Đức Giê-su – Bẻ Bánh và Thương Xót
- CN, 11/01/2026 - 02:06
- Phạm Hùng Sơn
Đức Giê-su – Bẻ Bánh và Thương Xót
Chiều buông phủ bóng đồi xa,
Đàn chiên thất lạc, gọi bà tiếng thương.
Mục Tử đứng giữa hoang đường,
Mắt Người sâu thẳm – tình thương dạt dào.
Tay giơ, dạy dỗ ngọt ngào,
Lời Cha như suối tràn bao khát lòng.
Trời chiều, gió lặng hanh hong,
Môn sinh thấp thỏm, ngại dòng người đông.
“Cho họ ăn!” – tiếng lay hồn,
Năm bánh, hai cá – ơn tuôn lạ lùng.
Người cầm, mắt ngước, chúc cùng,
Bẻ ra – sự sống nhập chung muôn đời.
Cỏ xanh như gấm ven đồi,
Cộng đoàn ngồi lại – bữa Trời nơi đây.
No nê ân sủng tràn đầy,
Mười hai thúng góp hương này hiệp thông.
Ôi Tình Thương, lửa vô cùng,
Bẻ thân thành bánh, kết chung phận người.
Lạy Thầy – Ngôn Sứ tuyệt vời,
Xin cho con biết đem đời hiến trao
Phạm Hùng Sơn
(John Pham)
==
Chiên Thiên Chúa
Tiếng chào vang tận đầu hôm,
Rừng thiêng vọng lại lời rôm của Thầy.
Gió đong đưa ánh nắng gầy,
Gioan mở lối, dọn ngay tim người.
Nước sông lạnh, rửa đời vơi,
Một Chiên Thiên Chúa gọi mời bình an.
Ngón tay chỉ giữa trần gian,
“Đây Con yêu dấu, kết đoàn Thần Linh.”
Mênh mông gió, nhẹ như tình,
Tựa chim bồ trắng đáp mình xuống đây.
Ngài là Ánh sáng nơi này,
Xoá bao gian dối, dựng xây thật thà.
Thế gian cuộn sóng phong ba,
Lý lẽ sự dữ kết hoa đắng trầm.
Chúa là suối rửa êm thầm,
Mở trong linh hồn ngàn mầm khiêm nhu.
Xin cho người chối quanh co,
Nhận ra Lẽ Thật không lo gian dối.
Xin cho lòng biết buông xuôi,
Trong tay Thần Khí, nên người yêu thương.
Ngày sau, Cánh Chung huy hoàng,
Chiên Con mở ấn, mời ta dự bàn.
Nâng ly Thánh lễ miên man,
Con xin cảm tạ muôn vàn hồng ân.
Phạm Hùng Sơn
(John Pham)