Nhảy đến nội dung

Ngai ân sủng - Lương tâm trong sáng

NGAI ÂN SỦNG

“Trước khi thấy thập giá là điều Chúa làm cho ta, phải thấy đó là điều ta làm cho Chúa!” - John Stott.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay đặt chúng ta trước một nghịch lý: thập giá - điều con người làm cho Chúa, trong đó có chúng ta - lại trở thành điều Chúa làm cho con người: cứu độ! Nơi sự dữ tưởng như thắng thế, ân sủng lại lên ngôi. Thập giá quả là ‘ngai ân sủng’.

“Đóng đinh nó vào thập giá!” - tiếng gào của đám đông không chỉ ở ngoài kia, nhưng vang trong chính cõi lòng mỗi người chúng ta - những tấm lòng đổi thay chóng vánh, nhiệt thành hôm nay, phản bội ngày mai. Nhưng chính giữa sự lật mặt ấy, ân sủng không đổi thay: Con Thiên Chúa vẫn ở lại, vẫn hiến mình. ‘Ngai ân sủng’ không được dựng bởi lòng trung thành của con người, nhưng đứng vững ngay trong sự phản bội của lòng người. “Chúa Giêsu quyết tâm cứu tội nhân đến mức… chính Ngài tạo nên cây thập giá và cả những kẻ đóng đinh Ngài!” - Octavius Winslow.

“Hãy xuống khỏi thập giá đi!” - một đề nghị hợp lý kiểu con người, nhưng Chúa Giêsu không xuống; Ngài chọn ở lại trong thất bại để thực hiện chiến thắng mạnh mẽ nhất: cứu độ! Và ở đó, thập giá do tội lỗi dựng nên lại trở thành nơi ân sủng tuôn trào. Không phải bằng cách né tránh sự dữ, nhưng bằng cách đi xuyên qua nó, ôm lấy nó, Thiên Chúa biến chính nơi tối tăm nhất thành nguồn sáng - ‘ngai ân sủng’. “Thập giá là cột thu lôi của ân sủng!” - A.W. Tozer.

Như vậy, Chúa Giêsu đã chọn ở lại trên thập giá để hoàn tất số phận của Người Tôi Trung: không kêu than, không phản kháng, nhưng hiến mình - bài đọc một - đến nỗi Ngài cảm thấy như bị Chúa Cha bỏ rơi, “Muôn lạy Chúa, Ngài nỡ lòng ruồng bỏ con sao?” - Thánh Vịnh đáp ca. Từ sự vâng phục ấy, vâng phục cho đến chết và chết trên thập giá - bài đọc hai - Con Thiên Chúa biến nơi bị huỷ diệt thành nguồn sống.

Ai đã nhận ra điều này? Không phải các môn đệ, không phải đám đông, nhưng là một anh trộm: “Xin nhớ đến tôi!”. Giữa nơi xử án, Chúa Giêsu tha thứ; không hỏi công trạng, chỉ mở ra ân sủng. Người tội lỗi chạm tới điều mà kẻ tự cho mình công chính lại bỏ lỡ. Để ngay trong giờ phút tưởng như mất tất cả, một lời xin khiêm hạ đã mở ra thiên đàng - thập giá trở thành nguồn cội thứ tha đầu tiên.

Anh Chị em,

Chúa Giêsu không xoá bỏ bóng tối, nhưng đi vào tận đáy của nó; không né tránh cái chết, nhưng biến nó thành lối mở của sự sống. Nơi con người dựng nên kết án, Ngài dựng nên tha thứ; nơi chỉ có chết chóc, Ngài khơi lên nguồn sống. Vì thế, thập giá không còn là điểm kết, nhưng là khởi đầu - một nghịch lý chỉ có tình yêu mới thực hiện được. Và Hội Thánh đã cất tiếng hát đêm Vọng Phục Sinh: “Ôi tội hồng phúc… đã đem lại cho chúng con một Đấng Cứu Độ cao cả!” - để từ nơi thập giá, chúng ta nhận ra: ‘ngai ân sủng’ đã được dựng lên để ban muôn phúc cho muôn người qua muôn ngàn đời.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con nhận ra thập giá không chỉ là điều Chúa làm cho con; nhưng còn là điều con đã góp phần; để con biết cúi đầu than khóc tội và đón nhận ơn tha thứ!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 

LƯƠNG TÂM TRONG SÁNG

“Có nhiều kẻ đã tin vào Người”.

“Nhìn từ đỉnh đầu Nữ Thần Tự Do, tôi kinh ngạc trước mái tóc. Nhà điêu khắc biết chi tiết ấy hầu như không ai thấy - ngoại trừ loài mòng biển. Vậy mà ông vẫn chăm chút cho mái tóc cô ấy như cho khuôn mặt, vóc dáng và ngọn đuốc - với lương tâm trong sáng của một người nghệ sĩ!” - Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy, trước Chúa Giêsu, không ai đứng ngoài: ‘lương tâm trong sáng’ sẽ dẫn đến tin Ngài, hoặc khước từ Ngài; đứng về phía sự thật, hoặc giết chết sự thật - chính Ngài!

Bối cảnh là phép lạ Chúa Giêsu làm cho Lazarô đã chết bốn ngày sống lại. Trước mồ Lazarô, không chỉ một người chết bước ra, mà lương tâm con người cũng được gọi tên để bước ra. Có người tin, vì họ thấy quyền năng của Thiên Chúa; nhưng cũng có kẻ khép lòng, vì họ sợ mất chỗ đứng của mình. Phép lạ không trung lập; nó phơi bày. Và chính lúc ấy, ‘lương tâm trong sáng’ trở thành thước đo và sẽ làm lộ ra những sâu kín của lòng người - ai dám để sự thật chạm vào mình, và ai tìm cách quay lưng? “Sự thật sẽ giải thoát bạn, nhưng trước hết nó sẽ làm bạn đau đớn!” - James A. Garfield.

Một khi lương tâm bị bóp nghẹt bởi toan tính, người ta có thể đi đến những quyết định lạnh lùng: thà giết chết sự thật còn hơn để sự thật làm xáo trộn đời mình. Và như thế, họ không chỉ từ chối phép lạ, mà còn khước từ chính Đấng ban sự sống! Và quả họ đã làm thế: giết chết Con Thiên Chúa và quyết định sẽ giết luôn cả Lazarô. “Tìm ra sự thật thì dễ… đối diện đã khó, sống theo còn khó hơn!” - Fulton Sheen.

Nhưng Thiên Chúa vẫn tận dụng những ý đồ đen tối của lòng người! Con Thiên Chúa “chết thay cho dân” sẽ dẫn đến ơn cứu độ cho muôn dân! Và logic ‘đầy tính tiên tri’ của thượng tế Caipha có thời hiệu vĩnh viễn. Gioan thật sâu sắc, “Không chỉ thay cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Chúa tản mác khắp nơi về một mối”. “Thiên Chúa là một, Chúa Kitô là một, Hội Thánh là một!” - Cyprianô.

Đây là điều Thiên Chúa đã hứa hằng trăm năm trước, “Ta sẽ quy tụ chúng lại từ bốn phương và đưa chúng về đất của chúng!” - bài đọc một; vì “Chúa canh giữ chúng ta như mục tử canh giữ đàn chiên!” - Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

Không ai ép buộc Chúa Giêsu chọn thánh giá; cũng không buộc ai phải theo Ngài. Con Thiên Chúa hoàn toàn tự do với một ‘lương tâm trong sáng’ trước Chúa Cha và trước con người. Ngài không né tránh sự thật, không thoả hiệp với bóng tối, nhưng yêu Cha đến cùng, vâng phục đến cùng. Đi theo Chúa Kitô cũng thế: không phải bị ép buộc, nhưng là chọn để lương tâm mình được soi sáng, dám sống sự thật, dám yêu sự thật - dẫu phải trả giá, dẫu phải bước qua thập giá! “Tình yêu muốn là thật, phải trả giá - phải đau - phải làm ta trống rỗng chính mình!” - Mẹ Têrêxa.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con sợ hãi và toan tính, xin giữ lòng con ngay thẳng; khi con chao đảo và nghi ngờ, xin neo con vào sự thật; khi con đối diện thập giá, cho con trung tín đến cùng!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Tác giả: