Nhảy đến nội dung

Khi nghèo khó hóa phúc lành và lòng thương xót nở hoa

Khi nghèo khó hóa phúc lành và lòng thương xót nở hoa

 

Núi cao vang tiếng giảng đầu,
Lời Thầy chấn động thẳm sâu cõi lòng.
Thế gian đuổi bóng thành công,
Thầy gieo phúc lạ giữa vòng khổ đau.

 

Ai nghèo, ai khóc, ai đau,
Ai hiền, ai chịu thương đau phận người.
Phúc không ở chỗ hơn đời,
Mà nơi dám sống ngược xuôi Tin Mừng.

 

Xô-phô-ni-a gọi mừng,
Một dân bé nhỏ, khiêm cung được còn.
Nghèo đi kiêu hãnh hao mòn,
Nghèo tham vọng cũ, nghèo toan tính mình.

 

Trút đi cái vỏ phô trương,
Mặc vào lệ thuộc yêu thương Chúa Trời.
Anawim — những phận người,
Biết mình chẳng có nếu rời tay Ngài.

 

Đời nay dạy phải nắm hoài,
Phải hơn, phải thắng, phải hoài kiểm soát.
Nhưng Chúa chọn kẻ trống rỗng,
Để ân sủng đổ mênh mang vào hồn.

 

Ly đầy chẳng chứa thêm ngon,
Chỉ ly trống mới giữ tròn ân ban.
Buông tay của cải thế gian,
Con người tự do, bước đàng công minh.

 

Không gian trá để lợi mình,
Không chà đạp kẻ chung quanh vì phần.
Kho tàng chỉ một Thánh Danh,
Hiền lành dựng nước giữa tranh chấp đời.

 

Phao-lô nhắc nhở rành ròi,
Chúa không chọn kẻ hơn người xác thân.
Không nhiều khôn ngoan thế gian,
Không nhiều quyền thế, sang giàu gọi tên

.

Chúa chọn yếu đuối thấp hèn,
Chọn điều bị khinh, bị quên giữa đời.
Để ai chẳng thể khoe ngôi,
Chỉ còn tựa thác trọn nơi Chúa mình.

 

Khi ta vụng dại, thất kinh,
Khi bao đổ vỡ lặng thinh vây quanh.
Ấy là lúc Chúa tỏ danh,
Quyền năng trọn vẹn giữa vành yếu đuối.

 

Tám Mối Phúc chẳng là luật mới,
Mà là con đường hạnh phúc thật sâu.
Nghèo lòng để Chúa vào mau,
Xót thương để Chúa thấm vào tim ta.

 

Không chỉ bố thí qua loa,
Mà mang trái tim của Cha cảm người.
Hạnh phúc chẳng ở tích đời,
Mà nơi trao hiến cả đời cho Ngài.

 

Thạch Bình — một góc làng xa,
Bà già bảy bốn tuổi già lẻ loi.
Mười năm chăm chồng liệt rồi,
Ngày đêm chẳng nghỉ, tuổi đời hao mòn.

 

Ba ngàn sáu trăm héo hon,
Vừa y tá, bạn, vừa hồn đỡ nâng.
Chồng đi, nhà vắng lạnh băng,
Thân bà bệnh tật, túi tiền rỗng không.

 

Thế gian gọi kiếp long đong,
Thất bại, cùng cực, chẳng mong ngày về.
Nhưng khi Caritas ghé,
Bà khóc — nước mắt tràn trề hân hoan.

 

Khóc vì còn được hỏi han,
Khóc vì không bị bỏ quên giữa đời.
Khóc vì Hội Thánh gọi mời,
Yêu thương vẫn đến đúng nơi phận nghèo.

 

Ở bà, Tám Phúc sáng theo,
Nghèo đau được ủi qua nhiều bàn tay.
Người thương xót chính là đây,
Kẻ chia chén gạo, thuốc thang, nghĩa tình.

 

Quà đâu chỉ mấy đồng tiền,
Mà là lời nói dịu hiền âm vang:
“Chúa chưa bỏ rơi một ai,
Người nghèo chính chốn Ngài hoài ẩn thân.”

 

Chạm vào đau khổ tha nhân,
Là chạm thương tích của Con Chúa Trời.
Mối Phúc chẳng ở xa xôi,
Mà trong cuộc sống rối bời hôm nay.

 

Ai giàu, xin biết sẻ chia,
Đừng để vật chất khóa chìa tim son.
Ai đau, xin vững niềm tin,
Chúa đứng về phía lệ buồn kẻ đau.

 

Ai hèn mọn giữa đời sâu,
Xin vui vì Chúa chọn đâu phô bày.
Quyền năng Chúa tỏ nơi này,
Nơi không tiếng nói, không ai ngó nhìn.

 

Lễ xong, đừng để lặng thinh,
Mang Lời — Bánh Thánh — bước hình đời thường.
Nhìn người bằng mắt yêu thương,
Không đo túi bạc, không lường địa vị.

 

Thấy người nghèo — thấy phúc thì,
Cơ hội nên giống Chúa khi xót thương.
Viết Mối Phúc giữa đời thường,
Bằng tay chia sẻ, bằng đường dấn thân.

 

Xin cho ta chọn ân cần,
Giữa đời biến động, làm nhân chứng Ngài.
Nghèo đi — để phúc tràn đầy,
Xót thương — hoa nở giữa ngày nhân gian.

 

Amen.

 

Phạm Hùng Sơn

(John Pham)


 

 

Danh mục:
Tác giả: