Thiên Chúa đi tìm con người - Nhờ Mẹ phó dâng cho Chúa
- T4, 31/12/2025 - 02:56
- Lm Xuân Hy Vọng
Thiên Chúa đi tìm con người
Kính thưa quý ông bà và anh chị em thân mến! Thiên Chúa là Đấng quyền năng, vượt trên hết mọi sự. Ngài dùng tất cả mọi phương thế hầu mạc khải ơn cứu độ cho muôn người thuộc mọi thời, mọi nơi. Hôm nay, cùng với Giáo Hội mừng kính lễ Chúa Hiển Linh, chúng ta theo chân các nhà đạo sĩ lên đường đến thờ lạy, dâng kính, tán tụng Chúa Hài Đồng.
Chúng ta thường hay gọi Ba Vua, nhưng thực ra họ là những người chiêm tinh, nhìn trăng sao, nghiên cứu những điềm thiêng dấu lạ, mà qua đó Thiên Chúa muốn mạc khải chương trình Cứu độ của Ngài. Họ là những người biết sử dụng tài năng, tài trí, các phương tiện, trí khôn, tinh hoa thời đó mà tiến bước theo tiếng gọi, lời mời của Thiên Chúa qua những sự kiện gần gũi với cuộc sống của họ. Từ phương Đông, các đất nước xa xôi, họ không ngại gian nan nguy khó, lên đường dù nghìn trùng trắc trở, theo sự hướng dẫn của Thiên Chúa qua ngôi sao lạ, tiến đến Bê-lem để bái thờ, dâng kính Chúa Hài Nhi như tiên tri I-sai-a loan báo “vinh quang của Ðức Chúa như bình minh chiếu toả trên ngươi. Kìa bóng tối bao trùm mặt đất, và mây mù phủ lấp chư dân; còn trên ngươi Ðức Chúa như bình minh chiếu toả, vinh quang Người xuất hiện trên ngươi” (Is 60, 1-2) Thiên Chúa không ẩn mình hay khép kín, hoặc xa lánh con người tội lỗi, nhưng Ngài thổ lộ, mạc khải kế hoạch yêu thương, chương trình cứu độ, và chỉ dẫn chúng ta biết nhận ra Ngài qua mầu nhiệm Nhập thể của Con Một Ngài. Đây không phải là một lời hứa suông, mà chính là ý định của Thiên Chúa được thực hiện qua Đức Ki-tô Giê-su. Hơn nữa, một cách cụ thể, Thánh Phao-lô đã xác tín và trình bày rõ ràng qua thư gửi cho Giáo đoàn Ê-phê-sô “tôi đã được thấu hiểu mầu nhiệm mà con cái loài người các thế hệ khác không được biết, nhưng nay đã mạc khải cho các thánh Tông đồ của Người, và cho các vị Tiên tri, nhờ Thánh Thần. Và nhờ Tin Mừng, các dân ngoại được nên đồng thừa tự, đồng một thân thể và đồng thông phần với lời hứa của Người trong Chúa Giê-su Ki-tô” (Ep 3, 3. 5-6). Một Thiên Chúa gần gũi, luôn đi bước trước dìu dắt, yêu thương trọn hảo, chẳng chê bỏ con người yếu đuối, mỏng dòn, hay xa ngã như chúng ta.
Mặc khác, Thiên Chúa không chờ đợi chúng ta đi tìm Ngài, nhưng Ngài đi tìm chúng ta trước; và còn hướng dẫn, dạy dỗ, chỉ đường cho chúng ta đến với Ngài qua mọi phương tiện, sự kiện, cảm nghiệm, dấu chỉ, kể cả sự cố xảy trong đời chúng ta. Để rồi, nhờ ơn Chúa giúp và sự vâng phục đáp trả lời kêu mời của Ngài, chúng ta nhận biết Ngài, nhận ra chương trình của Ngài trong đời sống, trong mối tương quan, trong những lãnh vực khác nhau, v.v…Thiên Chúa đã dùng dấu chỉ ‘sao trời’, lĩnh vực mà ba nhà đạo sĩ am hiểu mà dẫn đường chỉ lối cho họ tiến đến Bê-lem gặp gỡ Con Thiên Chúa xuống thế làm người, cứu độ nhân loại. Ngược lại, Vua Hê-rô-đê và những người thông luật, am hiểu Kinh Thánh Cựu ước, biết ý định của Chúa qua lời các tiên tri ‘tại Bê-lem thuộc xứ Giu-đa, vì đó là lời do Ðấng Tiên tri đã chép: Cả ngươi nữa, hỡi Bê-lem, đất Giu-đa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giu-đa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta’ (Mt 2, 5-6), nhưng họ không dùng những phương tiện ấy để nhận ra Thiên Chúa - một vị Thiên Chúa hiện hữu, gần gũi và hằng đi tìm con người. Vì lòng đố kỵ, ‘cái tôi’ mà Vua Hê-rô-đê và các nhà thông luật, đại giáo trưởng đã phớt lờ tiếng gọi của Chúa thúc giục trong tâm hồn họ qua lời Kinh Thánh mà họ nằm lòng. Trong cuộc sống của mỗi người chúng ta, dù tất bật đến đâu, dù bận rộn và thăng trầm, vui buồn sướng khổ, dù ở bậc sống nào chăng nữa, Thiên Chúa cũng mời gọi chúng ta, đi tìm chúng ta, trông chờ chúng ta, biểu lộ chương trình Ngài cho chúng ta và hằng hướng dẫn chúng ta biết nhận ra Ngài; nhưng thật đáng buồn, dường như chúng ta lại trở nên giống Vua Hê-rô-đê, các kỳ lão hơn là ba nhà đạo sĩ vâng phục đáp trả lời mời của Chúa! Vì vậy, chúng ta xem ý định, chương trình, kế hoạch của bản thân, của cộng đoàn, của hội nhóm hơn những điều Chúa muốn, Chúa mong mỏi và biểu lộ hằng ngày qua đời sống cầu nguyện, đời sống phục vụ, tận hiến, truyền giáo cũng như các việc bác ái của chúng ta!
Và khi gặp gỡ Hài Nhi Giê-su cùng với Mẹ Ma-ri-a và thánh Giu-se, ba nhà đạo sĩ đã quỳ gối, bái lạy Ngài, và dâng lên những gì quý giá nhất của họ: vàng, nhũ hương và mộc dược, thể hiện niềm tín thác trọn hảo của họ, lòng cậy trông vô bờ bến cũng như tình yêu son sắt không phai tàn. Còn chúng ta, chúng ta dâng gì cho Chúa Hài Đồng khi được diện kiến Ngài? Lễ vật quý giá của chúng ta là gì? ‘Vàng’ của chúng ta là gì? Có phải lòng yêu Chúa không hề thay đổi và tình mến thương anh chị em vô vị lợi? ‘Nhũ hương’ của chúng ta là chi? Chẳng phải là niềm trông cậy thắm thiết vào chương trình đầy lòng thương xót của Thiên Chúa sao? Và ‘mộc dược’ của chúng ta là gì? Niềm thành tín sâu sắc, chẳng hề nhạt phai chăng?
Mau chân cất bước ra đi,
Ba nhà đạo sĩ ngại gì xa xôi.
Một lòng đáp trả lời mời,
Tiến về hang đá đầy vơi vui mừng.
Con đây mang đến lễ dâng,
‘Vàng’ thì chẳng có, bâng khuâng nỗi niềm.
Đời này vẹn mãi con tim,
Kiên trung, tín thác, kiếm tìm ý Cha.
‘Nhũ hương’ cậy mến bao la,
Trọn đời son sắt, lời ca hát mừng.
Lòng con vang mãi tưng bừng,
‘Mộc dược’ thành tín, hoà cùng muôn dân.
Cảm tạ Tình Chúa tri ân
Sống sao cho trọn, ân cần lòng Cha. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
++++++++++
Nhờ Mẹ Phó Dâng Cho Chúa
Ngày đầu năm mới, người người, nhà nhà cùng hoan hỷ chung vui chào đón nhiều điều tốt lành, thánh thiện đến với gia đình, đến với cộng đoàn, cũng như cho chính bản thân. Năm cũ đã qua, nhường bước cho năm mới với tinh thần phấn chấn, tươi tắn, với thái độ hoà nhã, yêu thương hơn. Và là những người con của Giáo Hội, chúng ta cùng khởi đầu tân niên với lễ trọng thể mừng kính Mẹ Thiên Chúa - Mẹ là Nữ vương Hoà bình, Mẹ vừa là Mẹ Thiên Chúa vừa là Mẹ nhân loại, và Mẹ hằng thực hiện điều Chúa muốn.
Với lòng cảm tạ tri ân, tinh thần phó thác, dâng trót mọi sự trong niềm tin quan phòng của Chúa, qua lời chuyển cầu của Mẹ Ma-ri-a, chúng ta cùng nhau suy gẫm đôi điều về Lời Chúa hôm nay.
Chuyện kể rằng: một chàng thanh niên giàu có, sống bê tha và lắm tội lỗi, sau quảng đời ăn chơi truỵ lạc, cảm thấy chán nản, tuyệt vọng và ‘mỏi gối chồn chân’, tình cờ bước vào một ngôi nhà thờ Công giáo. Ngồi trước tượng Mẹ Ma-ri-a, nhưng anh không hề biết Mẹ là ai, không biết đọc kinh gì, không biết nói gì ngoài việc thản thốt: ‘Nếu quả thật Ngài hiện diện ở nơi đây, thì xin làm cho con trở nên một tín nhân!’ Bỗng dưng từ đâu, một làn gió mát thổi đến như thổi vào tâm hồn anh ta, và từ cung lòng sâu thẳm anh cảm nhận được sự bình an mà chưa từng nếm trải. Thời gian dài sau đó, anh đã hoàn lương, làm lại cuộc đời và xin gia nhập đạo Công giáo.
Câu chuyện kết thúc tuy giản đơn, nhưng quá trình thay đổi, hoán cải cuộc đời của chàng thanh niên trên dường như chẳng dễ dàng chút nào, nếu không có sự cầu bầu, nâng đỡ, chở che của Mẹ cũng như nỗi niềm quyết tâm của anh ta! Thánh Bô-na-ven-tu-ra đã phải thốt lên: ‘Chức làm Mẹ Thiên Chúa là ơn vĩ đại phi thường nhất mà Thiên Chúa có thể trao ban cho một loài thụ tạo…Ơn ấy Ngài đã ban cho Đức Ma-ri-a’ (‘to be the Mother of God is the greatest grace that can be conferred on a creature…but that he cannot exalt a creature more than by making her his Mother’/‘Quid mirabilius quam esse Dei Matrem?…majorem matrem quam matrem Dei non posset facere’ (trích Sách Thuyết giảng [Spec. B. V. lect.] 9, 10). Hơn thế, Thánh Tô-ma A-qui-nô nói thêm: ‘Tước vị Mẹ Thiên Chúa của Đức Ma-ri-a cao trọng hầu như vô cùng, vì Thiên Chúa không thể cất nhắc ai lên bậc tốt lành và cao sang hơn nữa. Chức Mẹ Thiên Chúa hầu như đã tới biên giới vô cùng’.
Quả thật, như Thánh Phao-lô xác quyết: “Khi đã tới lúc thời gian viên mãn, Thiên Chúa sai Con Ngài xuống thế, sinh làm con một người nữ và sống dưới chế độ luật Do thái để cứu chuộc những người sống dưới luật đó, hầu chúng ta trở thành con cái Thiên Chúa” (Gl 4, 4-5). Thiên Chúa đã ưu ái một cách riêng cho Mẹ, đã cất nhắc Mẹ làm Mẹ Đấng Cứu Thế, làm Mẹ Thiên Chúa, cũng là Mẹ của mỗi người chúng ta. Vì thế, chúng ta nên học đòi nơi Mẹ biết “ghi nhớ tất cả những sự việc đó và suy đi nghĩ lại trong lòng” (x. Lc 2, 19), biết sống vâng phục, tín thác và giao phó trọn vẹn cho Thiên Chúa để Ngài thực hiện những gì theo thánh ý. Sau cùng, sống chứng tá, trở nên khí cụ bình an, tình thương, lòng hoan hỷ vì Mẹ chính là Nữ vương Hoà bình như Thánh Giáo hoàng Phao-lô VI đã viết: ‘Vì sự trùng hợp tốt đẹp giữa ngày 01 tháng giêng với ngày thứ tám giáp lễ Giáng Sinh mà chúng tôi đã đặt ngày đó là ngày Thế giới Hòa bình, ngõ hầu thế giới mỗi ngày càng hưởng ứng thêm, và thành quả của hòa bình phát sinh trong lòng nhiều người’ (Marialis Cultus, số 5).
Để khép lại bài chia sẻ này, xin mượn Lời Chúa trích sách Dân số (6, 24-26) để cùng với ông bà và anh chị em, chúng ta nguyện xin:
“Xin Chúa chúc lành cho chúng con,
và gìn giữ chúng con.
Xin Chúa tỏ nhan thánh Chúa cho chúng con,
và thương xót chúng con.
Xin Chúa ghé mặt lại cùng chúng con,
và ban bằng yên cho chúng con”. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng