Tiếng gọi từ vực thẳm lòng thương xót và bữa tiệc của những kẻ được chữa lành
- T4, 21/01/2026 - 03:50
- Phạm Hùng Sơn
Tiếng gọi từ vực thẳm lòng thương xót
và bữa tiệc của những kẻ được chữa lành
Biển hồ gió thổi mênh mang,
Lời Người tuôn đổ dịu dàng sớm trưa.
Dân đông khát Lẽ Thiên Thư,
Theo chân Giê-su lắng nghe giảng dạy.
Giữa nơi đạo mạo bề ngoài,
Ánh nhìn Người lại dừng hoài góc khuya.
Trạm thu thuế khuất lối về,
Lê-vi lặng lẽ ê chề ngồi đây.
Người đời khinh rẻ tên anh,
Bán dân cho đế quốc thành ô danh.
Tiền nhiều mà dạ trống canh,
Cô đơn đóng kín tâm thành bấy lâu.
Giê-su chẳng tránh nẻo sâu,
Người đi thẳng tới u sầu nhân sinh.
Người thấy – cái thấy quang minh,
Xuyên qua tội lỗi thấy hình người con.
Một lời vang dội tâm hồn:
“Anh hãy theo Ta” – gọn tròn yêu thương.
Không đòi rửa sạch đoạn đường,
Ân ban đi trước mọi phương công đền.
Lê-vi đứng dậy tức thì,
Bỏ bao sổ sách, bỏ đi lợi trần.
Tình yêu mạnh hơn lợi phần,
Gọi người nô lệ hóa thân tự do.
Niềm vui vỡ sóng bến bờ,
Nhà anh mở tiệc đón mời bạn quen.
Thu thuế, tội lỗi ngồi bên,
Cùng Thầy chia bữa thân quen lạ lùng.
Bàn ăn kết nối trùng phùng,
Xóa bao ranh giới lạnh lùng thế gian.
Bữa tiệc báo trước Thiên Đàng,
Nơi người lạc lối được bàn tay nâng.
Kinh sư Pha-ri-sêu xầm xì,
Đứng ngoài phán xét, thầm thì chê bai:
“Sao Thầy ăn uống thế này,
Với phường tội lỗi tháng ngày ô nhơ?”
Giê-su điềm tĩnh đáp lời:
“Người lành đâu cần thầy thuốc gọi mời.
Ta đến cứu kẻ rã rời,
Kêu người tội lỗi đổi đời ăn năn.”
Tội kia chẳng để luận phạt,
Như cơn bệnh nặng cần bàn tay y.
Lương Y chẳng sợ lây gì,
Chạm vào thương tích để bìu vết đau.
Phariseu tưởng mình giàu,
Khỏe hồn nên chẳng cúi đầu xin ơn.
Ngặt thay bệnh nặng âm thầm,
Mù lòa chẳng biết mình cần chữa ngay.
Còn ai biết yếu biết sai,
Dễ nghe tiếng gọi ban mai đổi chiều.
Lòng tan như đất khô nghèo,
Mưa ân sủng đổ, xanh rêu nảy mầm.
Mỗi ta vừa Lê-vi kia,
Vừa mang bóng dáng tự kiêu Pha-ri.
Vừa khát ánh mắt từ bi,
Vừa quen phán xét, so bì người xa.
Giê-su vẫn bước đi qua,
Giữa bao chợ búa phong ba cuộc đời.
Người nhìn ta với nụ cười:
“Con ơi, hãy đứng dậy rồi theo Ta.”
Theo Người đổi hướng tâm hoa,
Bỏ thói cũ kỹ, mở ra bao dung.
Đời ta thành bữa tiệc chung,
Đón người gãy cánh, khốn cùng bên ta.
Giáo Hội – bệnh viện xót xa,
Không là bảo tàng thánh xa loài người.
Cửa luôn rộng mở cho đời,
Cho người lầm lỡ tìm nơi nương mình.
Mỗi lần Thánh Lễ hiến dâng,
Là bữa tiệc cũ hóa thành Thánh ân.
“Con không xứng đáng” – cúi thân,
Bệnh nhân đón thuốc trường sinh nhiệm mầu.
Lòng thương xót vượt biển sâu,
Lớn hơn tội lỗi, nhiệm mầu khôn cân.
Quá khứ chẳng bị xóa trần,
Mà thành chứng tích quyền năng Chúa Trời.
Xin cho con biết nghe lời,
Giữa bao ồn ã nghe mời “theo Ta”.
Can đảm đứng dậy bước ra,
Để Người chữa lành hồn ta mỗi ngày.
Ước chi đời sống hôm nay,
Là bữa tiệc mở tràn đầy tạ ơn.
Chia nhau hy vọng, yêu thương,
Cho người bị bỏ bên đường thế gian.
Lạy Giê-su, Đấng nhân lành,
Xin nhìn con với ánh nhìn xót xa.
Đặt tay chữa vết hồn ta,
Cho con tin mãi: Tình Cha không cùng.
Phạm Hùng Sơn
(John Pham)