Nhảy đến nội dung

Sợ mất - Nay vậy, mai kia

SỢ MẤT

“Ai không có, thì ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi!”.

“Tăng trưởng là bằng chứng duy nhất của sự sống!” - Henry Newman.

Kính thưa Anh Chị em,

Như vậy, “chỉ điều đang lớn mới thật sự sống!”. Ý tưởng này được gặp lại qua Lời Chúa hôm nay. Chúa Giêsu cảnh báo, ai ‘sợ mất’ mà giữ, thì “ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi!”.

Chúng ta thường nghĩ đức tin suy yếu vì những thử thách lớn; nhưng Chúa Giêsu cho thấy điều một điều khác: đức tin không lớn vì chúng không được thể hiện! Ánh sáng không tắt vì bóng tối mạnh, mà vì ‘được đặt’ dưới giường, ‘được che’ cho an toàn, như niềm tin được giữ trong vùng ít rủi ro nhất. ‘Sợ mất’ sự yên ổn, nên chúng ta né tránh những chọn lựa phải trả giá; ‘sợ mất’ các mối quan hệ, nên chúng ta im lặng trước điều cần nói; ‘sợ mất’ quyền kiểm soát, nên chúng ta chỉ để Chúa bước vào những phần đời đã được dọn sẵn. Đức tin còn đó, nhưng không còn toả lan; vẫn hiện diện, nhưng không còn sinh lực.

Vậy mà “sự sống phải tăng trưởng!”; bằng không, nó sẽ lãnh lấy một bản án rất tiềm ẩn - bắt đầu mất! Trong ánh sáng ấy, lời Chúa Giêsu vang lên như một tất yếu, chỉ khi chúng ta dám đem điều mình có ra sống, ra cho, đặt lên cao, thì Thiên Chúa mới có chỗ để ban thêm. Còn khi chúng ta giữ lại vì ‘sợ mất’, chính nỗi sợ ấy lại làm chúng ta hoá nghèo, và “Ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi!”. Khi bám vào sự an toàn, sự an toàn ấy làm chúng ta chậm bước; bám vào cái đang có, cái đang có ấy khép lại cánh cửa của điều Chúa muốn ban thêm. Và rồi, chúng ta không mất vì bị lấy đi, mà mất vì không dám trao đi. “Điều ta bám chặt vào rốt cuộc trở nên nặng hơn cả điều ta đang mang!” - Henri Nouwen.

Tin Mừng hôm nay không mời chúng ta tìm nguy hiểm, nhưng mời chúng ta tin đủ để dám sống điều mình tin. Từ đó, chúng ta có thể cho đi thời gian, sức lực, uy tín, và cả những toan tính rất riêng. Bởi lẽ, trong Nước Trời, không phải ai giữ được nhiều thì sống, mà là ai dám để sự sống lưu chuyển qua mình thì sẽ được đầy hơn; “Ai không đủ can đảm để làm nên lịch sử, sẽ trở thành đối tượng nghèo nàn của lịch sử!” - Alfred Delp. “Vì ai đã có, thì được cho thêm!”.

Anh Chị em,

“Tăng trưởng là bằng chứng duy nhất của sự sống!”. Chúa Kitô không cứu chúng ta bằng cách giữ lại sự sống, mà bằng cách làm tăng trưởng nó - hiến trao - sự sống. Ngài không chọn con đường an thân, nhưng con đường tự hiến; không giữ lấy địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng huỷ mình ra không. Trên thập giá, xem ra Ngài mất tất cả, nhưng chính trong sự “mất” ấy, sự sống được mở ra cho muôn người. Can đảm là chìa khoá cho chính sự sống!” - Morgan Freeman. Nếu Chúa Kitô không ‘sợ mất’ để sự sống toả lan, thì không lạ gì người môn đệ không thể lớn lên nếu cứ tìm cách giữ mình khỏi mọi mất mát!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con giữ lại vì sợ hãi, cho con biết trao đi; khi con khép lòng vì tổn thương, cho con biết mở ra; khi con chùn bước vì mỏi gối, cho con biết đứng lên và đi tới!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

++++

Nay vậy, mai kia

“Người gieo giống đây là người gieo Lời!”.

“Tiến triển là không thể nếu không thay đổi, và những ai không thể đổi tư duy thì không thể thay đổi bất cứ điều gì!” - Bernard Shaw.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cho thấy, không thể sinh hoa kết trái nếu không có biến chuyển; hạt Lời chỉ lớn lên khi cách nghĩ của lòng người chịu đổi thay - một lòng người ‘nay vậy, mai kia!’.

Dụ ngôn không chỉ hỏi bạn đang là loại đất nào, mà sâu xa hơn: đất ấy “đang trở thành gì?”. Không đất nào sinh ra đã là đất tốt; chỉ có những mảnh đất “đang được biến đổi - hoặc đang bị bỏ mặc!”. Bốn loại đất không là bốn hạng người cố định, mà là bốn trạng thái có thể luân chuyển - ‘nay vậy, mai kia’ - trong cùng một con người! Nay, vệ đường - nghe mà không dừng lại; mai, sỏi đá - hứng khởi nhưng không bám rễ; rồi thành gai góc - đời sống bóp nghẹt; và cũng có lúc là đất tốt. Vì thế, trọng tâm không phải là, “Tôi, loại đất nào?” mà là “Tôi đang để mình trôi về hướng nào?”.

Tiếp đến, hạt giống không đổi; chỉ có “độ mở” lòng người đổi. Vấn đề không nằm ở sức sống của Lời, mà ở “độ rộng” của tim! Không vì Lời yếu, mà vì con tim có thể khép lại theo nhiều cách rất tinh vi - dửng dưng, nông cạn, hoặc bận rộn cùng những lo lắng trông có vẻ rất “chính đáng”. Và chúng có thể trở thành những “lực kéo” quen thuộc kéo đời sống chúng ta xuống bởi quá nhiều thứ phải lo. Vì thế, Lời không chết vì bị chống đối, mà vì bị đặt sau quá nhiều ưu tiên khác! Bạn không thể làm nên việc lớn nếu bị phân tâm bởi những việc nhỏ. “Nơi bạn dồn sự chú ý là nơi bạn dành thời gian theo đuổi!” - Idowu Koyenikan.

Vậy mà người gieo cứ gieo, không dò đất, không chọn chỗ, và không ‘sẻn so’ hạt giống. Chúa không yêu chúng ta vì chúng ta là đất tốt; nhưng Ngài gieo vì tin đất “có thể hoá tốt”. Điều đó mở ra một chân trời hy vọng cho mỗi người, và một cái nhìn bao dung với người khác - hôm nay, vệ đường; mai kia, đất tốt - và Thiên Chúa vẫn không ngưng gieo. Vậy điều quan trọng không phải là tôi đã từng thế nào, mà là hôm nay tôi có cho phép Lời “ở lại?”. “Cách duy nhất để hiểu được sự thay đổi là đắm mình vào nó, hoà nhịp và cùng nhảy!” - Alan Watts.

Anh Chị em,

Giữa những đổi thay của lòng người, “Chúa Kitô vẫn là một - hôm qua cũng như hôm nay!”. Nơi Ngài, không có “lưỡng lự”, không có “có lẽ”, không có “để sau”, chỉ một tiếng “có” trọn vẹn dành cho Chúa Cha và cho con người. Vì thế, dù chúng ta “khép mở thất thường”, Ngài vẫn nhẫn nại gieo; dù chúng ta té lên ngã xuống, Ngài không mệt mỏi tha, và không thôi yêu thương. Chúng ta chậm, Ngài đợi; chúng ta lạc, Ngài dẫn về. Chính sự trung tín không đổi ấy bảo đảm cho ngày mùa cứu rỗi: không vì bạn và tôi luôn là đất tốt, nhưng vì đã để cho Ngài ở lại, cày xới, và biến đổi. “Đổi suy nghĩ, và bạn sẽ đổi thế giới!” - Vincent Peale.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giữa những lối quanh co, Chúa đã chờ con; qua biến cố lớn nhỏ, Chúa đã gọi con; cho con bớt thất thường để trung thành với những chọn lựa lặng lẽ!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 

Danh mục:
Tác giả: