Những khoảng tối giữa ánh sáng
- CN, 15/03/2026 - 05:20
- Lm Paul N.N
Những khoảng tối giữa ánh sáng.
Có một cuộc thí nghiệm tâm lý kỳ lạ: Người ta yêu cầu một nhóm tình nguyện viên nhìn vào một màn hình để đếm số lần các cầu thủ bóng rổ chuyền bóng. Giữa lúc trận đấu đang diễn ra, một người mặc bộ đồ con khỉ đột lù lù đi ngang qua sân khấu, đứng lại giữa sân, đấm ngực rồi đi ra. Điều kinh ngạc là hơn phân nửa số người tham gia thí nghiệm đã không hề nhìn thấy con khỉ đột đó. Họ mù lòa trước một sự thật hiển nhiên, chỉ vì họ quá mải mê tập trung vào việc tính toán những con số của riêng mình.
Thưa cộng đoàn, chúng ta thường tự hào mình là những người "mắt sáng", nhưng thực tế, chúng ta có thể mù lòa trước những sự thật lớn lao của cuộc đời chỉ vì đang quá bận tâm đến những lợi ích nhỏ mọn của cá nhân.
Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu không chỉ chữa lành một đôi mắt thể xác, mà Ngài muốn chữa lành cả một lối nhìn. Nhìn vào đời sống hiện nay, chúng ta thấy một "đại dịch mù lòa" đang lan rộng mà không cần virus. Điều đáng sợ là sự mù lòa đó không chỉ xảy ra hai ngàn năm trước. Nó vẫn xảy ra trong cuộc sống của chúng ta hôm nay, đặc biệt là trong các gia đình: Có những người quá bận rộn với công việc và tiền bạc, đến mức không còn nhìn thấy những người thân trong gia đình đang cần mình.
Người cha bận làm ăn, bận kiếm tiền& nhưng có khi không nhìn thấy con mình đang lớn lên trong cô đơn.
Người mẹ lo lắng đủ thứ việc& nhưng có khi không nhìn thấy đứa con đang cần một lời an ủi.
Có những người dành hàng giờ cho điện thoại, cho mạng xã hội, nhưng lại không có vài phút để ngồi nói chuyện với người thân. Chúng ta nhìn thấy rất nhiều thứ: tin tức, công việc, thị trường, tiền bạc... Nhưng có khi chúng ta không nhìn thấy điều quan trọng nhất. Chúng ta không nhìn thấy những vết thương trong gia đình mình. Chúng ta không nhìn thấy sự nguội lạnh trong đời sống đức tin của mình. Chúng ta không nhìn thấy rằng tâm hồn mình đang dần xa Thiên Chúa.
Thưa anh chị em, Mùa Chay là thời gian để chúng ta thôi "đếm những quả bóng" của danh lợi mà nhìn vào sự thật của tâm hồn mình. Chúa Giêsu bảo anh mù hãy đến hồ Silôê để rửa. Tòa Giải Tội chính là hồ Silôê thiêng liêng ấy. Tại sao chúng ta vẫn cứ quanh quẩn trong bóng tối? Có phải vì chúng ta sợ rằng ánh sáng của tòa giải tội sẽ phơi bày những góc khuất xấu xa mà chúng ta bấy lâu nay che giấu? Đừng sợ! Tòa giải tội không phải là nơi tra tấn để trừng phạt, mà là nơi thực hiện một cuộc giải giới nội tâm. Đó là nơi chúng ta buông xuống những "vũ khí" của sự tự ái để xin Chúa gỡ bỏ màng đục của lòng kiêu ngạo. Đó là nơi chúng ta để Chúa "rửa mắt" bằng chính dòng nước hằng sống của lòng thương xót, để khi bước ra, tấm kính tâm hồn ta được lau sáng, ta thấy anh em mình đáng yêu hơn, thấy cuộc đời đáng sống hơn và thấy Chúa gần gũi hơn bao giờ hết.
Anh chị em thân mến, Chúa đang đi ngang qua đời ta và chờ đợi một lời thưa: "Lạy Thầy, xin cho con được thấy!". Đừng để Mùa Chay đi qua mà đôi mắt đức tin vẫn còn hoen ố. Hãy can đảm bước tới tòa giải tội. Đừng ngần ngại, vì Chúa không cầm đèn soi lỗi lầm, nhưng Ngài đang cầm đuốc soi lối về cho con mình. Hãy để hồ Silôê của Lòng Xót Thương gột rửa mọi bụi bặm của sự gian dối, để từ nay, chúng ta không còn bước đi trong bóng tối, nhưng trở thành ánh sáng cho gia đình, cho hàng xóm và cho cả những ai đang mò mẫm trong đêm tối của sự tuyệt vọng. Amen.
Lm Paul N.N
Khoảng tối giữa cuộc đời
Một tờ báo ở Hoa Kỳ đã làm một cuộc thử nghiệm rất đặc biệt. Một buổi sáng giờ cao điểm tại ga tàu điện ngầm ở Washington, một người đàn ông đứng ở góc ga và bắt đầu kéo đàn violin. Ông chơi liên tục gần một giờ đồng hồ. Trong thời gian đó có hơn một nghìn người đi ngang qua.Phần lớn mọi người bước đi rất vội. Chỉ vài người dừng lại vài giây rồi đi tiếp. Một vài đồng xu được bỏ vào chiếc hộp trước mặt ông. Điều đặc biệt là người đàn ông kéo đàn hôm đó không phải là một nghệ sĩ bình thường. Ông chính là Jos-hua Bell, một trong những nghệ sĩ violin nổi tiếng nhất thế giới. Cây đàn ông đang chơi trị giá hàng triệu đô la, và những bản nhạc ông biểu diễn là những tác phẩm mà bình thường người ta phải trả hàng trăm đô la để nghe trong nhà hát. Nhưng hôm đó, giữa dòng người vội vã, hầu như không ai nhận ra.
Thưa cộng đoàn, Câu chuyện đó cho thấy một điều rất thật về con người: chúng ta có thể đi ngang qua điều rất đẹp, rất quý giá& mà không hề nhận ra, chỉ vì chúng ta quá bận rộn với cuộc sống của mình. Tin Mừng hôm nay kể lại việc Chúa Giêsu chữa lành người mù từ thuở mới sinh.Một phép lạ lớn lao xảy ra ngay trước mắt mọi người. Một người mù bỗng nhiên nhìn thấy. Nhưng những người Pharisiêu lại không chấp nhận. Họ tranh cãi, nghi ngờ, tra hỏi& và cuối cùng họ vẫn không tin. Họ có mắt nhưng không nhìn ra sự thật.
Điều đó cũng xảy ra trong đời sống thường ngày của chúng ta, giữa những người hàng xóm, giữa bạn bè, trong các công ty và xí nghiệp. Chúng ta sống rất gần nhau, nhưng có khi không thật sự nhìn thấy nhau. Có khi người hàng xóm bên cạnh đang gặp khó khăn, đang đau khổ, nhưng chúng ta không hề biết vì mỗi người chỉ lo cuộc sống của mình. Có khi một người đồng nghiệp trong công ty đang mang trong lòng rất nhiều áp lực, nhưng chúng ta không nhận ra vì ai cũng bận rộn với công việc của mình. Có khi chúng ta gặp nhau mỗi ngày, chào nhau mỗi ngày,nhưng không thực sự quan tâm đến nhau. Chúng ta nhìn thấy nhau, nhưng lại không thấy trái tim của nhau. Đó là một dạng mù lòa của tâm hồn.
Chúng ta có thể nhìn thấy rất nhiều thứ: công việc, lợi nhuận, thành tích, kế hoạch, nhưng lại không nhìn thấy con người bên cạnh mình. Và nguy hiểm hơn nữa, nhiều khi chúng ta cũng không nhìn thấy Thiên Chúa đang hiện diện trong cuộc đời mình.
Vì thế, người mù đã được sai đến rửa mắt tại ‘hồ Siloê’. Khi anh vâng lời đi rửa, mắt anh được mở ra và anh nhìn thấy. Trong đời sống thiêng liêng của chúng ta hôm nay cũng có một ‘hồ Siloê’: đó chính là tòa giải tội. Ở đó, Chúa muốn rửa sạch những bóng tối trong tâm hồn chúng ta. Ở đó, Chúa muốn mở mắt chúng ta để chúng ta nhìn thấy lại điều quan trọng nhất. Ước gì trong Mùa Chay này, mỗi người chúng ta can đảm bước đến ‘hồ Siloê’ của tâm hồn là tòa giải tội, để Chúa mở mắt chúng ta. Khi ánh sáng của Chúa chiếu vào tâm hồn, chúng ta sẽ bắt đầu nhìn thấy lại: nhìn thấy Thiên Chúa, nhìn thấy anh chị em mình, và nhìn thấy con đường của sự sống.Amen.
Lm Paul N.N
-----------------
Ánh sáng từ những khúc quanh
Tại một khu phố nọ, có hai người hàng xóm sống cạnh nhau nhưng quanh năm suốt tháng chẳng bao giờ chào hỏi. Người ở nhà bên trái luôn khó chịu vì cây xoài nhà bên phải cứ rụng lá sang sân mình, còn người nhà bên phải thì bực dọc vì tiếng nhạc ồn ào từ nhà bên trái. Một ngày kia, một trận bão lớn đi qua làm đổ bức tường rào ngăn cách giữa hai nhà. Khi ra dọn dẹp đống đổ nát, họ vô tình nhìn thấy nhau trong bộ dạng nhếch nhác, mệt mỏi vì chống bão. Người nhà bên phải bỗng thấy người hàng xóm của mình đang ôm một đứa con nhỏ đang sốt cao, còn người nhà bên trái thấy người kia đang loay hoay với mái tôn bị tốc mà không có ai giúp.
Trong khoảnh khắc ấy, "cơn mù" của sự định kiến bấy lâu nay bỗng tan biến. Họ nhận ra bấy lâu nay mình chỉ nhìn thấy "cái cây" và "tiếng nhạc", chứ chưa bao giờ nhìn thấy "con người". Bức tường đổ xuống hóa ra lại là cơ hội để ánh sáng của tình thân tràn vào.
Thưa cộng đoàn, trang Tin Mừng hôm nay kể về việc người mù được chữa lành, nhưng có một chi tiết rất đáng suy ngẫm: Chính những người hàng xóm của anh mù lại là những người đầu tiên nghi ngờ và tranh cãi. Họ nhìn anh bấy lâu nay, nhưng khi anh được sáng mắt, họ lại không dám tin đó là anh. Tại sao vậy? Vì trong mắt họ, anh chỉ là một "thằng mù ngồi ăn xin", một hình ảnh cố định, thấp kém. Họ mù lòa trước khả năng thay đổi và biến đổi của một con người dưới bàn tay Thiên Chúa.
Trong đời sống hiện nay, chúng ta cũng thường xuyên mắc phải cơn mù này đối với những người chung quanh: Chúng ta mù lòa khi nhìn hàng xóm chỉ thấy những lỗi lầm nhỏ nhặt: một chút rác thải, một tiếng ồn, hay một lời nói thiếu tế nhị, để rồi xây lên những bức tường rào ngăn cách trong lòng. Chúng ta mù lòa khi nhìn thấy nhà hàng xóm đóng cửa im lìm mà không biết rằng sau cánh cửa đó là một nỗi đau bệnh tật, một sự bế tắc về tài chính, hay một tâm hồn đang tuyệt vọng cần một lời hỏi thăm. Đó là cái mù của sự "vô cảm". Chúng ta thà chọn cách đeo kính râm để không phải nhìn thấy nhu cầu của người khác, hơn là tháo kính ra để thấy mình có trách nhiệm phải yêu thương.
Chúa Giê-su bảo anh mù đến hồ Si-lô-ác để rửa. Việc rửa mắt không chỉ giúp anh thấy đường, mà còn giúp anh có đủ can đảm để làm chứng cho sự thật trước những người xét đoán mình.
Mùa Chay này, Tòa giải tội chính là hồ Si-lô-ác để chúng ta gột rửa những "vết ố" trong tình hàng xóm. Khi bước vào tòa giải tội, chúng ta xin Chúa lấy đi lớp màng đục của sự hẹp hòi. Chúng ta xưng thú những lần mình đã nhìn anh em bằng ánh mắt hình viên đạn, những lần mình đã "mù điếc" trước nỗi khổ của người bên cạnh.
Chúa sẽ không chỉ tha thứ, mà Ngài còn giúp chúng ta "giải giới" những định kiến. Bước ra khỏi tòa giải tội, ánh sáng từ lòng thương xót sẽ giúp chúng ta có một cái nhìn mới. Thay vì nhìn thấy một "hàng xóm khó tính", chúng ta thấy một "người anh em cần được bao dung". Thay vì nhìn thấy một "người xa lạ", chúng ta thấy một "mảnh đời cần được sẻ chia".
Anh chị em thân mến, ánh sáng của Chúa không chỉ để chúng ta thấy đường lên thiên đàng, mà còn để chúng ta thấy đường đi sang nhà hàng xóm. Đừng để Mùa Chay qua đi với những bức tường lòng vẫn còn cao ngất.
Hãy can đảm đến với hồ Si-lô-ác là Tòa giải tội để được Chúa "rửa sạch" đôi mắt linh hồn. Ước gì sau khi được chữa lành, mỗi chúng ta trở nên ánh sáng cho khu phố mình sống, bằng một nụ cười cảm thông, một cánh tay giúp đỡ, và một trái tim luôn mở rộng cửa để đón nhận nhau trong tình thân con cùng một Cha trên trời. Amen.
Lm Paul N.N