ta.
Đời không chỉ những phong ba,
Mà còn khoảng vắng âm thầm xót xa.
An-na ôm nỗi lệ nhòa,
Không con, không tiếng, phận bà héo hon.
Đau đâu chỉ chuyện xác hồn,
Mà là căn tính bị dồn bóng đêm.
Người ta cười nhạo êm đềm,
Lời khinh như lưỡi dao mềm cứa sâu.
Ngỡ như chính Chúa khép màu,
Cửa đời đóng lại, nguyện cầu lặng câm.
Nhưng bà chẳng bỏ đền thâm,
Nước mắt dâng trọn lặng thầm trước Nhan.
Chẳng cần lời đẹp hoa văn,
Chỉ mang thương tích phó dâng Chúa Trời.
Giữa khi tăm tối chơi vơi,
Vẫn dâng lễ tạ ơn Ngài.
Chưa thấy lối thoát ngày mai,
Nhưng tin đời vẫn trong tay Chúa cầm.
“Hãy sám hối” – đổi cái nhìn,
Đừng đồng thân phận với mình thiếu chi.
Không con chẳng mất làm người,
Không thành vẫn được Chúa Trời yêu thương.
Tin Mừng cất tiếng vấn vương:
Chúa yêu trước cả hoa hương cuộc đời.
Chính tình yêu ấy sinh chồi,
Cho hoa nở muộn giữa nơi cạn nguồn.
Từ nơi sỉ nhục đau buồn,
An-na sinh kẻ được Chúa chọn dùng.
Vết thương hóa cội nảy mầm,
Đêm sâu lại sáng khi lòng biết tin.
Hôm nay nếu dạ lặng thinh,
Ước mơ chưa trổ, hành trình dở dang,
Xin đừng kết án phũ phàng,
Hãy nhìn bằng mắt dịu dàng Chúa trao.
Hãy sám hối – đổi hướng vào,
Tin Tin Mừng đến giữa bao mỏng manh.
Chính nơi vết nứt đời anh,
Sự sống Thiên Chúa âm thầm nảy sinh.
Phạm Hùng Sơn
(John Pham)