Nhảy đến nội dung

Một đời linh mục bước đi trong hy vọng

  • T6, 02/01/2026 - 18:02
  • admin1

MỘT ĐỜI LINH MỤC BƯỚC ĐI TRONG HY VỌNG

(Tưởng niệm Cha Tô-ma A-qui-nô Nguyễn Xuân Thủy)

***

Trong những ngày này, khi năm cũ vừa khép lại với bao bộn bề, nuối tiếc và những dự định còn dang dở, chúng ta chợt nhận ra: cuộc đời linh mục của Cha Tô-ma A-qui-nô Nguyễn Xuân Thủy có thể được gọi gọn bằng một tên gọi rất giản dị – một đời linh mục bước đi trong hy vọng. Không phải là thứ hy vọng ồn ào. Cũng không phải hy vọng dựa trên thành tích. Đó là hy vọng của người trung thành bước đi, ngay cả khi con đường ấy không có ánh đèn và chỉ có thinh lặng.

Sự ra đi của cha đến đột ngột. Không báo trước. Không cho người ở lại đủ thời gian để làm quen với chữ “mất”.  Và vì thế, trong những ngày này, chúng ta không chỉ tiễn đưa một linh mục, mà đang được mời gọi đọc lại một hành trình đã được sống trong hy vọng.

Cha bước vào đời linh mục như một người chấp nhận được sai đi. Những năm tháng tu học, kể cả quãng thời gian được gửi đi xa để đào sâu tri thức, không làm cha xa đời sống mục vụ, mà chuẩn bị cho cha một sự bền bỉ nội tâm để có thể đi đường dài với Giáo Hội.

Trở về, cha bước vào đời sống mục vụ như một người sẵn sàng được sai đi. Cha đã đi qua nhiều giáo xứ của Tổng Giáo phận Hà Nội như: Cửa Bắc, Đa Minh, An Thái – Kẻ Bưởi, Thượng Thụy – Cổ Nhuế - Kẻ Sét - Chính Toà - Tân Lạc.

Đó không chỉ là những địa danh, mà là những cộng đoàn cha đã ở cùng, những phận người cha đã lắng nghe, những hành trình đức tin cha đã kiên nhẫn nâng đỡ.

Cha không tìm cách để lại dấu ấn cho riêng mình. Cha chọn cách ở lại với đoàn chiên, bằng sự hiện diện bền bỉ của người mục tử. Song song với sứ vụ coi xứ, cha là cha giáo của Đại Chủng viện Thánh Giuse Hà Nội. Cha dạy không chỉ bằng lời, mà bằng chính đời sống mực thước và nghiêm cẩn của mình. Đó cũng là một cách để cha gieo hy vọng vào tương lai của Giáo Hội.

Khi được trao trách vụ Tổng Quản lý Tổng Giáo phận Hà Nội, trưởng ban xây dựng, thành viên hội đồng tư vấn, trưởng uỷ ban văn hoá…  cha đảm nhận những công việc ấy như một người giữ nhà chung: âm thầm, cẩn trọng, đặt lợi ích của Giáo Hội lên trên bản thân.

Với Dòng Mến Thánh Giá Hà Nội, cha thi hành sứ vụ Tuyên úy không như một chức danh, mà như một ơn gọi đồng hành. Cha hiện diện để cử hành các mầu nhiệm thánh, để gìn giữ lửa cho đời sống cầu nguyện, và nâng đỡ chị em trong hành trình ơn gọi.

Nhìn lại tất cả những chặng đường ấy, người ta mới hiểu: đây không phải là một đời linh mục làm được nhiều việc, mà là một đời đi trọn con đường đã được trao. Và rồi, khi Năm Thánh của Giáo Hội nơi trần gian khép lại, cha được mời bước vào thực tại mà mọi dấu chỉ hy vọng chỉ muốn dẫn tới: sự hoàn tất trọn vẹn của niềm hy vọng nơi Thiên Chúa.

Cuộc vượt qua ấy diễn ra đúng ngày lễ Đức Maria – Mẹ Thiên Chúa, ngày Giáo Hội chiêm ngắm mầu nhiệm ơn cứu độ được Thiên Chúa thực hiện trọn vẹn nơi Đức Giêsu Kitô, khởi đi từ lời “xin vâng” khiêm hạ của Mẹ. Trong vòng tay của Mẹ và trong tình yêu không còn giới hạn của Thiên Chúa, cha được đón nhận như người tôi tớ trung tín được mời bước vào niềm vui của Chủ mình.

Còn chúng ta, những người ở lại, được mời gọi tiếp tục bước đi trong niềm hy vọng ấy.

***

Jos. Vinc. Nguyễn Ngọc Phú Đa

Danh mục: