Nhảy đến nội dung

Hoa dành dành

HOA DÀNH DÀNH

“Chị có tin thế không?” (Ga 11, 26), một câu hỏi rất hay Chúa Giêsu đã dành tặng cho chị Mác-ta hôm nay, cũng chính là câu hỏi dành cho mỗi người chúng ta. Chúng ta có đủ can đảm để tin vào lời hứa của Ngài hôm nay: “Ai tin vào Thầy thì dù đã chết cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy sẽ không bao giờ phải chết.” (Ga 11, 25-26)

Nếu như bạn hỏi tôi, đâu là mơ ước lớn nhất trong đời? Chắc chắn mình sẽ trả lời, tôi thích sống mãi và không bao giờ phải chết. Tôi thực sự không phải là người tham sống sợ chết nhưng mà cái chết đáng buồn thực sự. Mặc dầu cuộc sống này khó khăn lắm nhưng được làm người sống bên nhau là một hạnh phúc. Lại tìm được một người đồng hành với mình thì càng hạnh phúc hơn. Tôi muốn được sống mãi không phải để ăn hết của thế gian, để mặc hết áo đẹp nhưng đơn giản chỉ là để không phải chia lìa. Còn sống là còn hy vọng, là còn hạnh phúc, là còn đồng hành. Hết sống là chấm dứt tất cả và mở ra một cuộc sống ngày sau. Đó là một cuộc sống mà chỉ một mình Thiên Chúa và ta biết.

Hôm nay Chúa Giêsu cũng thổn thức trong lòng khi đứng trước cái chết của anh Ladarô. Sự chia lìa bao giờ cũng đáng buồn cả. Không có một cuộc chia ly nào mà không có nước mắt. Chính bởi thế nên mình rất sợ chết.

Nhưng đó là chuyện quá khứ rồi, bây giờ mình đã bớt sợ chết hơn. Có lẽ mình đã ăn đủ của cải thế gian, đã trải nghiệm đủ mọi cung bậc cuộc sống, đã thấm thía mồn một lòng người nên quá quen hóa nhàm chán rồi chăng. Không phải vậy, đúng hơn là mình đã lớn đủ để mà can đảm đối diện. Sống, chết thật ra cũng không khác gì nhau mấy. Vì sống mình cũng là mình, chết mình cũng vẫn là mình, không thay đổi, vẫn lẫm lũi tiêu hóa mọi thách đố của cuộc sống cũng như của lòng người bằng sự kiên trì và bao dung, tha thứ. Sống hay chết thì cũng chẳng có gì khiến mình thôi đặt niềm tin vào Thiên Chúa cả.

Hôm nay, có lẽ Ngài cũng đang hỏi mình: Con có tin không? Mình cũng sẽ trả lời không ngần ngại: Thưa Ngài, chắc chắn con tin mặc dầu niềm tin của con nhiều lúc còn yếu hèn, mỏng manh. Nhưng mà không tin Ngài con biết tin ai được? Ai trên thế gian này hội đủ điều kiện để con tin? Có lẽ là không ai ạ. Con chỉ biết dựa vào niềm tin của chính mình, trông cậy vào Thiên Chúa, Đấng duy nhất cho con ơn cứu độ mà thôi.

Xem ra cũng đáng buồn thật đấy, khi mà con người chả thể cho nhau niềm tin cũng như cho nhau sự sống. Chỉ có thể là Thiên Chúa mới mang lại hạnh phúc đích thực cho con người. Tin con người, bạn sẽ chỉ có chết và chết. Tin Thiên Chúa thì cho dù bạn có chết cũng sẽ được sống lại. Và khi bạn sống và tin vào Thiên Chúa, bạn cũng sẽ không bao giờ chết đi. Một sự hoán đổi diệu kì như vậy, sao bạn và mình lại không có can đảm chọn lựa nhỉ.

Trước đây mình tin vào con người và mình đã chết. Bây giờ mình cũng vẫn tin vào con người nhưng mà mình không chết nữa. Vì mình biết đặt niềm tin ở mức độ nào. Thật vậy, chả ai là cứu cánh của bạn, chả ai hy sinh tất cả cho bạn, chỉ có một người duy nhất mang tên Thiên Chúa mà thôi, Ngài yêu bạn hơn tất cả, Ngài cho bạn hơn tất cả. Tình yêu Ngài dành cho bạn đó là một tình yêu hy sinh, thầm lặng. Tình yêu không xây dựng trên sự tổn thương bất kì ai hay vì bất cứ lý do nào. Như đóa dành dành trinh khiết, một sự hy sinh thầm lặng không mệt mỏi, Thiên Chúa dành để yêu tôi và cứu độ tôi!

Lạy Chúa, sống và chết chỉ cách nhau một hơi thở, vậy mà đôi khi con người giết nhau bằng cả cuộc đời. Có người dùng cả đời để nhớ thương một mối tình đã chết. Có người dùng cả đời để đợi chờ một người không trở lại. Nghe chừng phung phí quá, nhưng đó lại chính là những đóa hoa dành dành trong sáng, cao thượng, một tình yêu thầm lặng, hy sinh. Tin vào tình yêu khiến con người phải đánh đổi quá sức chịu đựng. Tin vào Thiên Chúa, sẽ khiến con người hạnh phúc hơn, bình an hơn. Xin giúp con, can đảm đặt trọn vẹn niềm tin vào Ngài. Nếu như hôm nay Ngài có hỏi: Con có tin không? Thì con vẫn muốn trả lời: Thưa Ngài, con tin! Mặc dầu niềm tin của con còn yếu kém, nhưng con vẫn chọn tin vào Ngài để con được sống mà không bao giờ phải chết, mà dù có chết con cũng sẽ được sống đời đời...

M. Hoàng Thị Thùy Trang.