Nhảy đến nội dung

Lễ Truyền Tin

25.3 Thứ Tư Tuần V - Mùa Chay

 

Lễ Truyền Tin

 

Remote video URL

 

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

26 Khi ấy, bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, 27 gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a.

28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói : “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” 29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.

30 Sứ thần liền nói : “Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà được đẹp lòng Thiên Chúa. 31 Này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. 32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. 33 Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.”

34 Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần : “Việc ấy sẽ xảy ra thế nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng ?”

35 Sứ thần đáp : “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ toả bóng trên bà ; vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. 36 Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai : bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng, 37 vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.”

38 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói với sứ thần : “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi.

 

LỄ TRUYỀN TIN – XIN VÂNG ĐỂ NGÔI LỜI TRỞ NÊN XÁC PHÀM

Giữa dòng chảy vội vã của thời gian, có một khoảnh khắc lặng lẽ mà cả vũ trụ như nín thở. Không phải nơi đền đài nguy nga, không phải giữa quảng trường đông đúc, nhưng trong một ngôi nhà nhỏ bé tại Na-da-rét, một lời chào vang lên làm thay đổi lịch sử nhân loại. Tin Mừng theo thánh Lu-ca thuật lại biến cố ấy: Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến với một trinh nữ tên là Ma-ri-a. Từ giây phút ấy, đất trời gặp nhau, vĩnh cửu chạm vào thời gian, và Lời đã bắt đầu trở thành xác phàm.

Chúng ta quen nghe câu chào: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” Nhưng nếu dừng lại một chút, ta sẽ nhận ra đó không chỉ là một lời chào thông thường. Đó là một mặc khải. Thiên Chúa không chỉ ở trên cao, nhưng ở cùng một thiếu nữ bình thường của miền quê hẻo lánh. Không phải vì quyền lực, không phải vì địa vị, nhưng vì ân sủng. Mẹ được gọi là “Đấng đầy ân sủng” không phải vì tự mình làm nên điều gì lớn lao, mà vì lòng Mẹ hoàn toàn mở ra cho Thiên Chúa.

Trước lời chào ấy, Ma-ri-a bối rối. Tin Mừng nói rất rõ: Mẹ tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. Đức tin không phải là sự ngây thơ mù quáng. Đức tin biết suy nghĩ, biết đặt câu hỏi, biết thao thức. Mẹ không vội vàng đáp lại. Mẹ để lời ấy thấm vào lòng. Trong sự bối rối của Mẹ, ta thấy hình ảnh của mỗi người chúng ta khi đứng trước những kế hoạch bất ngờ của Thiên Chúa. Bao lần Chúa đến trong đời ta với những lời mời gọi vượt quá suy nghĩ của ta, và ta cũng bối rối, cũng tự hỏi: điều này có nghĩa gì cho đời tôi?

Sứ thần trấn an: “Xin đừng sợ, vì bà được đẹp lòng Thiên Chúa.” Lời “đừng sợ” ấy như vang vọng suốt dòng Kinh Thánh. Khi Thiên Chúa đến gần, con người thường sợ hãi. Sợ vì thấy mình nhỏ bé. Sợ vì thấy mình bất xứng. Sợ vì tương lai mù mịt. Nhưng chính trong nỗi sợ ấy, Thiên Chúa mời gọi tin tưởng. Đừng sợ, vì ơn Chúa đủ cho con.

Rồi lời loan báo được thốt ra: “Này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su.” Đó là tên cứu độ. Giê-su nghĩa là “Thiên Chúa cứu”. Không phải con người tự cứu mình, nhưng chính Thiên Chúa bước vào lịch sử để cứu con người. Người Con ấy sẽ nên cao cả, sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao, sẽ trị vì đến muôn đời. Những lời ấy chất chứa hy vọng của bao thế hệ mong chờ Đấng Mê-si-a. Nhưng giờ đây, niềm hy vọng ấy không còn là ý tưởng xa xôi, mà trở thành một thai nhi trong lòng một thiếu nữ.

Ma-ri-a không từ chối, nhưng Mẹ hỏi: “Việc ấy sẽ xảy ra thế nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng?” Câu hỏi ấy không phải là nghi ngờ, nhưng là tìm hiểu để hiểu cách Thiên Chúa hành động. Đức tin không loại trừ lý trí. Đức tin mời gọi con người bước vào một hành trình hiểu biết ngày càng sâu hơn. Mẹ hỏi để có thể thưa vâng một cách trọn vẹn, ý thức và tự do.

Câu trả lời của sứ thần mở ra một chân trời thần linh: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ toả bóng trên bà.” Ở đây, chúng ta nghe lại hình ảnh mây vinh quang che phủ Lều Hội Ngộ trong sa mạc. Giờ đây, chính thân xác Mẹ trở thành lều tạm mới, nơi Thiên Chúa cư ngụ. Không phải do sức người, nhưng do Thánh Thần. Không phải do tính toán, nhưng do quyền năng yêu thương của Thiên Chúa.

Sứ thần còn nhắc đến bà Ê-li-sa-bét như một dấu chỉ: “Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” Câu nói ấy như chìa khóa mở ra toàn bộ biến cố Truyền Tin. Điều không thể đối với con người lại là điều Thiên Chúa thực hiện. Một trinh nữ sinh con. Một Thiên Chúa làm người. Một lời hứa đời đời được hoàn tất trong thời gian. Nếu chỉ nhìn bằng logic loài người, ta sẽ thấy điều ấy phi lý. Nhưng nếu nhìn bằng ánh mắt đức tin, ta sẽ thấy đó là mầu nhiệm của tình yêu.

Và rồi lời đáp của Ma-ri-a vang lên, ngắn gọn mà sâu thẳm: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.” Chỉ một tiếng “vâng”, nhưng là tiếng vâng của cả nhân loại. Chỉ một câu nói, nhưng mở ra kỷ nguyên mới. Tiếng vâng ấy không phải là sự chấp nhận thụ động, nhưng là sự hiến dâng chủ động. Mẹ tự xưng mình là “nữ tỳ”, nghĩa là hoàn toàn thuộc về Chúa, hoàn toàn để Chúa sử dụng.

Tiếng xin vâng ấy không dễ dàng. Nó đồng nghĩa với việc chấp nhận hiểu lầm, chấp nhận đau khổ, chấp nhận bước vào một hành trình mà đỉnh cao là thập giá. Khi nói xin vâng, Mẹ không biết hết mọi chi tiết tương lai, nhưng Mẹ tin vào Đấng gọi mình. Đức tin không phải là biết hết, nhưng là phó thác trọn vẹn.

Lễ Truyền Tin không chỉ là kỷ niệm một biến cố quá khứ. Đó là lời mời gọi cho hôm nay. Thiên Chúa vẫn đang tìm những tâm hồn sẵn sàng thưa xin vâng. Ngài vẫn đang gõ cửa cuộc đời ta bằng những lời mời gọi âm thầm. Có thể đó là lời mời gọi tha thứ. Có thể là lời mời gọi dấn thân phục vụ. Có thể là lời mời gọi thay đổi một thói quen xấu. Mỗi ngày, Chúa đều muốn “nhập thể” trong đời ta qua những hành động yêu thương cụ thể.

Trong một thế giới đầy tiếng ồn, Na-da-rét nhắc ta về giá trị của thinh lặng. Chính trong thinh lặng, Mẹ nghe được tiếng sứ thần. Chính trong thinh lặng, Mẹ suy nghĩ và đáp trả. Nếu tâm hồn ta luôn ồn ào bởi lo toan và tham vọng, ta khó nghe được tiếng Chúa. Truyền Tin mời ta trở về với không gian nội tâm, nơi Lời Chúa có thể vang lên.

Biến cố ấy cũng cho thấy Thiên Chúa tôn trọng tự do con người. Ngài chờ đợi lời đáp của Mẹ. Ngài không ép buộc. Nếu không có tiếng xin vâng, chương trình cứu độ đã không được thực hiện theo cách ấy. Thiên Chúa muốn con người cộng tác. Ngài muốn ơn cứu độ đi qua sự tự do của một thiếu nữ. Điều đó làm ta kinh ngạc về sự khiêm tốn của Thiên Chúa.

Khi Ngôi Lời làm người trong lòng Mẹ, toàn thể nhân loại được nâng lên. Từ nay, Thiên Chúa không còn xa lạ. Ngài mang lấy xác phàm, chia sẻ thân phận con người, bước vào những vui buồn, nước mắt và hy vọng của chúng ta. Truyền Tin là khởi đầu của hành trình cứu độ, hành trình đi qua máng cỏ, qua làng quê Na-da-rét, qua con đường rao giảng, qua đồi Can-vê và mồ trống Phục Sinh.

Mỗi khi đọc kinh Truyền Tin, chúng ta lặp lại lời sứ thần và lời đáp của Mẹ. Nhưng điều quan trọng không phải là đọc bằng môi miệng, mà là sống bằng cả đời mình. Chúng ta có dám để Lời Chúa nhập thể trong công việc hằng ngày không? Chúng ta có dám để Thánh Thần hành động trong những quyết định khó khăn không? Chúng ta có dám thưa xin vâng khi Chúa mời gọi bước ra khỏi vùng an toàn không?

Trong hành trình đức tin, có những lúc ta cảm thấy mình quá nhỏ bé để làm điều Chúa muốn. Nhưng chính sự nhỏ bé ấy lại là nơi Thiên Chúa thích hành động. Mẹ Ma-ri-a không có gì trong tay ngoài một trái tim tin tưởng. Và chính trái tim ấy đã trở thành cung lòng đón nhận Đấng Cứu Thế. Thiên Chúa không cần những con người hoàn hảo; Ngài cần những tâm hồn sẵn sàng.

Lễ Truyền Tin nhắc ta rằng ơn gọi lớn nhất của đời người là để Thiên Chúa yêu thương và hành động nơi mình. Không phải làm những việc phi thường, nhưng là sống những điều bình thường với lòng xin vâng. Một người mẹ chăm sóc con cái với tình yêu. Một người cha trung tín với gia đình. Một người trẻ sống trung thực giữa môi trường đầy cám dỗ. Tất cả đều có thể trở thành tiếng xin vâng nối dài của Mẹ.

Khi sứ thần từ biệt ra đi, bên ngoài có lẽ không có gì thay đổi. Na-da-rét vẫn là ngôi làng nhỏ. Nhưng trong lòng Mẹ, một mầu nhiệm đã bắt đầu. Đời sống Kitô hữu cũng thế. Nhiều khi bên ngoài không có dấu hiệu lớn lao, nhưng nếu ta đã thưa xin vâng, thì Thiên Chúa đang âm thầm lớn lên trong ta.

Xin cho mỗi người chúng ta, khi mừng Lễ Truyền Tin, biết mở lòng đón nhận Lời Chúa. Xin cho ta đừng sợ trước những điều vượt quá khả năng mình. Xin cho ta học nơi Mẹ sự khiêm tốn, sự lắng nghe và sự tín thác. Và xin cho tiếng xin vâng của ta, dù nhỏ bé, cũng góp phần làm cho Ngôi Lời tiếp tục trở nên xác phàm giữa thế giới hôm nay.

Lm. Anmai, CSsR

Tác giả: