Lỡ tàu - Rất thánh thiện nhưng cũng rất người
- CN, 26/01/2025 - 08:13
- Lm Minh Anh
LỠ TÀU
“Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy? Vì tôi đã già, và nhà tôi cũng đã cao niên!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Các bài đọc hôm nay kể chuyện hiếm muộn của hai cặp vợ chồng già. Sách Thủ Lãnh nói đến cuộc truyền tin cho Manuel, một người mẹ son sẻ, rồi đây sẽ sinh hạ cho Israel một thủ lãnh; Tin Mừng kể lại cuộc truyền tin cho Zacharia, một người cha hiếm muộn, báo trước việc Gioan chào đời, tiền hô của Đấng Cứu Thế. Vậy mà, thật thú vị, một đôi ‘kịp tàu’; và đôi kia, ‘lỡ tàu!’.
Trong Thánh Kinh, một số trường hợp của những phụ nữ lớn tuổi, chưa từng sinh con, nhờ sự can thiệp của Chúa, họ đã được ban cho một đứa trẻ, thường là một cậu trai. Bài đọc Cựu Ước tường thuật việc chào đời của Samson; cách nào đó, đứa trẻ này là con của Trời, nó có một sứ mệnh đặc biệt. Vợ chồng Manuel là những người ‘kịp tàu’, vì cả hai mau mắn tin lời sứ thần, “Bà sinh được một con trai và đặt tên là Samson. Đứa bé lớn lên, và Chúa chúc lành cho nó”.
Với Zacharia, câu chuyện khác hẳn! Ông dâng hương trong cung thánh đền thờ, cơ hội ngàn năm có một. Đó là một khoảnh khắc đặc quyền, một không gian thiêng thánh; thậm chí cả một Tổng Lãnh Thiên Thần hiện ra! Vậy mà, không thể tin được, ông lại nghi ngờ và không tin. Và nếu đã từng có một người nào đó cần được chuẩn bị cho một thông điệp quan trọng, thì đó chính là Zacharia. Tin Mừng nói, “Hai ông bà đều là người công chính trước mặt Thiên Chúa, sống đúng mọi điều răn và mệnh lệnh Ngài, không ai chê trách được điều gì”; vậy mà, lòng trung thành của ông đã không biến thành một đức tin sống động vào chính một thời điểm quan trọng như thế. Vì vậy, ông đã ‘lỡ tàu!’.
Zacharia nghĩ rằng, tuổi tác của ông hẳn sẽ cản trở kế hoạch của Thiên Chúa. Ông đánh giá thấp quyền năng của Ngài. Thật vậy, không phải Thiên Chúa bị giới hạn; đúng hơn, con người giới hạn quyền năng vô hạn của Ngài. Đang khi xuyên suốt lịch sử, Thiên Chúa thường kêu gọi những người hèn yếu: một Môisen nói lắp, một Giêrêmia “còn quá trẻ”; một Phêrô ít học; một Saolô bắt bớ đạo thánh… Tất cả không phải là tiên tri hay tông đồ - nhưng họ là những con người phó mình cho Chúa; nhờ đó, đã trở thành những tiên tri và tông đồ; họ không để mình ‘lỡ tàu!’.
Trước một con người thiếu niềm tin như Zacharia, kế hoạch của Thiên Chúa sẽ ra sao? Không sao cả! Thiên Chúa vẫn tiếp tục kế hoạch của Ngài dù con người muốn hay không muốn! Và bấy giờ, điều Ngài cần là con người đừng động đạc; một hãy lặng yên! Điều này đã xảy ra với Zacharia; Ngài buộc ông lặng yên và lặng yên thực sự. Đúng thế, Thiên Chúa muốn chúng ta lặng yên trước hoạt động và trước sự hiện diện vô hình của Ngài; nhờ đó, có thể lắng nghe tiếng Ngài rõ hơn khi Ngài nói với lòng chúng ta và bày tỏ ý định của Ngài cho chúng ta, mà thông thường rất lặng lẽ. Nếu chúng ta biết cộng tác phần ít ỏi của mình, chí ít như Zacharia, nghĩa là không nổi loạn và chỉ biết lặng thinh đợi chờ thì điều may mắn về phía chúng ta ắt sẽ xảy ra. Tại sao? Vì Thiên Chúa là Đấng xót thương, Ngài không hề muốn ai ‘lỡ tàu!’.
Anh Chị em,
“Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy?”. Như Zacharia, tất cả chúng ta đều yếu đuối và tội lỗi. Chúng ta thiếu đức tin, một đức tin hoàn hảo mà Maria, Giuse hay các vị thánh đã có. Và nếu có thể khiêm tốn thừa nhận điều này, thì bạn đang ở một vị trí tuyệt vời để vượt qua sự yếu kém về đức tin mà bạn đang chiến đấu. Zacharia đã chịu nhiều đau khổ vì thiếu đức tin, nhưng sự đau khổ trong những ngày tháng lặng yên đó đã dẫn đến một sự đổi mới đức tin khi ông đặt tên con trai mình là Gioan để vâng lời Tổng Lãnh Thiên Thần. Cũng thế, một khi biết mình thiếu đức tin, bạn và tôi cố lặng yên và để Thiên Chúa toàn quyền hoạt động; trước sau gì Ngài cũng xót thương và không để chúng ta phải ‘lỡ tàu!’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con cúi mình trước Chúa và thú nhận sự yếu kém đức tin của con, xin thêm sức cho con, để mỗi ngày đáp ứng đầy đủ hơn mọi điều Chúa phán và con không phải ‘lỡ tàu!’”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
************
RẤT THÁNH THIỆN NHƯNG CŨNG RẤT NGƯỜI
“Này tôi là tôi tớ Chúa!”.
William Wilberforce, một chính khách, nói, “Tôi đã sống quá nhiều cho uy tín chính trị; vì thế, linh hồn tôi chết đói, nó còm cõi và gầy gò!”. Sau một thất bại trên chính trường, ông nhìn nhận,“Tôi đã quá tằn tiện thời gian với Chúa”.Và ông kết luận, “Chúa cho phép tôi được vấp ngã!”.
Kính thưa Anh Chị em,
“Chúa cho phép tôi được vấp ngã!”, đó là một trải nghiệm xót xa,‘rất thánh thiệnnhưng cũng rất người!’; bởi lẽ không có gì nằm ngoài kế hoạch của Thiên Chúa, kể cả thất bại. Và thật thú vị, các chi tiết của biến cố Truyền Tin qua Lời Chúa hôm nay cũng ‘rất thánh thiện nhưng cũng rất người’.
Rõ ràng,Thiên Chúa không kêu gọi hàng loạt, nhưng gọi riêng từng người, bởi Ngài yêu mỗi người như con trai, con gái duy nhất của Ngài ! Biến cố Truyền Tin đã xảy ra ở một nơi cụ thể, với Maria, một thiếu nữ cụ thể; cũng như lời hứa về ‘ái nữ tinh tuyền’ này cũng đã xảy ra cụ thể, với một vị vua cụ thể.Bài đọc Isaia hôm nay cho biết, chính Thiên Chúa đích thân hứa ban Đấng Cứu Độ với vua Achaz, vào một thời điểm cụ thể, “Này đây, một trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai, và tên con trẻ sẽ gọi là Emmanuel”. Sống đức tin là sống mối quan hệ cá nhân của tôivới Chúa. Với Ngài, không ai là một con số ! Đó không phải là cách Thiên Chúa dự liệu cho tôi. Ơn gọi của tôi là cá nhân ! Và quan trọng hơn, tôi có đáp lại Ngài theo cách cá nhân như vậy không?
Đã từ lâu, dân Chúa ngóng đợi một vị Thiên Sai, Maria cũng mong chờ Ngài; tuy nhiên, sẽ không bao giờ Maria nghĩ rằng, mình có thể là mẹ của Đấng ấy ! Và sẽ rất lý thú, nếu chúng ta đặt một câu hỏi tương tự, ‘Vậy khi nào Thiên Chúa mới phái một ai đó đến để cứu thế giới?’.Kìa, Ngài phái rồi! Trên thực tế, Ngài đã cố làm điều đó qua bạn và tôi! Mỗi chúng ta đều có thể là một vị thánh, một chứng nhân; và với sức mạnh của ân sủng Chúa, bạn và tôi đều có thể cứu lấy thế giới. Tại sao không? Tương tự như thế, mỗi chúng ta được mời gọi thực hiện một ơn gọi cao cả và duy nhất, dù tôi có chức thánh, sống đời thánh hiến,hay tôi là giáo dân sống bậc gia đình ! Thiên Chúa đã gọi riêng tôi , trao cho tôi một sứ mệnh. Vấn đề là tôi có nhận ra cuộc sống của tôi có thể tuyệt vời, nếu nó được sống với một tình yêu tuyệt vời và tràn đầy không!
“Này tôi là tôi tớ Chúa!”. Ôi ! Một thiếu nữ,tuổi 14, 15… nhờ cởi mở với kế hoạch của Chúa, tạo nên một sự khác biệt cho nhân loại,mở rakỷ nguyên cứu độ ! Cũng thế, chúng ta được mời thưa “Vâng” với Chúa để cũng có thể tạo nên một sự khác biệt khi xây dựng một nền văn minh tình thương dù khá nhỏ bé; ai cũng đều có thể góp phần xây dựng Vương Quốc. Bên cạnh đó, bạn và tôi hãy nhận ra bao tiềm năng nơi những người trẻ trong đời mình,tôn trọng họ như những người được gọi đến với những điều cao cả. Và bạn bè của chúng ta nữa; hãy nhìn họ theo cách tương tự ! Tất cả đều được Chúa gọi riêng từng cá nhân, ‘rất thánh thiện nhưng cũng rất người!’.
Anh Chị em,
“Này tôi là tôi tớ Chúa!”. Ước gì mỗi chúng ta có thể thưa lên như thế. Chúng ta được sinh ra trong một gia đình cụ thể, một hoàn cảnh cụ thể cho một kế hoạch vĩ đại cụ thể của Thiên Chúa. Ngài gọi riêng từng người, ban hơi thở, sự sống và tính cách; để với những đặc tính riêng biệt ấy, chúng ta hoàn tất kế hoạch của Ngài. Với ân sủng Chúa hằng ban, chúng ta chu toàn sứ mệnh. Thế nhưng, đừng quên kinh nghiệm của Wilberforce, “Chúa cho phép tôi được vấp ngã!”.Phải, ngang qua những vấp ngã, đớn đau… Ngài đang uốn nắn chúng ta. Như vậy, vấn đề là mỗi người cần biết uốn mình theo ý muốn của Ngài; Adler nói, “Bản chất của mỗi người là kiến trúc sư xây dựng chính cuộc đời họ!”. Không ai khác có thể thay tôi để thực thi sứ mạng đó. Như Maria, mỗi người phải hoàn tất ơn gọi đó trong khiêm tốn, một ơn gọi ‘rất thánh thiện nhưng cũng rất người!’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Mẹ Maria, xin dạy con cởi mở như Mẹ, cho con biết thưa “Vâng” một cách thánh thiện với những gì Chúa muốn; và như thế, con cũng đang cứu thế giới, cứu một cách rất người!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)