Tiên tri nơi quê hương
- T4, 04/02/2026 - 21:51
- Phạm Hùng Sơn
Thứ tư IV Thường niên Năm A
PHS Suy niệm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Marcô. Mc 6,1-6
Tiên tri nơi quê hương
Người về lặng giữa thôn xưa,
Bao năm dấu mộc – nụ cười thân quen.
Tay người xây mái nhà nghèo,
Giờ tay ấy chữa bao điều khổ đau.
Dân làng nhìn, mắt nghi ngờ,
Nghe lời chân lý mà lòng chẳng tin.
“Con bà thợ mộc, thế thôi,
Sao dám rao giảng Nước Trời nhiệm sâu?”
Giêsu nhẹ bước ưu sầu,
“Quê mình – tiên tri nào đâu được tôn.”
Không làm phép lạ cho dân,
Chỉ thương vài kẻ bệnh thân, khổ hồn.
Ra đi khắp chốn thôn thôn,
Người gieo Lời Thánh, dẫu hồn cô đơn.
Bị khinh, vẫn ngước mắt lên,
Chiều nay ánh sáng trải bên lối đời.
==
In French:
Le Prophète dans son village
Il revient au pays natal,
Les siens le regardent d’un air inégal.
Ses mains jadis sciaient le bois,
Portent aujourd’hui la grâce et la loi.
Il parle et les cœurs sont troublés,
Mais leurs doutes étouffent la vérité.
« N’est-ce pas l’enfant de Marie,
Le fils du menuisier d’ici ? »
Jésus soupire et dit tout bas :
« Nul prophète, chez lui, ne croît. »
Il guérit quelques cœurs meurtris,
Puis s’en va prêcher d’autres vies.
Seul au milieu de l’incrédulité,
Lumière qu’aucun refus n’éteint jamais.
Celui qu’on rejette en chemin
Porte pourtant la paix des lendemains.
==
In English
The Prophet in His Hometown
He came once more to fields of clay,
Where first His hands had worked and stayed.
The same rough wood His fingers knew,
Now bears the grace that shines anew.
He spoke — the truth was calm yet clear,
But hearts grew hard, closed by their fear.
“Is this not Mary’s son we know,
The carpenter from long ago?”
He sighed and softly made reply,
“A prophet finds no home nearby.”
Few were healed where faith was small,
Then on He walked, still loving all.
Amid the doubt, the scorn, the pain,
He sowed God’s Word through dust and rain.
Despised, yet crowned with mercy’s flame,
He bore forgiveness in His name.
===
Tin Mừng ngày hôm nay
“Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương”.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Marcô. Mc 6,1-6
Khi ấy, Chúa Giê-su trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người.
Ðến ngày Sa-bát, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sủng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: “Bởi đâu ông nầy được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông này chẳng phải bác thợ mộc con bà Ma-ri-a, anh em với Gia-cô-bê, Giuse, Giu-đa và Si-mon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?”
Và họ vấp phạm vì Người.
Chúa Giê-su liền bảo họ: “Không một tiên tri nào mà không bị kinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình”.
Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin.
Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.