Nhảy đến nội dung

Ánh sáng bừng lên giữa vùng bóng tối và tiếng gọi bên bờ biển đời

25.1

Chúa nhật 3 TN

Ánh sáng bừng lên giữa vùng bóng tối và tiếng gọi bên bờ biển đời 

Remote video URL

Thưa anh chị em, hôm nay chúng ta bước vào Chúa Nhật thứ III Mùa Thường Niên, Giáo hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm sự khởi đầu sứ vụ công khai của Đức Giêsu tại Galilê. Bản văn Tin Mừng theo thánh Mátthêu mà chúng ta vừa nghe không đơn thuần là một bản tường thuật lịch sử về việc di chuyển địa lý của Chúa, mà là một mặc khải mang tính cứu độ học sâu sắc. Thánh sử bắt đầu bằng một biến cố đầy tính thời sự: "Khi Đức Giêsu nghe tin ông Gioan đã bị nộp". Cái chết hoặc việc bị bắt bớ của người tiền hô không làm cho kế hoạch của Thiên Chúa dừng lại, trái lại, nó trở thành dấu mốc để Ánh Sáng Thật bắt đầu lộ diện. Đức Giêsu không chọn Giêrusalem – trung tâm tôn giáo đầy quyền lực và cũng đầy những rào cản – để khởi đầu. Người chọn Galilê, vùng đất của dân ngoại, vùng đất bị coi thường, một ngã tư đường nơi các nền văn hóa pha trộn và cũng là nơi bóng tối của sự thiếu hiểu biết về Thiên Chúa đang bủa vây.

Việc Đức Giêsu rời bỏ Nadarét để đến ở Caphácnaum mang một ý nghĩa thần học quan trọng. Ngài đi về phía những người cần Ngài nhất. Câu trích dẫn ngôn sứ Isaia: "Đoàn dân đang ngồi trong cảnh tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng" không chỉ là lời tiên tri được ứng nghiệm mà còn là một định nghĩa về sự hiện diện của Đức Kitô trong thế giới này. Bóng tối ở đây không chỉ là sự vắng bóng ánh sáng vật lý, mà là bóng tối của tội lỗi, của sự thất vọng, của những kiếp người bị gạt ra bên lề xã hội và tôn giáo. Trong bối cảnh đó, sự xuất hiện của Đức Giêsu như một bình minh rạng ngời. Ngài không mang đến một học thuyết trừu tượng, Ngài mang đến chính sự hiện diện của Thiên Chúa. Sự hiện diện ấy thắp lên hy vọng cho những kẻ đang ngồi trong vùng bóng tối của tử thần. Ánh sáng ấy không chói lòa làm người ta mù mắt, nhưng là ánh sáng sưởi ấm lòng người và chỉ cho người ta con đường trở về với Cha.

"Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần". Đây là sứ điệp đầu tiên và cũng là cốt lõi của toàn bộ Tin Mừng. Sám hối – Metanoia – không chỉ là hối hận về những sai lầm quá khứ, mà là một sự thay đổi tận căn về cái nhìn, về lối sống và về hướng đi của cuộc đời. Nước Trời không phải là một vương quốc xa xôi sau cái chết, nhưng là một thực tại đang hiện hữu nơi chính con người Đức Giêsu. Sám hối là để điều chỉnh tần số của tâm hồn sao cho khớp với nhịp đập của Nước Trời. Chúa mời gọi chúng ta lột bỏ những lớp vỏ cứng nhắc của tự mãn, của ích kỷ để đón nhận luồng gió mới của Thánh Thần. Khi Nước Trời đến gần, đó là lúc con người phải mở cửa lòng mình ra. Nếu chúng ta vẫn đóng chặt cửa trong những định kiến và tham vọng cá nhân, thì dù Ánh Sáng có rạng ngời đến đâu, chúng ta vẫn mãi sống trong hang tối của chính mình.

Tiếp sau lời rao giảng là một hành động tuyển chọn đầy kịch tính bên bờ biển hồ Galilê. Hình ảnh Phêrô, Anrê, Gia-cô-bê và Gioan đang tất bật với chài lưới, với con thuyền, với người cha, chính là hình ảnh của mỗi chúng ta trong nhịp sống hằng ngày. Họ là những người lao động bình thường, đang vật lộn với cơm áo gạo tiền, với những lo toan của nghề nghiệp. Chúa Giêsu không gọi họ trong đền thờ lúc họ đang cầu nguyện, nhưng Ngài gọi họ ngay giữa "vũng lầy" của đời thường. "Các anh hãy đi theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá". Một lời mời gọi đầy thách đố nhưng cũng đầy sức quyến rũ. Chúa không hứa cho họ một cuộc sống nhàn hạ, Ngài hứa cho họ một sứ mạng mới, một tầm nhìn mới vượt ra khỏi những mẻ cá hữu hạn để hướng tới phần rỗi đời đời của con người.

Phản ứng của các môn đệ thật kinh ngạc: "Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà theo Người", "Lập tức các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà theo Người". Chữ "lập tức" được thánh sử nhấn mạnh để nói lên sức mạnh lôi cuốn của tiếng gọi Thiên Chúa và sự dứt khoát của con người khi chạm gặp được Chân Lý. Để đi theo Chúa, người ta phải có khả năng "bỏ". Bỏ chài lưới là bỏ đi phương tiện sinh nhai cũ, bỏ đi những an toàn giả tạo. Bỏ thuyền, bỏ cha là bỏ đi những mối tương quan cũ nếu chúng ngăn trở việc dấn thân cho Tin Mừng. Điều này không có nghĩa là khinh thường gia đình, nhưng là xác định một ưu tiên tuyệt đối cho Thiên Chúa. Trong mục vụ hôm nay, chúng ta thấy nhiều người muốn theo Chúa nhưng tay vẫn nắm chặt chài lưới, lòng vẫn vương vấn con thuyền của danh vọng và sự tiện nghi. Tiếng gọi của Chúa vẫn vang lên bên bờ biển đời của mỗi người, nhưng liệu chúng ta có đủ can đảm để "lập tức" tháo cởi những xiềng xích đang níu kéo mình hay không?

Sứ vụ của Đức Giêsu không dừng lại ở lời nói, mà được cụ thể hóa bằng hành động: "Người đi khắp miền Galilê, giảng dạy... rao giảng... và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền". Đây chính là linh đạo phục vụ của người môn đệ. Rao giảng Tin Mừng phải đi đôi với việc xoa dịu nỗi đau của con người. Một Tin Mừng không chạm đến những vết thương của anh chị em thì chỉ là tiếng vang mờ nhạt. Đức Giêsu đã đi vào tận hang cùng ngõ hẻm, chạm vào những người bị xã hội ruồng bỏ để phục hồi phẩm giá cho họ. Ngài cho thấy Thiên Chúa không xa lạ với đau khổ của con người, mà Ngài ở ngay trong chính những đau khổ đó để cứu chuộc. Sứ mạng "lưới người" chính là sứ mạng kéo con người ra khỏi vùng nước sâu của sự tuyệt vọng, của tội lỗi và đưa họ về bến bờ yêu thương của Thiên Chúa.

Là những người Kitô hữu, chúng ta được mời gọi trở thành những "ánh sáng nhỏ" phản chiếu Ánh Sáng của Đức Kitô. Giữa một thế giới đang bị chia rẽ bởi xung đột, bị che lấp bởi bóng tối của chủ nghĩa cá nhân và sự thờ ơ vô cảm, tiếng gọi sám hối và dấn thân của Chúa Nhật hôm nay thúc bách chúng ta phải hành động. Đừng đợi đến khi mọi sự hoàn hảo mới theo Chúa. Hãy theo Người ngay khi chúng ta còn đang vá lưới, ngay khi đời ta còn nhiều rách nát. Chúa không chọn những người đủ khả năng, nhưng Ngài ban khả năng cho những người Ngài chọn. Mỗi giáo xứ, mỗi cộng đoàn phải trở thành một "Galilê mới", nơi mọi người đều có thể tìm thấy ánh sáng và sự chữa lành, nơi không ai bị bỏ lại phía sau chỉ vì họ "khác biệt" hay "tội lỗi".

Kết thúc bài Tin Mừng, chúng ta thấy một bức tranh toàn cảnh về một vương quốc đang lớn mạnh. Sự hiện diện của Đức Giêsu đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện của vùng đất Galilê. Từ một nơi bị coi là bóng tối tử thần, nó trở thành nơi khởi nguồn của ơn cứu độ. Cuộc đời chúng ta cũng thế, nếu có Chúa hiện diện, những thất bại, đau khổ và cả những vùng "ngoại biên" trong tâm hồn chúng ta cũng sẽ bừng sáng. Ước gì mỗi lần cử hành Thánh Thể, chúng ta lại được tiếp thêm sức mạnh để thưa "vâng" với Chúa, để dám bỏ lại những gì không cần thiết và bước đi trên con đường của Tin Mừng, trở thành những ngư phủ nhiệt thành trong biển đời rộng lớn này. Xin Chúa cho chúng ta trái tim của các tông đồ: nhạy bén để nghe tiếng gọi, dứt khoát để bước theo và can đảm để trở thành chứng nhân cho Ánh Sáng.

Lm. Anmai, CSsR

Danh mục:
Tác giả: