Nhảy đến nội dung

Mầu nhiệm Thập giá

Bài giảng thứ Sáu Tuần Thánh
Mầu nhiệm Thập giá

Gioan 18:1 – 19:42

OBACE thân mến, hôm nay trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, chúng ta đứng trước mầu nhiệm thập giá không phải như một biến cố đã qua, nhưng như một hiện tại đang chạm đến từng người chúng ta. Đức Giêsu đã chết, nhưng Người chết vì ai? Người không chết vì tội của mình, không bị kết án vì tội ác của mình, nhưng bị lên án như một tử tội, và tội ấy chính là tội của chúng ta. Đó là một bản án bất công, một phiên tòa vội vã, một đám đông đổi trắng thay đen, và một con người vô tội bị treo lên thập giá. Chúng ta hãy dừng lại một chút và tự hỏi: nếu ngày ấy chúng ta có mặt, chúng ta sẽ đứng ở đâu – trong đám đông hô “đóng đinh nó vào thập giá”, trong sự im lặng của những người sợ hãi, hay đủ can đảm để đứng dưới chân thập giá?

Thập giá là hình phạt nhục nhã nhất, là cái chết dành cho kẻ bị nguyền rủa, là nơi con người bị tước sạch phẩm giá, vậy mà Con Thiên Chúa đã chọn cách chết ấy, không phải để chứng minh quyền năng nhưng để mặc khải tình yêu – một tình yêu đi đến tận cùng, không rút lui, chấp nhận bị nghiền nát để cứu độ con người. Dưới chân thập giá có hai con người: Thánh Gioan, người môn đệ yêu dấu, và Đức Maria, người Mẹ thinh lặng; không lời trách móc, không oán hờn, chỉ có sự hiện diện. Chính trong giây phút đau thương nhất, Đức Giêsu trao phó: “Này là Mẹ của con… này là con của Bà”, và từ đó một mối tương quan mới được sinh ra từ đau khổ, từ hy lễ, từ tình yêu. Đức Maria trở thành Mẹ của Hội Thánh, còn Thánh Gioan đại diện cho mỗi chúng ta, được trao phó cho Mẹ, để chúng ta hiểu rằng người Kitô hữu không bao giờ bước đi một mình, bởi dưới chân thập giá, chúng ta có một người Mẹ.

Rồi bảy lời cuối cùng của Đức Giêsu vang lên không phải như lời tuyệt vọng nhưng như những hạt giống của sự sống: “Lạy Cha, xin tha cho họ” là tình yêu tha thứ giữa bạo lực; “Hôm nay anh sẽ ở với tôi trên thiên đàng” là hy vọng cho kẻ lạc đường; “Này là Mẹ con” là tình yêu trao ban và gắn kết; “Lạy Thiên Chúa, sao Ngài bỏ con?” là nỗi cô đơn của con người được chính Thiên Chúa mang lấy; “Tôi khát” là cơn khát tình yêu và khát con người; “Mọi sự đã hoàn tất” là hành trình cứu độ trọn vẹn; và “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con” là niềm tín thác tuyệt đối. 

Anh chị em thân mến, thập giá không chỉ là chuyện của Đức Giêsu mà là câu chuyện của mỗi chúng ta: khi chúng ta tha thứ là chúng ta sống lời thứ nhất; khi nâng đỡ người yếu đuối là sống lời thứ hai; khi biết đón nhận nhau là sống lời thứ ba; khi trải qua đau khổ và cảm thấy bị bỏ rơi là chạm vào lời thứ tư; khi khao khát điều thiện là nghe lời thứ năm; khi trung tín đến cùng là bước vào lời thứ sáu; và khi biết phó thác là sống lời cuối cùng.

Trong cộng đoàn và trong thế giới hôm nay, biết bao thập giá vẫn hiện diện: hiểu lầm, chia rẽ, tổn thương, chiến tranh, bất công, bạo lực và vô cảm; nhưng câu hỏi không phải là có thập giá hay không, mà là chúng ta có đứng dưới chân thập giá hay không, có dám ở lại như Đức Mẹ, có dám yêu như Đức Kitô, có dám tin khi mọi sự dường như sụp đổ hay không. Bởi thập giá không phải là dấu chấm hết mà là khởi đầu của hy vọng, vì từ cái chết sự sống được sinh ra, từ bóng tối ánh sáng bừng lên, và từ tình yêu bị đóng đinh ơn cứu độ tuôn trào. OBACE thân mến, hôm nay chúng ta không chỉ nhìn lên thập giá, nhưng hãy để thập giá nhìn vào chúng ta và tự hỏi: tôi đang đóng đinh ai bằng lời nói, tôi đang bỏ rơi ai trong im lặng, tôi đang từ chối tình yêu nào? Xin cho mỗi người chúng ta biết ở lại dưới chân thập giá để học yêu, học tha thứ và học hiến mình, để rồi khi đến giờ của mình, chúng ta cũng có thể nói như Đức Giêsu: “Mọi sự đã hoàn tất.” Amen.

Lm. Lê An, CRM

Pensacola, FL. April 3, 2026

Tác giả: