Nhảy đến nội dung

Hiệp nhất trong Nước Trời - Cho hiển vinh Danh Ngài

HIỆP NHẤT TRONG KHÁC BIỆT

“Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng!”.

“Kitô giáo ở thế kỷ thứ nhất phát triển rất mạnh! Bằng chứng là nhiều người đã đổi thay tính bạo lực và độc tài của mình. Họ bị khuất phục bởi sự kiên định trong đức tin của những người theo đạo Kitô; bởi sự nhẫn nhịn phi thường của các Kitô hữu bị lừa dối; bởi sự trung thực nơi những người mà họ giao thương. Và nhất là bởi sự ‘hiệp nhất trong khác biệt’ nơi những vị lãnh đạo các giáo đoàn!” - Sử gia Justin.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay chứng thực nhận định của Justin. Đặc biệt là sự ‘hiệp nhất trong khác biệt’ nơi những con người lãnh đạo Hội Thánh sơ khai, những con người phải “đi khắp tứ phương thiên hạ mà loan báo Tin Mừng” - Thánh Vịnh đáp ca.

Sau 14 năm, Phaolô lên Giêrusalem - bài đọc một. Mục đích là để các nhà lãnh đạo tại đây - Phêrô, Giacôbê và Gioan - biết cách ông rao giảng Phúc Âm cho dân ngoại. Phaolô gặp các ngài vì biết có nhiều người tại Giêrusalem phản đối mạnh mẽ việc chấp nhận dân ngoại vào Hội Thánh. Lý do, “vì sợ rằng tôi ngược xuôi, và đã ngược xuôi vô ích”. Phaolô muốn bảo đảm rằng, việc rao giảng của mình phù hợp với giáo lý của ‘Hội Thánh Mẹ’. Không phải nghi ngờ tính đúng đắn của những gì mình làm, nhưng Phaolô lo lắng rằng, các giáo đoàn mới được thành lập cần giữ liên lạc với Hội Thánh Mẹ.

Các tông đồ tại Giêrusalem đã hoàn toàn ủng hộ ông. Họ nhận ra rằng, Phaolô được kêu gọi để rao giảng cho những người ‘không chịu cắt bì’ như Phêrô được kêu gọi để rao giảng cho những người ‘đã chịu cắt bì’. Phêrô và Phaolô, dẫu mỗi người rao giảng Phúc Âm trong các lĩnh vực khác nhau và có thể có những bất đồng cụ thể, nhưng họ vẫn ‘hiệp nhất trong khác biệt’; để sau đó, cả hai cùng chịu tử đạo vì danh Chúa Kitô.

Căn bản nhất, các tông đồ đã hiệp nhất với nhau trong đức tin. Điều này được tìm thấy trong Kinh Tin Kính hoặc Kinh Lạy Cha Chúa Giêsu dạy hôm nay. Họ hiệp nhất để kiến tạo không gian cho Vương Quốc, “Danh thánh Cha vinh hiển, Triều Đại Cha mau đến!”; hiệp nhất trong cầu nguyện và hoạt động để có của ăn cho mọi người, “Cho chúng con ngày nào có lương thực ngày ấy!”; hiệp nhất trong việc nhìn nhận mình là tội nhân trước Chúa và sẵn lòng tha thứ cho người khác, “Xin tha tội cho chúng con, vì chính chúng con cũng tha cho mọi người mắc lỗi với chúng con!”; và hiệp nhất để mạnh mẽ đương đầu với các thế lực sự ác, “Và xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ!”.

Anh Chị em,

“Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng!”. Ngày nay, công cuộc loan báo Tin Mừng vẫn có những thách đố cần thảo luận và tranh luận. Sẽ luôn có những căng thẳng giữa cái được gọi là ‘đôi cánh thể chế’ và ‘đôi cánh tiên tri’. Chúng ta cần ‘thể chế’ với tư cách là những người bảo tồn tính chính thống, truyền thống và tính liên tục; nhưng cũng cần đôi cánh ‘tiên tri’ để khơi lên những thích ứng với các nhu cầu vốn thay đổi trong một thế giới liên tục thay đổi. Không thay đổi có nghĩa là ‘chết’; thay đổi quá nhiều đồng nghĩa với ‘tha hoá’. Vì thế, vai trò của Chúa Thánh Thần thật quan trọng, vì Thánh Thần là tác nhân duy nhất giữ cho Hội Thánh luôn ‘hiệp nhất trong khác biệt’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để những khác biệt làm con nên xa lạ. Cho con biết trân trọng sự đa dạng trong khác biệt hầu xây dựng một Hội Thánh luôn hiệp nhất yêu thương!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

*************

CHO HIỂN VINH DANH NGÀI

“Ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho!”.

“Niềm tin không hoạt động trong ‘lãnh địa khả thi’ của con người; ở đó, con người làm được mọi sự và Thiên Chúa chẳng có chút vinh quang nào! Niềm tin chỉ bắt đầu khi sức mạnh của con người kết thúc, và Thiên Chúa có thể bắt đầu ra tay! Bởi lẽ, Ngài là tất cả, và tất cả cho hiển vinh danh Ngài!” - George Mueller.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay làm sáng tỏ ý tưởng của Mueller! Chúa Giêsu nói, “Ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho!”. Không ít người hiểu sai những lời này! Tại sao? Bởi lẽ, cầu nguyện trước hết và trên hết là ‘cho hiển vinh danh Ngài!’.

Một số người nghĩ chúng ta phải cầu nguyện và cầu nguyện nhiều hơn; để cuối cùng, Chúa sẽ nhậm lời. Số khác cho rằng, điều này có nghĩa là Chúa sẽ không nhậm lời nếu chúng ta cầu nguyện thiếu chăm chỉ. Số khác nữa lại nghĩ, bất cứ điều gì Chúa cũng sẽ ban, nếu chúng ta cứ tiếp tục kiên trì cầu xin. Vậy mà không phải thế!

Chắc chắn, chúng ta cần cầu nguyện chăm chỉ và thường xuyên! Nhưng “Tôi nên cầu xin điều gì?”. Đây là chìa khoá! Vì Chúa sẽ không ban những gì chúng ta cầu, bất kể chúng ta cầu bao lâu và chăm chỉ đến đâu nếu điều đó không nằm trong ý muốn của Chúa! Ví dụ, ai đó bệnh nặng và việc người ấy lìa thế là một phần trong ý muốn của Ngài, thì tất cả những lời cầu trên thế gian cộng lại vẫn không thay đổi mọi thứ. Thay vào đó, ở trường hợp này, chúng ta cầu nguyện để mời Chúa vào cuộc hầu biến nó thành một cuộc ‘tạm biệt’ đẹp đẽ và thánh thiện. Vì vậy, vấn đề không phải là cầu xin cho đến khi thuyết phục được Chúa như một đứa trẻ ‘mè nheo’ mẹ cha; nhưng đúng hơn, phải cầu nguyện cho một điều và duy chỉ một điều, là ‘cho hiển vinh danh Ngài!’.

Như vậy, lời cầu không nhằm thay đổi ý định của Thiên Chúa, mà nhằm biến đổi chúng ta, hầu cho phép mỗi người chấp nhận tất cả những gì Ngài mời gọi. Đây là công việc của Chúa Thánh Thần! “Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?”. Chính Thiên Chúa Cha - theo Phaolô - là “Đấng đã rộng ban Thần Khí cho anh em và thực hiện những phép lạ giữa anh em” - bài đọc một; cũng là “Đấng đã viếng thăm dân Người!” - Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho!”. Đức Phanxicô nói, “Thiên Chúa kiên nhẫn hơn chúng ta. Ai gõ cửa trái tim Ngài bằng niềm tin và sự kiên trì, sẽ không thất vọng. Ngài luôn đáp lại, luôn luôn! “Cha” biết rõ “con” cần gì! Sự nài nỉ là cần thiết không phải để thông báo cho Ngài hay thuyết phục Ngài; đúng hơn, để ‘nuôi dưỡng ước muốn’ và ‘sự mong đợi’ trong chúng ta. Cả khi mọi thứ dường như vô ích, Thiên Chúa dường như câm điếc hoặc dường như bạn đang lãng phí thời gian; cả khi thiên đàng bị che phủ, đức tin dường như là một ảo tưởng, một cuộc đấu tranh vô ích… trong những khoảnh khắc đó, thực hành cầu nguyện có nghĩa là chấp nhận cuộc đấu tranh này, một cuộc đấu tranh ‘cho hiển vinh danh Ngài’. Đây là công trình của Chúa Thánh Thần!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con thường ‘thầm cầu’ cho hiển vinh danh con, nên con hoài công, kiệt sức. Dạy con định hướng lại mỗi ngày, tất cả ‘cho hiển vinh danh Ngài!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

Tác giả: