Nhảy đến nội dung

Tình yêu Chúa vẫn đi đến cùng - Trường ca thập tự định mệnh

GIỮA BÓNG TỐI PHẢN BỘI, TÌNH YÊU CHÚA VẪN ĐI ĐẾN CÙNG

Bước sang Thứ Tư tuần thánh,
Lòng con chợt thấy mong manh ngập ngừng.
Bữa xưa ấm áp trong phòng,
Mà nay bóng tối rình trong một người.

Một người trong nhóm mười hai,
Đi tìm giá bán Thầy mình đã yêu.
Chỉ ba mươi bạc liêu xiêu,
Đổi bao ân nghĩa, sớm chiều bên nhau.

Chúa buồn, nhưng vẫn ngọt ngào,
Vẫn ngồi chung chỗ, vẫn trao bánh này.
Biết ai phản bội Thầy đây,
Mà Người vẫn cứ đong đầy xót thương.

Con sợ những lúc đời thường,
Lòng con cũng bán tình thương lấy đời.
Bao lần ngồi sát bên Người,
Mà tim con đã chơi vơi xa rồi.

Bao lần con sống hai môi,
Miệng thì cầu nguyện, lòng thôi nhạt màu.
Bao lần con chọn bạc tiền,
Mà quên ánh sáng dịu hiền của Cha.

Xin cho con biết nhận ra,
Những đồng tiền rẻ vẫn là bẫy đời.
Một chút lợi lộc chơi vơi,
Cũng làm con lạc xa trời yêu thương.

Con như Phêrô giữa đường,
Lòng đầy hứa hẹn, bước thường yếu đau.
Xin cho con biết cúi đầu,
Đừng như Giu-đa, quay mau bóng đêm.

Chúa đi đến tận cùng mềm,
Không hề chối bỏ một tên phản bội.
Tình Ngài lớn tựa chân trời,
Yêu ngay giữa lúc con người phụ phàng.

Xin cho con giữa gian nan,
Biết yêu trung tín, biết mang lòng thành.
Chọn Ngài thay những mong manh,
Chọn điều chân thật giữa tranh tối mờ.

Để khi Thánh Giá dựng chờ,
Con không lạc mất bến bờ ánh quang.
Xin cho con giữa thế gian,
Ở trong tình Chúa, vững vàng đến cùng.

Phạm Hùng Son

++++++++++++++

Thứ sáu 3/04/2026

Thứ Sáu Tuần Thánh. Tưởng niệm Cuộc Thương khó của Chúa

PHS Suy niệm  Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan.   Ga 18, 1 – 19, 42

TRƯỜNG CA THẬP TỰ ĐỊNH MỆNH

 

Xê-rông suối chảy lặng tờ

Vườn xưa Thầy đến, đợi chờ giờ linh

Giu-đa dẫn toán quân binh

Đuốc đèn, khí giới, lộ hình phản ngôi.

 

Tiến ra, Ngài hỏi một hồi:

"Tìm ai?" – Tiếng vọng giữa trời uy nghi

"Ta đây!" – Chúa phán từ bi

Quân canh kinh hãi, tức thì ngã văng.

 

Phê-rô tuốt kiếm hung hăng

Ngài rằng: "Xỏ kiếm, chớ ngăn chén nồng

Chén Cha đã định cho con

Lẽ nào không uống, cho tròn tình yêu?"

 

Điệu Người qua buổi xế chiều

An-na tra hỏi, bao điều đắng cay

Phê-rô sưởi ấm lửa vây

Ba lần chối Chúa, lệ đầy giọt sa.

 

Gà gáy lay tỉnh lòng ta

Phi-la-tô hỏi: "Ông là Vua ư?"

"Nước Ta chẳng thuộc cõi hư

Ta sinh làm chứng, thực hư nhiệm mầu."

 

"Ai người chân lý từ đầu

Sẽ nghe tiếng gọi, thâm sâu đạo đời"

Lòng dân gian ác đổi dời

"Baraba thả, giết người vô can."

 

Đánh đòn nát thịt tan xương

Mão gai áo đỏ, đoạn trường khổ đau

"Này là Người!" – đứng trên cao

Dân gào: "Đóng đinh! Máu trào tội vinh!"

 

Vác cây thập tự đăng trình

Gôn-gô-tha đỉnh, một mình hy sinh

Hai tên trộm cướp hai bên

Vua dân Do-thái, bảng tên treo ngang.

 

Mẹ đứng lặng lẽ, bàng hoàng

Gửi trao môn đệ, dịu dàng tình thân

"Bà ơi, con của Bà gần

Con ơi, đây Mẹ, ân cần sớm khuya."

 

"Ta khát!" – Lời thốt chia lìa

Giấm chua nếm trọn, đoạn lìa trần ai

"Mọi sự hoàn tất!" – từ đây

Gục đầu trút xác, hồn bay về trời.

 

Đất rung, đá lở tơi bời

Cạnh sườn giáo đâm, tuyệt vời Máu Nguồn

Nước cùng Máu thánh tuôn tuôn

Khai sinh Bí Tích, giải buồn tội khiên.

 

Giê-xếp, Ni-cô-đê-mô hiền

Trầm hương khâm liệm, vẹn tuyền xác thân

Vườn thơm, mộ mới thật gần

Táng Ngài trong đó, đợi lần hiển vinh.

 

==

In French: 

              

CANTIQUE DE LA CROIX DU DESTIN

 

Le torrent s’écoule, calme et discret,
Dans le jardin où le Maître attend le secret.
Judas conduit la troupe armée,
Torches et armes, trahison révélée.

 

Il s’avance, le questionne un instant :
« Qui cherchez-vous ? » – écho solennel et grand.
« C’est Moi ! » – le Christ répond avec pitié,
Les gardes tremblent, à terre ils sont jetés.

 

Pierre brandit son épée avec colère,
Mais Il dit : « Arme-toi, mais ne freine le calice amer.
Le calice du Père est destiné à ton sort,
Ne le bois-tu pas ? Achève l’amour fort ! »

 

Il passe à l’heure du crépuscule,
Anne interroge, paroles amères et multiples.
Pierre se réchauffe près du feu ardent,
Trois fois renie le Seigneur, larmes tombant.

 

Le coq chante, réveille les cœurs,
Pilate demande : « Es-tu Roi ? » – douleurs.
« Mon royaume n’est pas de ce monde,
Je suis né pour témoigner, mystère profond. »

 

« Celui qui cherche la vérité dès l’aurore
Écoutera l’appel, chemin qu’il explore. »
Le peuple, cruel, veut changer le sort :
« Barabbas ! » – et tuer l’innocent encore.

 

Flagellé, chair et os meurtris,
Couronne d’épines, manteau rouge, souffrances infinies.
« Voici l’Homme ! » – sur la croix élevé,
Le peuple crie : « Crucifie-le ! Sang et péché mêlé ! »

 

Chargé de la croix, il monte au sommet,
Golgotha l’attend, seul, sacré et parfait.
Deux voleurs à ses côtés, l’infamie,
Le Roi des Juifs, son nom en haut inscrit.

 

La Mère se tient, silencieuse, troublée,
Confie les disciples, amour délicat révélé :
« Femme, voici ton fils », et au disciple :
« Voici ta Mère », tendresse infinie.

 

« J’ai soif ! » – la parole qui sépare,
Le vinaigre amer, le calice des douleurs rares.
« Tout est accompli ! » – il incline la tête,
L’âme s’envole vers le ciel, la mort complète.

 

La terre tremble, roches brisées,
Le côté percé, source de vie révélée.
Sang et eau coulent sans fin,
Mystère des sacrements, qui lave le péché humain.

 

Joseph et Nicodème, hommes pieux,
Encens et soins, corps saint et précieux.
Jardin parfumé, tombe toute proche,
Il est enseveli, attendant sa gloire proche.

==

In English:

 

CANTICLE OF THE CROSS OF DESTINY

 

The stream flows quietly, calm and still,
In the garden where the Master waits His will.
Judas leads the armed band near,
Torches and swords, betrayal clear.

 

He steps forward, questions echoing wide:
“Whom do you seek?” – His voice dignified.
“It is I!” – the Christ answers in grace,
The guards tremble and fall from their place.

 

Peter draws his sword with furious might,
But He says: “Strike not, do not hinder the night.
The Father’s cup is set for your fate,
Will you not drink, fulfill love’s weight?”

 

He moves through the hour of evening dim,
Annas questions, bitterness grim.
Peter warms by the fire’s glow,
Three times he denies Him, tears flow.

 

The rooster crows, hearts awake,
Pilate asks: “Are You the King they make?”
“My kingdom is not of this earthly sphere,
I came to witness truth, divine and clear.”

 

“Who seeks the truth from dawn’s first light
Will hear My call, follow the path of right.”
The people, cruel, demand a course:
“Release Barabbas! Crucify the innocent, of course.”

 

Beaten, flesh and bones torn,
Crown of thorns, red robe, suffering worn.
“Behold the Man!” – on the cross raised high,
The crowd cries: “Crucify! Blood and sin supply!”

 

He bears the cross, ascends the hill,
Golgotha awaits, sacred and still.
Two thieves beside Him, shame and disgrace,
The King of the Jews, written in place.

 

His Mother stands, silent, amazed,
Entrusting the disciples, love portrayed:
“Woman, behold your son,” and to John:
“Here is your Mother,” tenderly shown.

 

“I thirst!” – the words that part,
Bitter vinegar, the cup of suffering’s heart.
“It is finished!” – He bows His head,
The soul ascends to heaven, the body laid.

 

The earth quakes, the rocks are torn,
His side pierced, the source of life reborn.
Blood and water flow without end,
Mystery of the sacraments, sins to mend.

 

Joseph and Nicodemus, men devout,
With incense and care, His body about.
Fragrant garden, tomb nearby,
He is buried, awaiting glory on high.

 

===

 

Tin Mừng ngày hôm nay

 

“Sự Thương Khó Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta”.

 

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh  Gioan.   Ga 18, 1 – 19, 42

 

C: Người đọc Chung, Thánh Sử; S: Người đối thoại khác, hoặc Cộng đoàn. J: Chúa Giêsu

C. Bài Thương Khó Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu đi với môn đệ sang qua suối Xêrông, ở đó có một khu vườn, Người vào đó cùng với các môn đệ. Giuđa, tên phản bội, đã biết rõ nơi đó, vì Chúa Giêsu thường đến đấy với các môn đệ. Nên Giuđa dẫn tới một toán quân cùng với vệ binh do các thượng tế và biệt phái cấp cho, nó đến đây với đèn đuốc và khí giới. Chúa Giêsu đã biết mọi sự sẽ xảy đến cho Mình, nên Người tiến ra và hỏi chúng:

J. “Các ngươi tìm ai?”

C. Chúng thưa lại:

S. “Giêsu Nadarét”.

C. Chúa Giêsu bảo: “Ta đây”.

C. Giuđa là kẻ định nộp Người cũng đứng đó với bọn chúng. Nhưng khi Người vừa nói “Ta đây”, bọn chúng giật lùi lại và ngã xuống đất. Người lại hỏi chúng:

J. “Các ngươi tìm ai?”

C. Chúng thưa:

S. “Giêsu Nadarét”.

C. Chúa Giêsu đáp lại: “Ta đã bảo các ngươi rằng Ta đây! Vậy nếu các ngươi tìm bắt Ta, thì hãy để cho những người này đi”.

C. Như thế là trọn lời đã nói: “Con chẳng để mất người nào trong những kẻ Cha đã trao phó cho Con”. Bấy giờ Simon Phêrô có sẵn thanh gươm, liền rút ra đánh tên đầy tớ vị thượng tế, chém đứt tai bên phải. Ðầy tớ ấy tên là Mancô. Nhưng Chúa Giêsu bảo Phêrô rằng:

J. “Hãy xỏ gươm vào bao. Chén Cha Ta đã trao lẽ nào Ta không uống!”

C. Bấy giờ, toán quân, trưởng toán và vệ binh của người Do-thái bắt Chúa Giêsu trói lại, và điệu Người đến nhà ông Anna trước, vì ông là nhạc phụ của Caipha đương làm thượng tế năm ấy. Chính Caipha là người đã giúp ý kiến này cho người Do-thái: để một người chết thay cho cả dân thì lợi hơn. Còn Phêrô và môn đệ kia vẫn theo Chúa Giêsu. Môn đệ sau này quen vị thượng tế nên cùng với Chúa Giêsu vào trong sân vị thượng tế, còn Phêrô đứng lại ngoài cửa. Vì thế, môn đệ kia là người quen với vị thượng tế, nên đi ra nói với người giữ cửa và dẫn Phêrô vào. Cô nữ tì gác cửa liền bảo Phêrô:

S. “Có phải ông cũng là môn đệ của người đó không?”

C. Ông đáp:

S. “Tôi không phải đâu”.

C. Ðám thủ hạ và vệ binh có nhóm một đống lửa và đứng đó mà sưởi vì trời lạnh, Phêrô cũng đứng sưởi với họ. Vị thượng tế hỏi Chúa Giêsu về môn đệ và giáo lý của Người. Chúa Giêsu đáp:

J. “Tôi đã nói công khai trước mặt thiên hạ, Tôi thường giảng dạy tại hội đường và trong đền thờ, nơi mà các người Do-thái thường tụ họp, Tôi không nói chi thầm lén cả. Tại sao ông lại hỏi Tôi? Ông cứ hỏi những người đã nghe Tôi về những điều Tôi đã giảng dạy. Họ đã quá rõ điều Tôi nói”.

C. Nghe vậy, một tên vệ binh đứng đó vả mặt Chúa Giêsu mà nói:

S. “Anh trả lời vị thượng tế như thế ư”.

C. Chúa Giêsu đáp:

J. “Nếu Ta nói sai, hãy chứng minh điều sai đó; mà nếu Ta nói phải, thì tại sao anh lại đánh Ta?”

C. Rồi Anna cho giải Người vẫn bị trói đến cùng vị thượng tế Caipha. Lúc ấy Phêrô đang đứng sưởi. Họ bảo ông:

S. “Có phải ông cũng là môn đệ người đó không?”

C. Ông chối và nói:

S. “Tôi không phải đâu”.

C. Một tên thủ hạ của vị thượng tế, có họ với người bị Phêrô chém đứt tai, cãi lại rằng:

S. “Tôi đã chẳng thấy ông ở trong vườn cùng với người đó sao?”

C. Phêrô lại chối nữa, và ngay lúc đó gà liền gáy.

Bấy giờ họ điệu Chúa Giêsu từ nhà Caipha đến pháp đình. Lúc đó tảng sáng và họ không vào pháp đình để khỏi bị nhơ bẩn và để có thể ăn Lễ Vượt Qua. Lúc ấy Philatô ra ngoài để gặp họ và nói:

S. “Các ngươi tố cáo người này về điều gì”.

C. Họ đáp:

S. “Nếu hắn không phải là tay gian ác, chúng tôi đã không nộp cho quan”.

C. Philatô bảo họ:

S. “Các ông cứ bắt và xét xử theo luật của các ông”.

C. Nhưng người Do-thái đáp lại:

S. “Chúng tôi chẳng có quyền giết ai cả”.

C. Thế mới ứng nghiệm lời Chúa Giêsu đã nói trước: Người sẽ phải chết cách nào. Bấy giờ Philatô trở vào pháp đình gọi Chúa Giêsu đến mà hỏi:

S. “Ông có phải là Vua dân Do-thái không?”

C. Chúa Giêsu đáp:

J. “Quan tự ý nói thế, hay là có người khác nói với quan về tôi?”

C. Philatô đáp:

S. “Ta đâu phải là người Do-thái. Nhân dân ông cùng các thượng tế đã trao nộp ông cho ta. Ông đã làm gì?”

C. Chúa Giêsu đáp:

J. “Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu nước tôi thuộc về thế gian này, thì những người của tôi đã chiến đấu để tôi không bị nộp cho người Do-thái, nhưng nước tôi không thuộc chốn này”.

C. Philatô hỏi lại:

S. “Vậy ông là Vua ư?”

C. Chúa Giêsu đáp:

J. “Quan nói đúng: Tôi là Vua. Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là chỉ để làm chứng về Chân lý. Ai thuộc về Chân lý thì nghe tiếng tôi”.

C. Philatô bảo Người:

S. “Chân lý là cái gì?”

C. Nói lời này xong, ông lại ra gặp người Do-thái và bảo họ:

S. “Ta không thấy nơi người này có lý do để khép án. Nhưng theo tục lệ các ngươi, ta sẽ phóng thích cho các ngươi một tù nhân vào dịp Lễ Vượt Qua. Vậy các ngươi có muốn ta phóng thích Vua Do-thái cho các ngươi chăng?”

C. Họ liền la lên:

S. “Không phải tên đó, nhưng là Baraba”.

C. Baraba là một tên cướp. Bấy giờ Philatô truyền đem Chúa Giêsu đi mà đánh đòn Người. Binh sĩ kết một triều thiên bằng gai nhọn đội lên đầu Người và nói:

S. “Tâu Vua Do-thái!”

C. Và vả mặt Người. Philatô lại ra ngoài và nói:

S. “Ðây ta cho dẫn người ấy ra ngoài cho các ngươi để các ngươi biết rằng ta không thấy nơi người ấy một lý do để kết án”.

C. Bấy giờ Chúa Giêsu đi ra, đội mão gai và khoác áo đỏ. Philatô bảo họ:

S. “Này là Người”.

C. Vừa thấy Người, các thượng tế và vệ binh liền la to:

S. “Ðóng đinh nó vào thập giá! Ðóng đinh nó vào thập giá!”

C. Philatô bảo họ:

S. “Ðấy các ngươi cứ bắt và đóng đinh ông vào thập giá, phần ta, ta không thấy lý do nào kết tội ông”.

C. Người Do-thái đáp lại:

S. “Chúng tôi đã có luật, và theo luật đó nó phải chết, vì nó tự xưng là Con Thiên Chúa”.

C. Nghe lời đó Philatô càng hoảng sợ hơn. Ông trở vào pháp đình và nói với Chúa Giêsu:

S. “Ông ở đâu đến?”

C. Nhưng Chúa Giêsu không đáp lại câu nào. Bấy giờ Philatô bảo Người:

S. “Ông không nói với ta ư? Ông không biết rằng ta có quyền đóng đinh ông vào thập giá và cũng có quyền tha ông sao?”

C. Chúa Giêsu đáp:

J. “Quan chẳng có quyền gì trên tôi, nếu từ trên không ban xuống cho, vì thế nên kẻ nộp tôi cho quan, mắc tội nặng hơn”.

C. Từ lúc đó Philatô tìm cách tha Người. Nhưng người Do-thái la lên:

S. “Nếu quan tha cho nó, quan không phải là trung thần của Xêsa, vì ai xưng mình là vua, kẻ đó chống lại Xêsa”.

C. Philatô vừa nghe lời đó, liền cho điệu Chúa Giêsu ra ngoài rồi ông lên ngồi toà xử, nơi gọi là Nền đá, tiếng Do-thái gọi là Gabbatha. Lúc đó vào khoảng giờ thứ sáu ngày chuẩn bị Lễ Vượt Qua. Philatô bảo dân:

S. “Ðây là vua các ngươi”.

C. Nhưng họ càng la to:

S. “Giết đi! Giết đi! Ðóng đinh nó đi!”

C. Philatô nói:

S. “Ta đóng đinh vua các ngươi ư?”

C. Các thượng tế đáp:

S. “Chúng tôi không có vua nào khác ngoài Xêsa”.

C. Bấy giờ quan giao Người cho họ đem đóng đinh.

Vậy họ điệu Chúa Giêsu đi. Và chính Người vác thập giá đến nơi kia gọi là Núi Sọ, tiếng Do-thái gọi là Golgotha. Ở đó họ đóng đinh Người trên thập giá cùng với hai người khác nữa: mỗi người một bên, còn Chúa Giêsu thì ở giữa. Philatô cũng viết một tấm bảng và sai đóng trên thập giá. Bảng mang những hàng chữ này: “Giêsu, Nadarét, vua dân Do-thái”. Nhiều người Do-thái đọc được bảng đó, vì nơi Chúa Giêsu chịu đóng đinh thì gần thành phố, mà bảng viết thì bằng tiếng Do-thái, Hy-lạp và La-tinh. Vì thế các thượng tế đến thưa với Philatô:

S. Xin đừng viết “Vua dân Do Thái”, nhưng nên viết: “Người này đã nói: ‘Ta là vua dân Do-thái'”.

C. Philatô đáp:

S. “Ðiều ta đã viết là đã viết”.

C. Khi quân lính đã đóng đinh Chúa Giêsu trên thập giá rồi thì họ lấy áo Người chia làm bốn phần cho mỗi người một phần, còn cái áo dài là áo không có đường khâu, đan liền từ trên xuống dưới. Họ bảo nhau:

S. “Chúng ta đừng xé áo này, nhưng hãy rút thăm xem ai được thì lấy”.

C. Hầu ứng nghiệm lời Kinh Thánh: “Chúng đã chia nhau các áo Ta và đã rút thăm áo dài của Ta”. Chính quân lính đã làm điều đó.

Ðứng gần thập giá Chúa Giêsu, lúc đó có Mẹ Người, cùng với chị Mẹ Người là Maria, vợ ông Clopas và Maria Mađalêna. Khi thấy Mẹ và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng:

J. “Hỡi Bà, này là con Bà”.

C. Rồi Người lại nói với môn đệ:

J. “Này là Mẹ con”.

C. Và từ giờ đó môn đệ đã lãnh nhận Bà về nhà mình. Sau đó, vì biết rằng mọi sự đã hoàn tất, để lời Kinh Thánh được ứng nghiệm, Chúa Giêsu nói:

J. “Ta khát!”

C. Ở đó có một bình đầy dấm. Họ liền lấy miếng bông biển thấm đầy dấm cắm vào đầu ngành cây hương thảo đưa lên miệng Người. Khi đã nếm dấm rồi, Chúa Giêsu nói:

J. “Mọi sự đã hoàn tất”.

C. Và Người gục đầu xuống trút hơi thở cuối cùng.

(Quỳ gối thinh lặng thờ lạy trong giây lát)

Hôm đó là ngày chuẩn bị lễ: để tội nhân khỏi treo trên thập giá trong ngày Sabbat, vì ngày Sabbat là ngày đại lễ, nên người Do-thái xin Philatô cho đánh dập ống chân tội nhân và cho cất xác xuống. Quân lính đến đánh dập ống chân của người thứ nhất và người thứ hai cùng chịu treo trên thập giá với Người. Nhưng lúc họ đến gần Chúa Giêsu, họ thấy Người đã chết, nên không đánh dập ống chân Người nữa, tuy nhiên một tên lính lấy giáo đâm cạnh sườn Người; tức thì máu cùng nước chảy ra. Kẻ đã xem thấy thì đã minh chứng, mà lời chứng của người đó chân thật, và người đó biết rằng mình nói thật để cho các người cũng tin nữa. Những sự việc này đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh: “Người ta sẽ không đánh dập một cái xương nào của Người”. Lời Kinh Thánh khác rằng: “Họ sẽ nhìn xem Ðấng họ đã đâm thâu qua”.

Sau đó, Giuse người xứ Arimathia, môn đệ Chúa Giêsu, nhưng thầm kín vì sợ người Do-thái, xin Philatô cho phép cất xác Chúa Giêsu. Philatô cho phép. Và ông đến cất xác Chúa Giêsu. Nicôđêmô cũng đến, ông là người trước kia đã đến gặp Chúa Giêsu ban đêm. Ông đem theo chừng một trăm cân mộc dược trộn lẫn với trầm hương. Họ lấy xác Chúa Giêsu và lấy khăn bọc lại cùng với thuốc thơm theo tục khâm liệm người Do-thái. Ở nơi Chúa chịu đóng đinh có cái vườn và trong vườn có một ngôi mộ mới, chưa chôn cất ai. Vì là ngày chuẩn bị lễ của người Do-thái và ngôi mộ lại rất gần, nên họ đã mai táng Chúa Giêsu trong mộ đó.

Tác giả: