Nhảy đến nội dung

Ngôn sứ không được đón nhận tại quê hương - Bảy mươi lần bảy

9.3 Thứ Hai Tuần III - Mùa Chay

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

24 Khi đến Na-da-rét, Đức Giê-su nói với dân chúng trong hội đường rằng : “Tôi bảo thật các ông : không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.

25 “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay : vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en ; 26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn. 27 Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi.”

28 Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. 29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.

 

9.3 Thứ Hai Tuần III - Mùa Chay

Ngôn sứ không được đón nhận tại quê hương – Mùa chay là thời gian hoán cải cái nhìn và con tim 

Remote video URL

 

Mùa Chay luôn đưa chúng ta trở về với sự thật. Không phải sự thật dễ nghe, nhưng là sự thật cứu độ. Trong hành trình bốn mươi ngày thánh này, Hội Thánh không chỉ mời gọi chúng ta ăn chay, cầu nguyện và làm việc bác ái, mà còn mời gọi chúng ta nhìn lại chính mình trước Lời Chúa. Tin Mừng hôm nay kể lại một biến cố rất đau lòng: Đức Giê-su trở về Na-da-rét, nơi Người đã lớn lên, nơi Người quen biết từng con người, từng con đường, từng mái nhà. Thế nhưng chính tại quê hương ấy, Người lại bị từ chối.

Người nói một câu khiến lòng người chấn động: “Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.” Đó không chỉ là một nhận định xã hội. Đó là một mặc khải về thân phận của chính Người. Ngôn sứ là người nói thay Thiên Chúa, là người đem sự thật đến giữa lòng dân. Nhưng sự thật thường làm người ta khó chịu. Và người ta thường dễ từ chối điều mình tưởng đã quá quen.

Dân Na-da-rét biết rõ Đức Giê-su. Họ biết gia đình Người. Họ biết nghề nghiệp của Người. Họ biết Người đã lớn lên giữa họ. Chính sự “biết” ấy lại trở thành rào cản. Họ không thể chấp nhận rằng Thiên Chúa có thể hành động qua một người quá quen thuộc. Họ muốn một Đấng Mê-si-a vinh quang, chứ không phải một người thợ mộc mà họ từng thấy mỗi ngày. Sự quen thuộc đã làm họ mù lòa.

Mùa Chay cũng đặt trước chúng ta một câu hỏi như thế. Chúng ta đã quá quen với Chúa chưa? Quen đến mức không còn lắng nghe nữa? Quen đến mức chỉ còn những thói quen đạo đức bên ngoài mà thiếu sự rung động nội tâm? Có khi chúng ta đi lễ hằng ngày, đọc kinh đều đặn, nhưng Lời Chúa không còn làm tim ta nhói lên, không còn khiến ta phải suy nghĩ lại, phải thay đổi. Sự quen thuộc có thể giết chết đức tin nếu ta không tỉnh thức.

Đức Giê-su nhắc lại câu chuyện thời ông Ê-li-a và Ê-li-sa. Thiếu gì bà góa trong Ít-ra-en, nhưng chỉ bà góa thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn được giúp. Thiếu gì người phong hủi trong Ít-ra-en, nhưng chỉ có Na-a-man, người ngoại bang, được chữa lành. Điều đó không có nghĩa Thiên Chúa thiên vị. Nhưng đó là lời cảnh tỉnh: ơn Chúa không bị giam hãm trong những ranh giới chúng ta dựng lên. Ơn cứu độ không phải là đặc quyền của một nhóm người tự cho mình là “quen Chúa”.

Dân Na-da-rét phẫn nộ. Họ nổi giận vì cảm thấy bị xúc phạm. Họ tưởng mình là dân riêng, là quê hương của Đấng Mê-si-a, vậy mà Người lại nói về người ngoại bang được chúc phúc. Sự tự ái tôn giáo đã biến họ thành kẻ bạo lực. Họ lôi Người ra khỏi thành, kéo lên đỉnh núi để xô xuống vực. Từ hội đường đến bờ vực chỉ cách nhau vài phút. Từ nghe Lời Chúa đến giết chết Ngôn Sứ chỉ là một bước của cơn giận dữ.

Bao nhiêu lần trong đời sống thiêng liêng, chúng ta cũng có phản ứng như thế? Khi Lời Chúa đụng chạm đến thói quen xấu, ta khó chịu. Khi Lời Chúa yêu cầu tha thứ, ta viện cớ. Khi Lời Chúa mời gọi hoán cải, ta trì hoãn. Chúng ta không lôi Chúa ra khỏi thành, nhưng chúng ta có thể đẩy Người ra khỏi quyết định của mình. Không xô Người xuống vực, nhưng đẩy Người ra khỏi trung tâm đời sống.

Mùa Chay là thời gian để chúng ta xét lại thái độ của mình trước Lời Chúa. Tôi có thực sự để Lời Chúa chất vấn tôi không? Hay tôi chỉ nghe những gì tôi thích nghe? Có khi chúng ta chọn những đoạn Tin Mừng an ủi, nói về lòng thương xót, nhưng né tránh những đoạn nói về thập giá, về từ bỏ, về hy sinh. Chúng ta muốn một Thiên Chúa dễ chịu, không đòi hỏi. Nhưng Thiên Chúa của Tin Mừng là Đấng yêu thương đến mức dám nói sự thật.

Đức Giê-su không chống trả. Người không tranh luận thêm. Người không kêu gọi lửa từ trời xuống. Tin Mừng chỉ nói một câu rất lạ: “Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.” Giữa cơn cuồng nộ, giữa đám đông muốn giết mình, Người vẫn bước đi. Bình thản. Chủ động. Không ai có thể tước lấy mạng sống của Người nếu chưa đến giờ của Người.

Hình ảnh ấy cũng là một lời mời gọi cho chúng ta trong Mùa Chay. Giữa bao nhiêu chống đối, hiểu lầm, áp lực của đời sống, người môn đệ được mời gọi học nơi Thầy sự bình an nội tâm. Không phải sự bình an của trốn tránh, nhưng là bình an của người biết mình thuộc về Chúa. Người ta có thể từ chối ta, hiểu lầm ta, thậm chí loại trừ ta. Nhưng nếu ta sống sự thật, ta không cần sợ.

Có một nỗi đau thầm lặng trong câu chuyện hôm nay. Đó là nỗi đau bị từ chối bởi chính quê hương mình. Bị hiểu lầm bởi những người từng thân quen. Nỗi đau ấy không xa lạ với chúng ta. Có những hy sinh âm thầm trong gia đình không được nhìn nhận. Có những cố gắng sống tốt bị coi là lập dị. Có những quyết định theo Chúa bị cho là khờ dại. Khi đó, Tin Mừng hôm nay là một an ủi. Chính Chúa đã đi qua con đường ấy trước ta.

Mùa Chay cũng nhắc chúng ta rằng đức tin không thể chỉ là truyền thống. Người Na-da-rét tự hào vì có Đức Giê-su là người của quê hương họ. Nhưng họ không mở lòng đón nhận Người như Đấng Cứu Độ. Chúng ta có thể tự hào vì mình là Kitô hữu, vì gia đình mình có truyền thống đạo đức, vì mình tham gia nhiều sinh hoạt giáo xứ. Nhưng nếu lòng ta đóng lại trước sự thật và hoán cải, ta cũng có thể đánh mất ơn Chúa như họ.

Câu chuyện về bà góa Xa-rép-ta và Na-a-man cho thấy một điều sâu xa: lòng tin đơn sơ có thể mở cửa cho phép lạ. Bà góa dám tin lời Ê-li-a giữa cơn đói khát. Na-a-man dám khiêm tốn xuống sông Gio-đan tắm bảy lần. Họ là người ngoại bang, nhưng họ có một điều mà nhiều người trong Ít-ra-en thiếu: sự khiêm tốn mở lòng.

Mùa Chay mời gọi ta trở nên khiêm tốn. Khiêm tốn để nhận mình còn thiếu sót. Khiêm tốn để xin ơn tha thứ. Khiêm tốn để chấp nhận rằng Thiên Chúa không luôn hành động theo khuôn khổ ta mong muốn. Khiêm tốn để đón nhận ơn Chúa ngay cả khi ơn ấy đến qua một người rất quen thuộc, qua một lời nhắc nhở bình thường, qua một biến cố không như ý.

Đỉnh núi nơi họ muốn xô Đức Giê-su xuống vực là biểu tượng của sự loại trừ. Nhưng từ chính sự loại trừ ấy, con đường cứu độ bắt đầu rõ nét hơn. Con đường của thập giá không phải là tai nạn, mà là chọn lựa yêu thương đến cùng. Từ Na-da-rét bị từ chối, Người sẽ tiến dần về Giê-ru-sa-lem, nơi Người sẽ bị đóng đinh. Sự khước từ hôm nay là bóng dáng của thập giá mai sau.

Mùa Chay hướng chúng ta về thập giá. Thập giá không chỉ là đau khổ, mà là tình yêu bị từ chối nhưng vẫn tiếp tục yêu. Đức Giê-su không ngừng yêu dân của mình dù họ loại bỏ Người. Người không khép lại lòng mình. Người vẫn tiếp tục giảng dạy, chữa lành, cứu giúp. Tình yêu của Người không phụ thuộc vào sự đón nhận của con người.

Chúng ta được mời gọi sống tình yêu ấy trong đời thường. Yêu ngay cả khi không được đáp lại. Trung thành ngay cả khi không được công nhận. Kiên nhẫn ngay cả khi bị hiểu lầm. Đó là Mùa Chay đích thực. Không phải chỉ là giảm bớt một vài thói quen xấu, nhưng là tập yêu như Chúa yêu.

Có lẽ điều đau lòng nhất không phải là việc Đức Giê-su bị xô đẩy ra khỏi thành, mà là việc những người đồng hương đã bỏ lỡ cơ hội đón nhận Đấng Cứu Độ ngay giữa họ. Họ đã có Chúa rất gần, nhưng họ không nhận ra. Họ đã nghe Lời Chúa bằng tai, nhưng không nghe bằng lòng.

Xin cho chúng ta trong Mùa Chay này đừng bỏ lỡ cơ hội ấy. Đừng để Chúa đi ngang qua đời mình mà không nhận ra. Đừng để Lời Chúa vang lên mỗi ngày mà không chạm đến tâm hồn. Đừng để thập giá chỉ là biểu tượng treo trên tường mà không là con đường ta bước theo.

Khi Đức Giê-su băng qua giữa họ mà đi, có lẽ có những ánh mắt sững sờ. Người không bị giữ lại. Người không bị đẩy xuống vực. Quyền lực của hận thù không thắng được chương trình của Thiên Chúa. Điều đó nhắc ta rằng dù thế giới có khước từ sự thật, sự thật vẫn đứng vững.

Mùa Chay là hành trình đi từ khước từ đến đón nhận, từ cứng lòng đến mở lòng, từ quen thuộc hời hợt đến gặp gỡ sâu xa. Xin cho chúng ta can đảm để Lời Chúa làm ta khó chịu khi cần thiết. Xin cho chúng ta khiêm tốn để nhận ra mình có thể đang giống dân Na-da-rét hơn ta tưởng. Và xin cho chúng ta đủ yêu mến để không bao giờ xô Chúa ra khỏi đời mình.

Lm. Anmai, CSsR

+++++++

Thứ Ba Tuần III - Mùa Chay

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

21 Khi ấy, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng : “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần ? Có phải bảy lần không ?” 22 Đức Giê-su đáp : “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.

23 “Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. 24 Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. 25 Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. 26 Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy : ‘Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.’ 27 Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. 28 Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo : ‘Trả nợ cho tao !’ 29 Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ : ‘Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.’ 30 Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. 31 Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. 32 Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo : ‘Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, 33 thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao ?’ 34 Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. 35 Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”

 

10.3 Thứ Ba Tuần III - Mùa Chay

MÙA CHAY – BẢY MƯƠI LẦN BẢY VÀ CON ĐƯỜNG TRỞ VỀ CỦA TRÁI TIM 

https://youtu.be/RsOC8k7eaIk

Remote video URL

Mùa Chay lại trở về trong nhịp điệu thinh lặng của Giáo Hội. Bụi tro trên trán không chỉ nhắc ta nhớ mình là cát bụi, mà còn nhắc ta nhớ mình đang mang trong lòng bao nhiêu vết thương, bao nhiêu oán giận, bao nhiêu món nợ chưa thanh toán của yêu thương. Trong bầu khí sám hối ấy, Lời Chúa hôm nay vang lên như một tiếng gọi vừa dịu dàng vừa nghiêm khắc: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.” Đó không chỉ là một con số, nhưng là một lối sống. Không chỉ là một lời khuyên đạo đức, nhưng là một đòi hỏi của Nước Trời. Không chỉ là một hành vi nhất thời, nhưng là một hoán cải tận căn của trái tim.

Thánh Phêrô đến gần Đức Giêsu và hỏi: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” Câu hỏi ấy rất thật. Nó là câu hỏi của mỗi người chúng ta. Tha thứ bao nhiêu là đủ? Chịu đựng bao nhiêu là vừa? Bao lần bị tổn thương thì tôi có quyền nói: thôi, đủ rồi? Phêrô tưởng rằng bảy lần đã là quảng đại lắm rồi. Trong não trạng Do Thái, tha đến ba lần đã là rộng lượng. Phêrô nâng lên bảy lần, như thể đã chạm đến đỉnh cao của lòng nhân ái. Nhưng Đức Giêsu phá vỡ mọi giới hạn: “Bảy mươi lần bảy.” Nghĩa là không giới hạn. Nghĩa là không tính toán. Nghĩa là tha như Thiên Chúa tha.

Mùa Chay là mùa tháo gỡ những con số trong lòng mình. Ta thường sống với những bảng tính vô hình: người ấy làm tôi đau một lần, hai lần, ba lần… Tôi ghi nhớ. Tôi không quên. Tôi có lý do để không tha. Tôi giữ trong lòng những hồ sơ cũ kỹ, những câu nói đã qua, những cái nhìn đã cũ, những vết thương đã thành sẹo. Và tôi tưởng mình có quyền giữ lại. Nhưng dụ ngôn hôm nay cho ta thấy một sự thật khác: trước khi là chủ nợ của người khác, ta đã là con nợ khổng lồ trước mặt Thiên Chúa.

Người đầy tớ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. Đó là một con số khổng lồ, gần như không thể tưởng tượng nổi. Không một đời người nào có thể trả nổi. Anh ta hoàn toàn bất lực. Anh ta chỉ còn biết sấp mình van xin: “Xin rộng lòng hoãn lại cho tôi.” Và điều xảy ra vượt quá mọi chờ đợi: nhà vua không chỉ hoãn, mà tha luôn món nợ. Một sự tha thứ hoàn toàn, vô điều kiện, không ràng buộc. Đó là hình ảnh của Thiên Chúa. Trước mặt Ngài, mỗi người chúng ta đều là kẻ mắc nợ mười ngàn yến vàng của ân sủng. Nợ vì những lần phản bội. Nợ vì những lần vô ơn. Nợ vì những lần khép lòng trước tình yêu. Nợ vì những lần sống ích kỷ, kiêu căng, dửng dưng.

Mùa Chay là mùa ta nhận ra món nợ ấy. Nếu không ý thức mình được tha thứ, ta sẽ không bao giờ có khả năng tha thứ. Nếu ta nghĩ mình công chính, ta sẽ luôn thấy người khác đáng bị trừng phạt. Nếu ta quên rằng mình đã được thương xót, ta sẽ trở thành người đầy tớ độc ác trong câu chuyện.

Bi kịch bắt đầu khi người đầy tớ vừa được tha một món nợ khổng lồ, lại đi bóp cổ người đồng bạn chỉ vì một trăm quan tiền. So với mười ngàn yến vàng, một trăm quan tiền là không đáng kể. Nhưng anh ta không chịu nhìn bằng cái nhìn của lòng biết ơn. Anh ta nhìn bằng cái nhìn của quyền lực. Anh ta quên quá khứ của mình. Anh ta quên mình vừa quỳ xuống van xin. Anh ta quên nước mắt của mình. Anh ta quên lòng thương xót đã cứu mình. Và vì quên, anh ta trở nên tàn nhẫn.

Bao nhiêu lần trong đời, ta cũng như thế. Ta quỳ trước Chúa, xin tha thứ. Ta khóc trong tòa giải tội. Ta hứa sẽ đổi mới. Ta xin Chúa thương xót. Nhưng khi bước ra khỏi nhà thờ, ta lại không thể chịu nổi một lời nói trái ý, một sự xúc phạm nhỏ, một thiếu sót của người bên cạnh. Ta nghiêm khắc với người khác, nhưng dễ dãi với mình. Ta đòi công lý cho mình, nhưng quên lòng thương xót cho người.

Mùa Chay là mùa để nhìn lại những “một trăm quan tiền” trong đời ta. Có thể đó là một sự hiểu lầm trong gia đình. Một câu nói vô tình của người bạn. Một sự thất hứa của người thân. Một vết thương cũ giữa vợ chồng. Một mối bất hòa giữa anh em. Ta giữ nó trong lòng như một món nợ phải đòi. Ta chờ người kia xin lỗi trước. Ta chờ người kia thay đổi trước. Ta chờ người kia nhận sai trước. Nhưng Lời Chúa hôm nay không đặt điều kiện. “Nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.” Không phải tha trên môi miệng. Không phải tha nửa vời. Nhưng “hết lòng”.

Tha thứ hết lòng là gì? Là tha mà không nhắc lại. Là tha mà không giữ quyền lực trên quá khứ của người khác. Là tha mà không biến lỗi lầm của họ thành công cụ để khống chế. Là tha như Thiên Chúa tha: xóa nợ, không ghi sổ, không giữ lại hồ sơ.

Nhưng tha thứ không dễ. Tha thứ đôi khi là một hành trình dài. Có những vết thương sâu đến mức mỗi lần nhớ lại là một lần đau. Có những phản bội khiến lòng ta như bị xé toạc. Có những bất công khiến ta cảm thấy mình bị chà đạp. Đức Giêsu không phủ nhận nỗi đau ấy. Ngài không bảo ta giả vờ như không có gì xảy ra. Nhưng Ngài mời gọi ta bước vào một con đường khác: con đường của Nước Trời. Ở đó, chuẩn mực không phải là công bằng theo kiểu trần gian, mà là lòng thương xót của Thiên Chúa.

Mùa Chay là mùa ta chiêm ngắm Thập Giá. Trên Thập Giá, Đức Giêsu không đòi lại công bằng. Ngài không bóp cổ những kẻ đóng đinh mình. Ngài không gọi lửa từ trời xuống. Ngài chỉ nói: “Lạy Cha, xin tha cho họ.” Đó là “bảy mươi lần bảy” được sống đến tận cùng. Tha khi bị phản bội. Tha khi bị chối từ. Tha khi bị xúc phạm. Tha ngay giữa đau đớn.

Có lẽ ta không thể ngay lập tức có được trái tim như thế. Nhưng Mùa Chay là thời gian tập luyện. Mỗi ngày một chút. Mỗi lần nuốt xuống một lời cay đắng. Mỗi lần chọn im lặng thay vì trả đũa. Mỗi lần cầu nguyện cho người làm mình tổn thương. Tha thứ không bắt đầu bằng cảm xúc, mà bắt đầu bằng quyết định. Quyết định không để hận thù điều khiển đời mình. Quyết định không để quá khứ trói buộc tương lai. Quyết định sống tự do.

Bởi vì không tha thứ, trước hết là giam mình vào ngục. Người đầy tớ độc ác tưởng rằng mình đang trừng phạt người khác, nhưng cuối cùng chính anh ta bị trao cho lính hành hạ. Hận thù giống như uống thuốc độc và mong người khác chết. Nó ăn mòn tâm hồn. Nó làm ta mất bình an. Nó khiến ta không còn khả năng yêu thương. Mùa Chay là mùa mở cửa ngục lòng mình.

Lời cảnh báo cuối cùng của Đức Giêsu thật mạnh mẽ: “Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế.” Không phải vì Thiên Chúa thích trừng phạt, nhưng vì ai khước từ lòng thương xót thì tự khước từ ơn cứu độ. Tha thứ không phải là một lựa chọn phụ. Nó là điều kiện của đời sống Kitô hữu. Mỗi lần ta đọc Kinh Lạy Cha: “Xin tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”, ta đang đặt chính mình dưới tiêu chuẩn ấy. Ta xin Chúa đo ta bằng thước đo ta dùng cho người khác.

Mùa Chay là thời gian trở về với Kinh Lạy Cha. Trở về với ý thức mình là con cái của một Người Cha giàu lòng xót thương. Trở về với sự thật rằng ta sống nhờ ơn tha thứ. Trở về với bổn phận phải trao đi điều mình đã nhận.

Có thể hôm nay Chúa đang mời ta nhớ đến một khuôn mặt cụ thể. Một người mà ta đã không nói chuyện từ lâu. Một người mà mỗi lần nhắc đến là lòng ta se lại. Một người mà ta luôn nghĩ: họ phải xin lỗi tôi trước. Có thể Mùa Chay này, bước sám hối lớn nhất của ta không phải là ăn chay nhiều hơn, đọc kinh nhiều hơn, nhưng là nhấc điện thoại lên, là mở lời trước, là buông xuống một sự cố chấp.

Ăn chay mà không tha thứ thì chỉ là nhịn ăn. Cầu nguyện mà không mở lòng thì chỉ là độc thoại. Bố thí mà lòng còn hận thì chưa phải là yêu thương. Mùa Chay không chỉ là sửa những điều bên ngoài, nhưng là để trái tim được biến đổi.

Bảy mươi lần bảy không phải là gánh nặng, nhưng là con đường dẫn đến tự do. Khi ta tha thứ, ta giống Cha trên trời. Khi ta thương xót, ta bước vào lối sống của Nước Trời. Khi ta buông bỏ oán hận, ta để cho ân sủng chảy qua đời mình.

Ước gì trong Mùa Chay này, mỗi chúng ta can đảm nhìn vào món nợ mười ngàn yến vàng của mình. Can đảm quỳ xuống xin ơn tha thứ. Và sau đó, can đảm đứng dậy để tha cho những “một trăm quan tiền” của người khác. Để khi Phục Sinh đến, ta không chỉ mừng Chúa sống lại, mà chính trái tim ta cũng được sống lại. Không còn bị xiềng xích bởi hận thù. Không còn bị giam cầm bởi quá khứ. Nhưng rộng mở, tự do, và tràn đầy lòng thương xót.

Lm. Anmai, CSsR

 

Tác giả: