Nhảy đến nội dung

Từ Lòng Dạ Con Người Đến Thập Giá Của Chúa.

Từ Lòng Dạ Con Người Đến Thập Giá Của Chúa.

Có một người đàn ông sau nhiều năm làm ăn vất vả đã tin tưởng giao toàn bộ tiền bạc và giấy tờ cho người bạn thân nhất đứng tên giúp, vì nghĩ rằng ‘người nhà còn có thể phản bội, chứ bạn thân thì không’. Nhưng rồi một ngày, người bạn ấy biến mất, mang theo tất cả. Khi gặp lại, không phải là lời xin lỗi, mà là sự lạnh lùng: ‘Tại anh ngu nên mới tin tôi’. Điều đau đớn nhất không phải là mất của, mà là nhận ra lòng người có thể đổi thay nhanh đến mức tàn nhẫn, và tình nghĩa có thể bị chà đạp không chút do dự.

Thưa cộng đoàn, Cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu chính là nơi phơi bày tận cùng cái ‘lòng dạ’đáng sợ ấy của con người. Không phải chỉ là một vài hành động sai lầm, mà là cả một chuỗi phản bội, bạc bẽo, và vô cảm nối tiếp nhau. Một người môn đệ thân tín bán Thầy bằng một nụ hôn.Một người đã từng mạnh miệng tuyên xưng lại chối Thầy ba lần. Những người từng được chữa lành, từng nghe lời yêu thương, lại quay sang la ó đòi đóng đinh. Và những người có quyền lực thì chọn sự an toàn cho mình hơn là sự thật. Tất cả tạo nên một bức tranh rất thật về con người: khi đụng đến lợi ích, sợ hãi, hay tự ái, con người có thể trở nên lạnh lùng, tính toán, và tàn nhẫn đến mức không còn nhận ra mình nữa.

Nhưng chính giữa bóng tối ấy, tình yêu của Thiên Chúa lại bừng sáng một cách lạ lùng. Chúa Giêsu không rút lại tình yêu, không thay đổi thái độ. Ngài biết rõ sự phản bội đang đến, nhưng vẫn yêu. Biết rõ sẽ bị chối từ, nhưng vẫn tha thứ. Biết rõ sẽ bị giết, nhưng vẫn trao ban chính mình.

Cho nên, suy niệm cuộc Khổ Nạn không phải để kết án người khác, nhưng để nhìn lại chính mình. Vì sự phản bội ấy không chỉ ở trong Tin Mừng, mà vẫn đang âm thầm xảy ra trong đời sống chúng ta. Mỗi lần chúng ta đối xử tệ với một người đã từng tốt với mình. Mỗi lần chúng ta quên ơn, quay lưng khi người khác cần mình. Mỗi lần chúng ta đặt lợi ích riêng lên trên sự thật và tình nghĩa. Đó chính là lúc ‘lòng dạ’ con người lại một lần nữa được phơi bày.

Và vì thế, lắng nghe bài thương khó hôm nay, không phải chỉ để xúc động hay rơi nước mắt, nhưng là để nhìn thẳng vào chính lòng mình - một lòng dạ cũng có thể rất dễ thay đổi, rất dễ lạnh lùng và bạc bẽo như đám đông năm xưa. Để từ đó, chúng ta biết giật mình mà tỉnh lại, phải quyết liệt cắt đi những gì đang làm mình trở nên vô tâm tàn nhẫn, và phải bắt đầu thay đổi bằng những chọn lựa rất cụ thể mỗi ngày: khi muốn buông một lời làm tổn thương, hãy chọn im lặng và nói một lời xây dựng thay thế; khi thấy mình đang dửng dưng trước người đã từng giúp mình, hãy chủ động hỏi thăm, giúp lại một việc nhỏ; khi đứng trước một quyết định có lợi cho mình nhưng bất công với người khác, hãy chọn điều đúng, dù phải thiệt thòi; và mỗi ngày, hãy tập làm ít nhất một việc tốt âm thầm cho người không thể đáp lại. Làm như vậy không phải chỉ để mình sống tốt hơn, nhưng là để bản án bất công dành cho Chúa không còn bị lặp lại trong chính cách mình đối xử với nhau mỗi ngày. Và chỉ khi làm như thế, chúng ta mới thật sự bước ra khỏi con đường phản bội, để đi vào con đường của thập giá - con đường của tình yêu đến cùng. Amen

-------------

Chiếc Gương Soi Lòng Người

Có một câu chuyện kể về một họa sĩ tài năng muốn vẽ hai bức chân dung đối lập nhau: một bức về sự thánh thiện và một bức về sự gian ác. Để vẽ sự thánh thiện, ông chọn một đứa trẻ có đôi mắt trong veo và nụ cười thiên thần. Bức tranh ấy trở thành kiệt tác. Nhiều năm sau, ông đi tìm một gương mặt đại diện cho cái ác để hoàn tất tâm nguyện. Trong một nhà tù, ông tìm thấy một tử tội với gương mặt đầy những vết sẹo của sự hận thù, đôi mắt vẩn đục và cay nghiệt. Khi họa sĩ hoàn thành bức vẽ, người tử tội bỗng bật khóc nức nở. Ông ta quỳ xuống và nói: "Thưa họa sĩ, ông không nhận ra tôi sao? Nhiều năm trước, chính ông đã chọn tôi để vẽ bức chân dung về sự thánh thiện".

Câu chuyện đau lòng ấy nhắc nhớ chúng ta rằng: khoảng cách giữa một thánh nhân và một kẻ tội đồ, giữa tiếng tung hô vinh quang và tiếng thét gào đòi đóng đinh, đôi khi chỉ cách nhau bằng một sự lựa chọn của lòng người.

Bước vào Tuần Thánh, khi lắng nghe bài Thương Khó, chúng ta không chỉ nghe lại một bản án bất công từ hai ngàn năm trước, mà là đang đối diện với một cuộc phẫu thuật tâm hồn. Cuộc Thương Khó chính là chiếc gương soi phơi bày trần trụi mọi ngóc ngách trong lòng dạ con người. Chúng ta thấy ở đó một sự thật nhức nhối: lòng người có thể sâu thẳm như đại dương nhưng cũng có thể nông cạn và dễ đổi thay như phù du. Hãy nhìn vào đám đông tại Giêrusalem. Chỉ mới đây thôi, họ còn cuồng nhiệt trải áo, chặt nhành lá dọc đường để đón mừng Chúa như một vị vua cứu thế. Nhưng cũng chính đôi môi ấy, chỉ vài ngày sau, đã đồng thanh gào thét: "Đóng đinh nó đi!". Lòng dạ con người vốn dĩ chuộng những gì hào nhoáng và lợi lộc. Khi Chúa làm phép lạ cho ăn no nê, họ tôn vinh Ngài. Nhưng khi Ngài đứng đó, bất lực, gai nhọn đâm thâu và không còn mang lại cho họ một hy vọng chính trị hay vật chất, họ lập tức quay lưng. Sự phản bội của đám đông không đến từ sự thù ghét, mà đến từ sự thất vọng ích kỷ. Họ yêu những món quà của Chúa hơn là yêu chính Chúa.

Tuy nhiên, Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu không nhằm mục đích lên án lòng dạ con người, mà là để cứu chuộc con người. Chúa Giêsu đã đi vào tận cùng của sự phản bội, sự cô đơn và nỗi đau khổ để nói với chúng ta rằng: Dù lòng dạ con người có đen tối đến đâu, tình yêu của Thiên Chúa vẫn lớn hơn thế. Ngài chấp nhận bị đâm thâu để máu và nước từ cạnh sườn rửa sạch những vết hoen ố trong tâm hồn chúng ta.

Vì thế, chiêm ngắm cuộc Khổ Nạn của Chúa, chúng ta được mời gọi không phải để rơi những giọt nước mắt thương hại cho một sự kiện đã qua, mà là để chúng ta can đảm soi mình vào Cuộc Thương Khó, để biết khóc cho những lần phản bội, biết đau cho những lần vô tâm, và biết tin tưởng vào Lòng Thương Xót vô biên của Chúa, Đấng đã yêu chúng ta đến cùng. Để cái chết của Chúa không trở thành vô nghĩa trong đời sống mình, nhưng thật sự chạm vào lòng mình và đổi mới cách mình sống. Để tình yêu đến cùng của Chúa không bị đáp lại bằng sự lạnh lùng, nhưng bằng một đời sống biết yêu, biết sống có tình, có nghĩa, và biết chọn điều đúng mỗi ngày.

-----------

KHI TÌNH YÊU ĐỐI DIỆN VỚI SỰ TUYỆT TÌNH

Có một câu chuyện đau lòng về một người mẹ già tần tảo cả đời nuôi con ăn học thành tài. Đến khi bà lâm bệnh nặng, nằm liệt giường, những đứa con vốn từng được bà chắt bóp từng miếng ăn lại bắt đầu đùn đẩy trách nhiệm. Chúng đứng ngay đầu giường bệnh để bàn tính việc chia chác gia tài, coi sự hiện diện của mẹ như một gánh nặng. Người mẹ nằm đó, nước mắt chảy dài, không phải vì đau thân xác, mà vì sự lạnh lẽo của những người bà yêu thương nhất. Bà im lặng chịu đựng tất cả, thậm chí còn ký vào tờ giấy sang tên nhà để con cái khỏi tranh giành, chỉ mong chúng được hòa thuận. Câu chuyện xót xa ấy chính là hình ảnh phản chiếu trần trụi nhất về Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu: một tình yêu tự hiến đối diện với sự tuyệt tình của lòng dạ con người.

Bước vào Tuần Thánh, khi lắng nghe bài Thương Khó, chúng ta thường nghĩ rằng chính người Do Thái ngày xưa đã đóng đinh Chúa, đã xỉ vả, kết án và giết Chúa. Nhưng không, câu chuyện ấy không chỉ thuộc về quá khứ. Mỗi lần tôi nói một lời làm tổn thương người khác, là mỗi lần tôi góp thêm một chiếc đinh. Mỗi lần tôi im lặng trước điều sai trái chỉ vì sợ phiền phức, là mỗi lần tôi đứng vào đám đông hôm ấy. Mỗi lần tôi xét đoán, loại trừ, hay dửng dưng trước nỗi đau của người bên cạnh, là mỗi lần tôi lặp lại bản án dành cho Chúa. Và hôm nay, Cuộc Thương Khó không ở đâu xa - nó đang tiếp diễn trong chính cách tôi sống, cách tôi đối xử trên mạng xã hội và ngoài đời thực.

Vì thế, lắng nghe bài Thương Khó hôm nay, không dừng lại ở những rung cảm hay sự thương xót nhất thời dành cho một nạn nhân vô tội, mà trái lại, đó là lúc chúng ta buộc phải soi mình vào một chiếc gương trần trụi. Ở đó, chúng ta thấy thấp thoáng khuôn mặt của chính mình trong sự dao động của đám đông và trong cả sự thù hận mù quáng của những kẻ kết án. Để rồi từ cái "giật mình" đầy đau đớn ấy, chúng ta phải quyết liệt cắt đi những gì đang làm mình trở nên vô tâm, tàn nhẫn và chọn đứng về phía Thập Giá bằng những thực hành rất cụ thể: trong gia đình, hãy thôi "đóng đinh" nhau bằng những lời chì chiết hay đào bới lỗi lầm cũ. Thay vào đó, hãy chọn cách phục vụ thầm lặng, nói lời khích lệ và sẵn sàng tha thứ ngay khi lòng còn đang khó chịu. Mỗi cử chỉ quan tâm lúc mệt mỏi chính là cách ta đang xức dầu thơm lên những vết thương của Chúa ngay tại mái ấm của mình. Nơi cơ quan và xã hội, hãy can đảm bảo vệ sự thật và đứng về phía người bị chèn ép thay vì hùa theo đám đông vô cảm. Đừng làm một Phi-la-tô "rửa tay" trước những bất công. Hãy làm một việc tốt nhỏ bé mỗi ngày cho người bên cạnh, để tháo gỡ những chiếc đinh của sự thờ ơ đang đóng chặt vào trái tim nhân loại. Nh¥t l, trên mạng xã hội, nếu một dòng trạng thái hay lời bình luận không xây dựng đức ái, hãy can đảm xóa đi. Thay vì dành thời gian để soi mói lỗi lầm của nhau, hãy dành thời gian đó để đọc một kinh Mân Côi cầu nguyện cho họ. Đừng để mình trở thành một phần của đám đông gào thét trên đồi Sọ, nhưng hãy là sứ giả của hòa bình, biết bảo vệ sự hiệp nhất bằng tình yêu.

Lạy Chúa Giêsu, trước sự bạc bẽo của lòng dạ chúng con, Ngài vẫn chọn yêu thương đến cùng. Xin cho mỗi chúng con biết giật mình tỉnh lại, dám đối diện với sự thật về chính mình để từ bỏ lối sống hời hợt. Xin giúp chúng con biết sống ngay thẳng, sống có tình có nghĩa, để mỗi ngày trôi qua, chúng con bớt đi một chút ích kỷ mà thêm vào một chút yêu thương, cho tình yêu của Chúa được sống lại rạng ngời trong chính cuộc đời chúng con. Amen.

Lm Paul N.N

 


 

 

 


 

Tác giả: