Lời mời gọi của Chúa Giêsu vang lên giữa đời thường
- T4, 21/01/2026 - 20:19
- Phạm Văn Trung
LỜI MỜI GỌI CỦA CHÚA GIÊSU VANG LÊN GIỮA ĐỜI THƯỜNG
“Hãy theo Ta.” Ba từ ngắn ngủi ấy, vang lên trên bờ Biển Galilê năm xưa, đã làm thay đổi lịch sử nhân loại. Và điều đáng ngạc nhiên hơn: ba từ ấy vẫn đang vang lên hôm nay, giữa đời sống rất đỗi bình thường của chúng ta.
Tin Mừng theo thánh Mátthêu mở đầu sứ vụ công khai của Chúa Giêsu bằng một lời rao giảng vừa đơn sơ vừa quyết liệt: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 4: 17). Ngài nói với các ông Simon và Anrê, cũng như hai ông Gioan và Giacôbê: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá” (Mt 4: 19).
Không phải là một bài diễn văn dài, không phải là một bài giáo lý hệ thống phức tạp. Chỉ là một lời mời gọi: hãy sám hối, hãy tin tưởng và hãy bước theo. Nhưng chính từ lời mời gọi ấy, một cuộc đổi đời tâm linh đã khởi sự.
1. Thiên Chúa bước vào thời gian của con người
Mùa Phụng vụ Thường niên mà chúng ta đang sống nghe có vẻ…rất “ ngày thường”. Không còn ánh đèn Giáng Sinh, cũng chưa có tiếng Alleluia Phục Sinh rộn ràng. Chỉ là màu xanh lá cây, màu của tăng trưởng âm thầm, kiên trì.
Nhưng chính trong cái “ngày thường” ấy, một chân lý sâu xa được mạc khải: Thiên Chúa không chỉ hành động trong những khoảnh khắc phi thường, mà Ngài bước vào đời sống thường ngày của con người.
Chúa Giêsu không bắt đầu sứ vụ tại Giêrusalem, không ở Đền Thờ, không giữa giới lãnh đạo tôn giáo. Ngài đến Galilê, vùng đất bị coi thường, nơi dân chúng sống bằng lao động tay chân, nơi nhịp sống xoay quanh biển, lưới và con cá.
“Nước Trời đã đến gần” không phải là một thời điểm trừu tượng. Đó là khoảnh khắc Thiên Chúa quyết định đến gần con người đến mức có thể chạm vào, nghe thấy, và bước theo.
Và điều ấy vẫn đang tiếp diễn. “Nước Trời đã đến gần” không chỉ trong một ngày hay một mùa nào đó trong lịch phụng vụ. “Nước Trời đã đến gần” là bất cứ lúc nào con người mở lòng ra cho Thiên Chúa.
2. Lời rao giảng khẩn thiết: hoán cải và tin
Chúa Giêsu không nói: “Hãy cải thiện bản thân trước đã, rồi hãy đến với Ta.” Ngài nói: “Anh em hãy sám hối.”
Hoán cải không chỉ là từ bỏ tội lỗi bề ngoài. Hoán cải là thay đổi hướng đi của đời mình, là quay lại để nhìn cuộc sống bằng ánh mắt của Thiên Chúa. Chúng ta thường nghĩ mình không cần hoán cải nhiều, vì vẫn sống đạo, vẫn đi lễ, vẫn cầu nguyện. Nhưng Tin Mừng nhắc chúng ta rằng: hoán cải là một hành trình mỗi ngày, không phải một biến cố đã xong.
Tin cũng không chỉ là chấp nhận một mệnh đề đúng sai. Tin là dám phó thác đời mình cho một Đấng mà ta chưa hoàn toàn hiểu hết, giống như các môn đệ đầu tiên. Không phải ngẫu nhiên mà tác giả thư Do Thái viết: “Không có đức tin, thì không thể làm đẹp lòng Thiên Chúa” (Dt 11: 6).
Đức tin luôn đi kèm với sự bấp bênh. Ngay cả Tôma, người đã sống ba năm bên Chúa Giêsu, vẫn có lúc nghi ngờ. Nhưng Chúa Giêsu không loại bỏ ông. Ngài đến và cho ông chạm vào vết thương của Ngài.
Điều Chúa tìm kiếm không phải là một đức tin đã hoàn hảo, nhưng là một con tim dám tin ngay cả khi còn run sợ.
3. “Hãy theo Ta” là lời mời gọi giữa công việc dang dở
Chúa Giêsu gặp Simon và Anrê khi họ đang thả lưới. Ngài gặp Giacôbê và Gioan khi họ đang vá lưới cùng cha mình. Không có dấu hiệu chuẩn bị, không có thời gian suy tính. Và điều đáng kinh ngạc là: “Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Ngài” (Mt 4: 20).
Chúng ta có thể tự hỏi: tại sao các ông lại có thể làm như vậy?
Bởi vì khi Chúa mời gọi, thì ân sủng của Ngài đã đi trước. Lời mời gọi ấy không chỉ vang lên bên ngoài, mà chạm đến tận sâu thẳm lòng họ.
Ngày nay, Chúa cũng gọi chúng ta giữa những lúc chúng ta đang bận bịu với những “tấm lưới” của riêng mình: công việc, gia đình, trách nhiệm, thói quen, vùng an toàn.
Chúa không khinh thường những điều ấy. Nhưng Ngài hỏi: “Con có sẵn sàng đặt Ta lên trên tất cả không?”
Theo Chúa không nhất thiết là bỏ nghề, nhưng là để cho Ngài định hướng lại mọi sự trong đời mình.
4. Được biến đổi, không phải tự mình nên hoàn hảo
Chúa Giêsu không nói: “Hãy theo Ta vì các ngươi xứng đáng.” Ngài nói: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá” (Mt 4: 19).
Chính Chúa là Đấng hành động. Ngài không đợi chúng ta hoàn hảo rồi mới kêu mời cộng tác, mà Ngài dùng chính sự yếu đuối của chúng ta để làm nên điều lớn lao. Phêrô từng chối Thầy ba lần. Nhưng khi đức tin của ông được đặt đúng chỗ và được Thánh Thần nâng đỡ, ông đã làm thay đổi thế giới.
Điều này nhắc chúng ta rằng: Thiên Chúa không đòi hỏi chúng ta phải mạnh mẽ, chỉ cần chúng ta sẵn sàng. “Này chính Ta là Chúa, Thiên Chúa của mọi phàm nhân, đối với Ta, hỏi có điều gì là không thể làm được chăng?” (Gr 32: 27)
Đối với Thiên Chúa, không có hoàn cảnh nào quá rắc rối, không có tâm hồn nào quá khô cằn, nếu chúng ta dám mở lòng cho Ngài.
Chúng ta không từ chối Chúa cách công khai, nhưng vẫn còn đó những rào cản vô hình trong lòng chúng ta. Rất nhiều lần, chúng ta trì hoãn.
– Để mai rồi hoán cải
– Để ổn định hơn rồi dấn thân
– Để bớt bận rộn hơn rồi cầu nguyện
Nhưng Tin Mừng luôn nói về cuộc sống thường ngày. Những rào cản lớn nhất thường không phải là tội lỗi nặng, mà là sự thoải mái, thói quen, và đủ mọi thứ làm tâm hồn chúng ta phân tán.
Chúng ta có thể dâng hiến vật chất, công việc, thời gian… nhưng luôn ưu tiên giữ lại cho mình lối sống qui về cái tôi vị kỷ riêng mình. Trong khi điều Chúa mong muốn nhất chính là con tim trọn vẹn. Chúng ta có dám nói: “Lạy Chúa, chúng con dâng hiến cõi lòng mình…”
5. Đức tin nuôi dưỡng đời sống cầu nguyện
Cầu nguyện không phải là công cụ để chúng ta đạt được điều mình muốn. Cầu nguyện là đặt mình trước mặt Thiên Chúa với trọn niềm tin.
Khi đức tin gia tăng, lời cầu nguyện trở nên sâu sắc hơn, không phải vì chúng ta nói hay hơn, mà vì chúng ta tin tưởng vào Chúa hơn. Ngay cả khi còn nghi ngờ, hãy đem sự nghi ngờ ấy đến với Chúa. Chính nơi đó, Ngài gặp gỡ chúng ta. Cũng như bên bờ Galilê năm xưa, hôm nay Chúa Giêsu đang đứng rất gần chúng ta. Không ồn ào, không áp đặt. Chỉ là một lời mời: “Hãy theo Ta” (Mt 4: 19).
Không phải ngày mai. Không phải khi mọi sự đã hoàn hảo. Ngay bây giờ. “Hôm nay” là khoảnh khắc không được để trôi qua.
Lạy Chúa Giêsu, giữa những nhịp sống thường ngày, xin cho con nhận ra tiếng Ngài đang gọi. Xin kéo con vào “thời điểm viên mãn” của Ngài, ngay hôm nay, ngay lúc này. Xin cho con một con tim biết ăn năn, một đức tin dám phó thác, và một sự tự do để bước theo Ngài không do dự, không sợ hãi. Con tin rằng không có gì là quá khó đối với Ngài. Con tin cậy nơi Ngài. Amen.
Phêrô Phạm Văn Trung