Suy niệm và Lời nguyện sáng Thứ Hai Tuần II Phục Sinh
- CN, 12/04/2026 - 06:16
- Lm Anmai, CSsR
LỜI NGUYỆN SÁNG – THỨ HAI TUẦN II PHỤC SINH
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh,
trong giây phút bình minh vừa chạm ngõ, khi ánh sáng nhẹ nhàng lan tỏa trên từng mái nhà, từng con đường, con cũng thức dậy và quay về với chính lòng mình – nơi con khao khát gặp Chúa. Sau những ngày của tuần Bát Nhật tràn đầy niềm vui và ánh sáng, hôm nay con bước vào một nhịp sống “bình thường” hơn. Nhưng lạy Chúa, xin đừng để đời con trở lại bình thường theo nghĩa cũ – một đời sống thiếu lửa, thiếu niềm tin, thiếu hy vọng. Xin cho con mang theo ánh sáng Phục Sinh bước vào ngày mới này.
Lạy Chúa,
con nhận ra rằng: điều khó nhất không phải là vui mừng trong ngày lễ, nhưng là giữ được niềm vui ấy trong những ngày thường. Không phải là tin vào Chúa khi mọi sự rõ ràng, nhưng là tiếp tục tin khi mọi sự trở nên lặng lẽ, khi không còn những cảm xúc mạnh mẽ, khi đời sống quay lại với những lo toan quen thuộc.
Xin cho con biết sống đức tin của mình một cách trưởng thành – không lệ thuộc vào cảm xúc, nhưng bám rễ sâu trong Chúa. Xin cho con hiểu rằng: Chúa vẫn đang sống, vẫn đang hiện diện, ngay cả khi con không “cảm thấy” điều đó.
Lạy Chúa Giêsu,
Tin Mừng trong những ngày này kể lại hình ảnh cộng đoàn tín hữu đầu tiên – họ hiệp nhất với nhau, chia sẻ mọi sự, chuyên cần cầu nguyện và bẻ bánh. Con nhìn lại chính mình và tự hỏi: con có thực sự sống tinh thần đó không? Hay con vẫn sống khép kín, giữ riêng cho mình, ngại mở lòng, ngại chia sẻ, ngại dấn thân?
Xin Chúa phá vỡ những bức tường trong lòng con – bức tường của ích kỷ, của sợ hãi, của sự khép kín. Xin cho con can đảm bước ra, đến với người khác, không phải để được nhận lại, nhưng để trao ban.
Lạy Chúa Phục Sinh,
có những lúc con cảm thấy đời sống đức tin của mình trở nên khô khan. Con cầu nguyện, nhưng không cảm nhận được gì. Con tham dự Thánh lễ, nhưng tâm hồn lại phân tán. Con biết Chúa ở đó, nhưng lòng con lại xa Chúa.
Xin Chúa đến và làm mới lại trái tim con. Xin thổi vào con một luồng sinh khí mới, để con không chỉ sống đức tin như một thói quen, nhưng như một mối tương quan sống động. Xin cho con yêu Chúa không chỉ bằng lời nói, nhưng bằng cả cuộc sống.
Lạy Chúa Giêsu,
con dâng lên Chúa những gánh nặng mà con mang trong lòng: những lo lắng về tương lai, những áp lực trong công việc, những mối tương quan chưa trọn vẹn, những điều con chưa giải quyết được. Có những điều con không biết phải làm sao, không biết phải đi hướng nào.
Nhưng lạy Chúa, hôm nay con chọn tin tưởng. Con không hiểu hết mọi sự, nhưng con tin rằng Chúa hiểu. Con không kiểm soát được mọi thứ, nhưng con tin rằng Chúa đang nắm giữ tất cả. Xin cho con biết phó thác, không phải như một sự buông xuôi, nhưng như một hành vi của niềm tin.
Lạy Chúa Phục Sinh,
xin cho con biết bắt đầu ngày hôm nay với một trái tim rộng mở. Xin cho con đón nhận mọi điều xảy đến – dù dễ chịu hay khó khăn – như những cơ hội để con lớn lên trong tình yêu.
Khi con gặp niềm vui, xin cho con biết tạ ơn.
Khi con gặp thử thách, xin cho con biết kiên trì.
Khi con gặp người khó chịu, xin cho con biết nhẫn nại.
Khi con bị hiểu lầm, xin cho con biết im lặng và yêu thương.
Lạy Chúa Giêsu,
xin cho con biết sống chậm lại giữa một thế giới vội vã. Biết dừng lại để cầu nguyện. Biết lắng nghe trước khi nói. Biết suy nghĩ trước khi hành động. Biết yêu thương trước khi phán xét.
Xin cho con biết tìm Chúa trong những điều nhỏ bé: một công việc được hoàn thành, một người được giúp đỡ, một lời nói được nói ra với tình yêu. Xin cho con nhận ra rằng: chính trong những điều đơn sơ ấy, Chúa đang hiện diện và hoạt động.
Lạy Chúa Phục Sinh,
con cũng cầu nguyện cho những người con sẽ gặp hôm nay. Có thể họ đang vui, có thể họ đang buồn, có thể họ đang cần một lời an ủi mà không ai biết. Xin cho con trở thành khí cụ của Chúa – mang bình an đến nơi bất an, mang hy vọng đến nơi tuyệt vọng, mang ánh sáng đến nơi tối tăm.
Lạy Chúa,
xin cho con không sống ngày hôm nay một cách vô thức. Xin cho con ý thức rằng: từng giây phút là một hồng ân, từng cơ hội là một lời mời gọi, từng con người là một món quà.
Xin cho con sống trọn vẹn ngày hôm nay – không bị kéo lại bởi quá khứ, không bị ám ảnh bởi tương lai, nhưng sống trong hiện tại với Chúa.
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh,
khi con yếu đuối, xin nâng con dậy.
Khi con chán nản, xin khích lệ con.
Khi con lạc hướng, xin dẫn con về.
Và khi con quên Chúa, xin nhẹ nhàng gọi tên con.
Lạy Chúa,
con không xin một ngày không có khó khăn,
nhưng xin một trái tim biết tin tưởng.
Con không xin mọi sự theo ý con,
nhưng xin biết đón nhận ý Chúa.
Con không xin được luôn thành công,
nhưng xin được luôn trung thành.
Và giờ đây, lạy Chúa,
con trao ngày hôm nay trong tay Chúa.
Xin Chúa đi trước con, ở lại với con, và ở trong con.
Để mọi suy nghĩ, lời nói và hành động của con
đều phản chiếu ánh sáng Phục Sinh.
Và khi ngày khép lại, xin cho con có thể thưa rằng:
hôm nay, con đã cố gắng sống với Chúa,
đã không quay lưng với tình yêu,
và đã bước đi trong niềm hy vọng.
Vì con tin rằng:
Chúa đã sống lại,
và Chúa đang sống trong con.
Lm. Anmai, CSsR
CỬA NGÕ VÀO NƯỚC THIÊN CHÚA
Tin Mừng thứ Hai tuần 2 Phục Sinh đưa chúng ta bước vào một cuộc gặp gỡ rất đặc biệt. Không phải cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu với một người tội lỗi công khai. Không phải với một người nghèo khổ cùng đường. Không phải với một người đang bị bệnh nặng hay bị quỷ ám. Nhưng là với một người có học, có địa vị, có uy tín, có ảnh hưởng, một người đạo đức theo nghĩa bề ngoài, một người thuộc nhóm Pharisêu và là một thủ lãnh trong dân. Đó là ông Nicôđêmô.
Chính điểm ấy làm cho đoạn Tin Mừng này rất sâu. Vì có khi người nghèo biết mình thiếu. Người đau biết mình cần được chữa. Người tội lỗi biết mình cần ơn tha thứ. Nhưng một người đã thành công trong xã hội, đã có danh thế, đã có kiến thức, đã có sự kính trọng của người khác, thì thường khó nhận ra cái thiếu sâu xa nơi lòng mình hơn. Mà chính cái thiếu sâu xa ấy mới là điều quan trọng nhất.
Nicôđêmô đến gặp Chúa ban đêm. Đêm ấy không chỉ là một chi tiết thời gian. Đêm còn là biểu tượng của một tình trạng tâm hồn. Một con người có nhiều ánh sáng tri thức mà vẫn còn ở trong đêm. Một con người biết nhiều điều về đạo mà vẫn chưa thật sự bước vào ánh sáng của mầu nhiệm. Một con người có thể dạy người khác nhưng chính mình vẫn còn đang đi tìm. Có lẽ Nicôđêmô sợ người ta thấy. Có lẽ ông không muốn bị liên lụy. Có lẽ ông còn muốn giữ danh giá của mình. Nhưng sâu hơn thế, đêm ấy còn cho thấy ông đang ở trong một hành trình chưa trọn vẹn. Ông đã đến gần ánh sáng, nhưng chưa dám đi ra ánh sáng hoàn toàn.
Điều này rất giống với nhiều người trong chúng ta. Có những người đến với Chúa, nhưng vẫn muốn giữ lại một phần bóng tối. Tin Chúa, nhưng tin trong mức độ không ảnh hưởng đến lợi ích của mình. Sống đạo, nhưng đừng để mất uy tín. Theo Chúa, nhưng xin đừng đụng tới các vùng an toàn. Muốn có Chúa, nhưng vẫn muốn giữ nguyên con người cũ, nếp sống cũ, cách nghĩ cũ, tham vọng cũ, tự ái cũ. Nói cách khác, nhiều khi ta đến với Chúa như Nicôđêmô: có thiện chí, có lòng kính trọng, có chút thao thức, nhưng chưa sẵn sàng để Chúa làm mới mình tận gốc.
Nicôđêmô mở đầu rất đẹp: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến.” Ông nhìn nhận nơi Chúa Giêsu có điều gì đó đến từ Thiên Chúa. Ông không khép kín. Ông không kiêu ngạo đến mức phủ nhận sự thật. Ông đã thấy những dấu lạ và đi đến một kết luận đúng đắn: người này không thể chỉ là một con người bình thường. Phải có Thiên Chúa ở cùng Người.
Như vậy, Nicôđêmô không phải là người xấu. Trái lại, ông là người chân thành trong mức độ của mình. Ông đã bước một bước rất quan trọng: bước ra khỏi tự mãn. Và đó là điều cần thiết cho hành trình đức tin. Chừng nào con người còn nghĩ rằng mình đã đủ, đã biết, đã ổn, đã đạo đức, đã công chính, thì họ chưa thể bước vào mầu nhiệm. Chỉ ai còn thao thức, còn tìm kiếm, còn dám thú nhận một nỗi thiếu, người ấy mới có khả năng đón nhận ơn cứu độ.
Nhưng Chúa Giêsu không dừng lại ở lời khen hay sự công nhận của Nicôđêmô. Chúa đi thẳng vào tâm điểm: “Không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh lại bởi ơn trên.” Chúa như muốn nói với ông: ông đã nhìn thấy dấu lạ, đã nhận ra có Thiên Chúa ở cùng tôi, nhưng như thế vẫn chưa đủ. Không phải chỉ cần nhìn từ bên ngoài. Không phải chỉ cần công nhận bằng lý trí. Không phải chỉ cần đánh giá đúng về tôi. Điều quyết định là chính ông phải được đổi mới.
Đây là một lời rất mạnh. Chúa không nói: ông cần biết thêm. Không nói: ông cần đạo đức hơn một chút. Không nói: ông cần điều chỉnh vài thói quen. Nhưng Chúa nói đến chuyện sinh lại. Nghĩa là thay đổi tận gốc. Bắt đầu một đời sống mới. Nhận một nguồn sống mới. Có một nguyên lý sống mới từ Thiên Chúa. Điều đó cho thấy Kitô giáo không phải là một lớp sơn đạo đức phủ lên con người cũ. Cũng không phải vài sửa chữa bề ngoài. Nhưng là một cuộc tái sinh.
Và Nicôđêmô không hiểu. Ông hỏi theo kiểu rất hợp lý: “Một người đã già rồi, làm sao có thể sinh ra lần nữa?” Đây là phản ứng rất thật của con người lý trí. Khi nghe nói đến mầu nhiệm, người ta liền cố kéo mầu nhiệm xuống mức giải thích tự nhiên. Khi nghe Chúa nói về sự sống từ trên, người ta lại nghĩ theo nghĩa sinh học. Khi nghe nói đến đổi mới tận căn, người ta lại quy về chuyện vật lý. Đó là giới hạn của trí khôn con người khi đứng trước mầu nhiệm Thiên Chúa.
Không phải trí khôn là xấu. Không phải Chúa chống lại lý trí. Nhưng có một chân lý rất rõ: lý trí con người không đủ để bước vào Nước Thiên Chúa. Có những điều trí khôn dẫn ta đến ngưỡng cửa, nhưng chính ân sủng mới đưa ta bước vào. Có những điều ta có thể suy luận, nhưng không thể tự sản xuất ra bằng suy luận. Nước Thiên Chúa không phải là thành quả của thông minh, nhưng là quà tặng được đón nhận trong khiêm nhường.
Chúa nói tiếp: “Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thánh Thần.” Đây là cửa ngõ vào Nước Trời. Không phải địa vị. Không phải thành tích. Không phải học vấn. Không phải đạo đức kiểu bề ngoài. Nhưng là được sinh bởi nước và Thánh Thần. Nói cách khác, phải để cho Thiên Chúa tái tạo con người mình. Phải đi qua bí tích Thánh Tẩy. Phải để Thánh Thần thổi vào tâm hồn, thanh tẩy, đổi mới, dựng lại từ bên trong.
Bí tích Rửa Tội không chỉ là một nghi thức gia nhập cộng đoàn. Không chỉ là một dấu mốc trên giấy tờ đạo. Nhưng là biến cố tái sinh. Từ đây con người không còn chỉ sống bằng huyết nhục, nhưng được thông dự vào chính sự sống của Thiên Chúa. Từ đây con người có một căn tính mới: là con của Cha trên trời. Từ đây người tín hữu được mời sống không còn theo xác thịt, nhưng theo Thần Khí. Từ đây cả cuộc đời phải mang một hướng đi mới.
Thế nhưng, đau đớn thay, nhiều người đã chịu phép Rửa mà không sống như người đã được tái sinh. Có tên thánh mà không có đời sống mới. Có ghi danh trong sổ Rửa Tội mà chưa để cho Thánh Thần đổi lòng. Có vào nhà thờ nhưng cách nghĩ, cách nói, cách cư xử, cách hơn thua, cách giận hờn, cách tham lam, cách sống ích kỷ vẫn rất cũ. Bên ngoài mang danh Kitô hữu, bên trong vẫn bị những đam mê cũ thống trị. Như thế là đã lãnh bí tích, nhưng chưa để cho ân sủng bí tích sinh hoa trái.
Đoạn Tin Mừng hôm nay mời chúng ta xét lại: tôi đã được sinh lại thật chưa? Hay tôi chỉ là người mang cái tên Kitô hữu? Tôi có thực sự bước vào Nước Thiên Chúa bằng một trái tim mới chưa? Hay tôi vẫn sống bằng não trạng cũ? Tôi có để cho Thánh Thần uốn mình mỗi ngày không? Hay tôi vẫn cố giữ cái tôi như cũ, chỉ lấy đạo làm một thứ trang sức?
Có một sự thật rất đáng sợ: con người có thể thành công ngoài xã hội mà thất bại trước mặt Thiên Chúa. Có thể được khen là tốt mà bên trong chưa đổi. Có thể hiểu nhiều về đạo mà chưa thuộc về Chúa. Nicôđêmô là lời nhắc rất mạnh cho chúng ta. Đừng tưởng mình gần Nước Thiên Chúa chỉ vì mình biết. Chưa đủ. Cần được sinh lại. Cần để cho Chúa làm mới. Cần khiêm nhường. Cần đón nhận mầu nhiệm.
Xin Chúa cho chúng ta biết cảm tạ vì đã được tái sinh trong bí tích Thánh Tẩy. Xin cho chúng ta đừng sống hời hợt với ân huệ ấy. Xin cho Thánh Thần tiếp tục hoàn tất nơi ta điều mà bí tích Rửa Tội đã bắt đầu: thanh tẩy lòng ta, đổi mới trí ta, chữa lành ký ức ta, làm mềm trái tim ta, và dẫn ta từng ngày đi sâu hơn vào Nước Thiên Chúa.
Lm. Anmai, CSsR
GIÓ MUỐN THỔI ĐÂU THÌ THỔI
Trong cuộc đối thoại với Nicôđêmô, Chúa Giêsu dẫn ông từ những điều bề ngoài vào một chiều sâu mà trí khôn đơn thuần không thể nắm bắt trọn vẹn. Chúa nói về sự sinh lại bởi nước và Thần Khí. Rồi Chúa dùng một hình ảnh rất đẹp: “Gió muốn thổi đâu thì thổi; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai sinh bởi Thần Khí thì cũng vậy.”
Hình ảnh ấy thật lạ. Gió là cái ta không nhìn thấy trực tiếp, nhưng lại cảm nhận được. Ta không thấy gió bằng mắt, nhưng thấy hậu quả của gió trên lá cây, mặt nước, cánh đồng, cánh buồm. Gió vô hình, nhưng không hề là hư vô. Gió kín đáo, nhưng mạnh mẽ. Gió không bị giam trong tay người ta, nhưng có thể đổi cả thời tiết, làm dịu cái nóng, cuốn đi những bụi bặm, đẩy thuyền ra khơi, hoặc làm bùng lên ngọn lửa. Chúa dùng hình ảnh ấy để nói về Thần Khí.
Đức tin Kitô giáo không chỉ là chấp nhận một số tín điều. Cũng không chỉ là thực hành một số nghi thức. Đức tin là để cho Thần Khí của Thiên Chúa đi vào đời mình và làm một cuộc tái tạo. Không có Thần Khí, đời đạo dễ trở thành nặng nề, khô cứng, máy móc. Có thể vẫn giữ luật, vẫn đi lễ, vẫn đọc kinh, vẫn sinh hoạt, nhưng thiếu sức sống. Giống như một cỗ máy vẫn hoạt động nhưng không có hơi ấm. Giống như một thân cây còn đứng đó mà nhựa sống bên trong đã cạn.
Chúa Giêsu muốn Nicôđêmô hiểu rằng bước vào Nước Thiên Chúa không phải là chuyện thuần lý luận. Nicôđêmô là người có học, quen phân tích, quen lập luận, quen dựa vào hiểu biết. Nhưng Chúa lại đưa ông đến một thế giới mà chỉ người biết mở lòng mới bước vào được. Nước Thiên Chúa không phải là kết luận của một cuộc tranh luận thành công. Nước Thiên Chúa là ân ban của Thần Khí. Muốn vào đó, con người không chỉ cần cái đầu hiểu biết mà còn cần trái tim biết đón nhận.
Đây là một điểm rất quan trọng cho đời sống thiêng liêng hôm nay. Nhiều người nghĩ rằng hiểu nhiều về đạo là đủ. Nhưng hiểu biết không đồng nghĩa với biến đổi. Có thể học rất nhiều, đọc rất nhiều, nghe giảng rất nhiều, mà đời vẫn không đổi. Có khi cái đầu đầy nhưng lòng lại cứng. Có khi tri thức tăng mà sự khiêm nhường không tăng. Có khi biết giải thích đạo mà không biết sống đạo. Có khi nói rất hay về Chúa Thánh Thần mà không để Thánh Thần chạm vào vùng sâu nhất của đời mình.
Chính vì thế Chúa nói về việc sinh bởi Thần Khí. Nghĩa là đời sống mới không đến từ nỗ lực thuần túy của con người, nhưng từ sự tác động của Thiên Chúa. Dĩ nhiên ta phải cộng tác. Nhưng sức bật đầu tiên là từ trên. Không ai tự nâng mình lên thành con Thiên Chúa bằng sức riêng. Không ai tự ban cho mình trái tim mới. Không ai tự giải thoát mình hoàn toàn khỏi con người cũ chỉ bằng kỷ luật. Cần có Thần Khí.
Thần Khí là Đấng làm cho đời Kitô hữu không bị đóng khung trong một hình thức chết. Chính Thần Khí làm lời kinh trở nên sống động. Làm Thánh Lễ không chỉ là bổn phận nhưng là cuộc gặp gỡ. Làm Lời Chúa không chỉ là bản văn nhưng là tiếng gọi. Làm sự vâng phục không chỉ là ép buộc nhưng là tự do. Làm hy sinh không chỉ là mất mát nhưng là hiến dâng. Làm đau khổ không chỉ là gánh nặng nhưng là nơi kết hợp với Chúa Kitô.
“Gió muốn thổi đâu thì thổi.” Thần Khí của Chúa không bị giam bởi khuôn mẫu của ta. Đây là điều vừa an ủi vừa làm ta phải khiêm nhường. An ủi vì Thiên Chúa có thể hoạt động ở những nơi ta không ngờ. Có những con người ta tưởng rất xa Chúa mà Thần Khí đang âm thầm làm việc nơi họ. Có những giai đoạn ta tưởng đời mình chỉ toàn khô cằn, nhưng thực ra Thần Khí đang âm thầm cày xới. Có những đau khổ ta tưởng vô nghĩa, nhưng biết đâu chính ở đó Thần Khí đang đập vỡ lớp vỏ cứng của cái tôi để chuẩn bị cho một sự sống mới.
Nhưng đồng thời lời ấy cũng làm ta khiêm nhường. Vì ta không sở hữu được Thần Khí. Không điều khiển được Ngài. Không bắt Ngài phải hoạt động theo cách ta muốn. Đôi khi ta muốn Thiên Chúa đổi người khác, nhưng Thần Khí lại bắt đầu với chính ta. Đôi khi ta muốn Chúa cất ngay hoàn cảnh khó khăn, nhưng Thần Khí lại chọn đổi lòng ta trước. Đôi khi ta chờ một dấu lạ bên ngoài, trong khi Thần Khí đang làm phép lạ kín đáo nhất: đổi một trái tim cứng thành mềm, một con người cay đắng thành hiền lành, một linh hồn chán nản thành tín thác.
Ai sinh bởi Thần Khí thì cũng vậy. Người ấy mang trong mình một điều gì vượt khỏi tính toán đơn thuần. Không phải kỳ quặc, không phải vô lý, nhưng có một chiều sâu không thể giải thích trọn bằng tiêu chuẩn trần gian. Thế gian có thể hiểu chuyện giàu nghèo, thắng thua, quyền lực, danh tiếng. Nhưng khó hiểu một người tha thứ khi bị xúc phạm. Khó hiểu một người vẫn bình an trong bệnh tật. Khó hiểu một tu sĩ vẫn trung thành trong khô khan. Khó hiểu một linh mục vẫn tiếp tục hiến mình trong âm thầm. Khó hiểu một người mẹ tiếp tục cầu nguyện cho đứa con ngỗ nghịch không mỏi mệt. Khó hiểu một người tín hữu sống sạch, sống thật, sống hiền trong một thế giới khôn lỏi. Những điều ấy là dấu vết của Thần Khí.
Ta không thấy trực tiếp Thần Khí, nhưng ta thấy hậu quả của Thần Khí nơi một đời sống được đổi. Một người trước đây nóng nảy mà dần biết dịu dàng. Một người ích kỷ mà dần biết quảng đại. Một người sống hời hợt mà dần biết cầu nguyện. Một người đầy sợ hãi mà dần biết tín thác. Một người chỉ sống cho mình mà dần biết hiến thân. Đó là những phép lạ bền vững nhất. Không ồn ào, nhưng thật.
Mùa Phục Sinh là mùa của sự sống mới. Chúa sống lại không chỉ để ta mừng một biến cố của quá khứ. Chúa sống lại để ban Thần Khí của Ngài cho ta hôm nay. Mỗi người đã chịu Phép Rửa đều mang nơi mình hạt mầm của đời sống mới ấy. Nhưng hạt mầm có thể bị vùi lấp. Thần Khí có thể bị chống lại. Ân sủng có thể bị làm cho nghẹt thở bởi một lối sống quá đầy xác thịt, quá đầy tự ái, quá đầy thế gian.
Vì thế hôm nay ta phải cầu xin rất nhiều với Chúa Thánh Thần. Xin Ngài thổi vào những vùng khô cằn của đời con. Xin Ngài đừng để đời đạo của con chỉ còn là thói quen. Xin Ngài làm mới cách con cầu nguyện. Làm mới tình yêu trong gia đình. Làm mới đời dâng hiến. Làm mới sự trung thành trong ơn gọi. Làm mới cái nhìn của con đối với đau khổ. Làm mới sự quảng đại nơi lòng con. Làm mới niềm vui phục vụ. Làm mới cả những gì trong con đã lâu ngày trở nên mỏi mệt.
Nếu ta chỉ sống bằng xác thịt, đời ta sẽ nặng mùi đất. Nếu ta để cho Thần Khí sinh ra mình mỗi ngày, đời ta sẽ mang hương của trời. Cái khác không phải là ở chỗ người ấy có bao nhiêu tài năng, nhưng là ở chỗ người ấy có đang để cho Thần Khí sống trong mình hay không.
Xin Chúa cho mỗi người chúng ta đừng sợ Thần Khí làm mới đời mình. Đừng cố giữ lấy những cũ kỹ của cái tôi. Đừng tự đóng mình trong những giới hạn của lý trí lạnh lùng. Nhưng biết mở cửa lòng, để cho cơn gió của Thiên Chúa đi qua, thanh tẩy, đổi mới và làm cho ta thật sự trở thành những con người được sinh ra từ trên.
Lm. Anmai, CSsR
ĐỨC TIN SẼ GIÚP TA NHẬN RA PHÉP LẠ
Con người ở mọi thời vẫn thích phép lạ. Người ta dễ bị thu hút bởi những điều khác thường, những sự kiện lạ lùng, những hiện tượng khó giải thích. Trong đời sống tôn giáo cũng thế. Nhiều người đi tìm dấu lạ. Nhiều người nghĩ rằng thấy phép lạ thì mới tin mạnh hơn. Nhiều người tưởng rằng cốt lõi của đạo là những chuyện phi thường bề ngoài. Nhưng Tin Mừng hôm nay dẫn ta đi sâu hơn nhiều.
Nicôđêmô đến gặp Chúa Giêsu và mở đầu bằng một lời rất đáng chú ý: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến, vì không ai làm được những dấu lạ Thầy làm nếu Thiên Chúa không ở cùng người ấy.” Nghĩa là ông đã bắt đầu từ các dấu lạ. Ông nhìn vào những việc phi thường Chúa làm và từ đó suy ra rằng phải có Thiên Chúa ở cùng Chúa Giêsu. Điều ấy không sai. Nhưng Chúa không để ông dừng ở đó.
Chúa không nói nhiều về những phép lạ đã làm. Chúa không chứng minh thêm. Chúa không tỏ thêm dấu lạ để thuyết phục ông. Chúa lập tức đưa ông đi vào điều cốt lõi: “Không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa nếu không được sinh lại bởi ơn trên.” Như vậy Chúa muốn nói với Nicôđêmô rằng điều quan trọng không phải chỉ là ông có nhìn thấy dấu lạ không, nhưng là ông có để chính mình được đổi mới không. Dấu lạ chỉ là cửa ngõ. Đức tin thật mới là điều Chúa muốn. Và đức tin thật không dừng lại ở việc thán phục, nhưng dẫn đến tái sinh.
Có một sự khác biệt rất lớn giữa ngưỡng mộ Chúa và thuộc về Chúa. Nicôđêmô đã đến được mức ngưỡng mộ. Ông nhìn nhận Chúa Giêsu là vị tôn sư đến từ Thiên Chúa. Nhưng Chúa muốn dẫn ông đi xa hơn: không chỉ nhìn Chúa từ bên ngoài, mà bước vào sự sống của Chúa từ bên trong. Không chỉ biết Chúa làm dấu lạ, mà để cho cuộc đời mình trở thành nơi dấu lạ của ơn tái sinh xảy ra.
Đây là một lời cảnh tỉnh rất mạnh cho đời sống đạo hôm nay. Có những người rất thích nghe chuyện lạ, rất quan tâm đến những điều phi thường, rất sốt sắng khi nói đến các dấu chỉ, nhưng đời sống không đổi. Trong khi đó, dấu lạ lớn nhất mà Thiên Chúa muốn thực hiện lại là đổi trái tim ta. Một người bớt kiêu ngạo, đó là phép lạ. Một người biết tha thứ, đó là phép lạ. Một người chồng bỏ được thói bạo cục để dịu dàng với gia đình, đó là phép lạ. Một người vợ thôi cay nghiệt, đó là phép lạ. Một người trẻ thắng được đam mê xác thịt, đó là phép lạ. Một linh mục giữ được trái tim mục tử giữa bao mỏi mệt, đó là phép lạ. Một tu sĩ không để năm tháng làm mình khô cằn, đó là phép lạ. Những phép lạ này ít khi làm thiên hạ ồn ào, nhưng trước mặt Chúa lại rất lớn.
Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô về việc sinh lại bởi nước và Thánh Thần. Đó là phép lạ tận căn. Không chỉ sửa chữa một chỗ đau, nhưng ban một đời sống mới. Không chỉ thêm chút sức cho con người cũ, nhưng làm xuất hiện một con người mới. Không chỉ làm cho ai đó đỡ khổ hơn, nhưng làm cho họ trở thành con Thiên Chúa. Không chỉ là phép lạ ở ngoài da thịt, mà là phép lạ nơi hữu thể.
Có lẽ ta cần hỏi ngược lại chính mình: tôi đi tìm phép lạ để làm gì? Để tò mò? Để yên tâm hơn? Để cảm thấy mình đạo đức? Hay để nhờ đó tôi trở lại? Nếu một phép lạ không đưa tôi đến đổi đời, thì tôi vẫn đứng ngoài điều chính yếu. Nicôđêmô đã thấy nhiều dấu lạ, nhưng ông còn cần được dẫn đi sâu vào mầu nhiệm. Chúng ta cũng vậy.
Ngày chịu phép Rửa, mỗi người chúng ta đã lãnh nhận một phép lạ còn lớn hơn nhiều điều ta thường ngưỡng mộ. Khi nước đổ trên đầu ta và lời rửa tội được đọc, ta được tái sinh. Ta được nên tạo vật mới. Ta được mặc lấy Đức Kitô. Ta được thông phần vào sự sống Phục Sinh của Ngài. Nhưng rất tiếc, vì đây là phép lạ diễn ra âm thầm nên nhiều người lại coi nhẹ. Người ta trân trọng những cái gây xúc động nhất thời, còn phép lạ lớn nhất là trở nên con Thiên Chúa thì lại sống quá hời hợt.
Tin Mừng hôm nay nhắc ta trở về với bí tích Thánh Tẩy. Đức tin không chỉ là nhìn nhận bằng miệng rằng Chúa đến từ Thiên Chúa. Đức tin là sống như người đã được tái sinh. Tức là phải có một lối nghĩ mới, một cách nhìn mới, một tâm hồn mới, một tương quan mới với Thiên Chúa và với anh em.
Nếu đã được tái sinh, ta không thể sống y như cũ. Nếu đã là người của Chúa Kitô Phục Sinh, ta không thể tiếp tục nuôi hận thù như cũ. Không thể gian dối như cũ. Không thể sống đức tin chỉ ngoài mặt như cũ. Không thể lấy đạo làm hình thức như cũ. Phải có một điều gì đó thay đổi. Và chính sự thay đổi ấy là dấu chứng của đức tin thật.
Ta cũng cần nhớ rằng không phải phép lạ sinh ra đức tin theo kiểu máy móc. Nhiều người chứng kiến dấu lạ mà vẫn cứng lòng. Vì nếu trái tim không mở ra, phép lạ cũng chỉ là một hiện tượng. Chính đức tin mới giúp ta nhận ra phép lạ sâu nhất. Người không có đức tin chỉ thấy nước trong bí tích Rửa Tội là nước thường. Người có đức tin nhận ra đó là nơi Thiên Chúa tái sinh một linh hồn. Người không có đức tin chỉ thấy Thánh Lễ là một nghi thức. Người có đức tin nhận ra đó là cuộc gặp gỡ với Đấng Phục Sinh. Người không có đức tin chỉ thấy đời sống trung tín của một người đạo đức là điều bình thường. Người có đức tin nhận ra đó là hoa trái của ân sủng.
Cho nên, đừng chỉ hỏi: có phép lạ nào không? Hãy hỏi: mắt đức tin của tôi có mở ra chưa? Tôi có nhận ra bàn tay Chúa trong đời mình không? Tôi có nhận ra phép lạ của sự kiên nhẫn nơi một người mẹ? Phép lạ của sự trung thành nơi một người cha? Phép lạ của việc đứng dậy sau bao vấp ngã? Phép lạ của một linh hồn được chữa lành dần dần sau những năm dài tổn thương? Phép lạ của việc một người dám sống theo Tin Mừng giữa thế gian đầy cám dỗ?
Nicôđêmô đến với Chúa từ các dấu lạ. Và Chúa dẫn ông đến mầu nhiệm tái sinh. Hôm nay Chúa cũng muốn dẫn ta như vậy. Đừng dừng lại ở việc thán phục Chúa. Hãy để Chúa đổi đời ta. Đừng chỉ ngạc nhiên vì các việc Chúa làm. Hãy để chính mình trở thành một việc Chúa làm. Đừng chỉ nhận xét về ánh sáng. Hãy bước vào ánh sáng. Đừng chỉ nói rằng Chúa bởi Thiên Chúa mà đến. Hãy để Thánh Thần sinh lại ta trong Chúa Kitô.
Xin Chúa Phục Sinh ban cho chúng ta một đức tin sống động, một đức tin biết nhìn ra phép lạ lớn nhất là sự biến đổi âm thầm của ân sủng. Và xin cho mỗi người chúng ta, nhờ được sinh bởi nước và Thánh Thần, trở thành dấu chỉ sống động cho thế gian thấy rằng Thiên Chúa vẫn đang làm những điều kỳ diệu nơi những ai mở lòng ra với Ngài.
Lm. Anmai, CSsR
ĐƯỢC SINH RA TỪ TRÊN
Mùa Phục Sinh là mùa của sự sống mới. Hội Thánh hát lên niềm vui vì Chúa đã sống lại. Nhưng niềm vui ấy không chỉ nằm ở một biến cố đã xảy ra cho Chúa Giêsu. Niềm vui ấy còn nằm ở chỗ chính chúng ta được mời gọi bước vào sự sống mới đó. Chúa không sống lại một mình. Ngài sống lại để mở một con đường mới cho nhân loại. Và đoạn Tin Mừng hôm nay nói rất rõ: muốn bước vào Nước Thiên Chúa, con người phải được sinh ra từ trên.
Cụm từ này thật đẹp. Sinh ra từ trên. Nghĩa là nguồn gốc mới của đời mình không còn chỉ là huyết nhục, mà là Thiên Chúa. Con người tự nhiên được cha mẹ sinh ra cho sự sống trần gian. Nhưng người Kitô hữu còn được Chúa Cha sinh ra cho sự sống đời đời. Nhờ bí tích Thánh Tẩy, ta mang trong mình một căn tính mới, một sự sống mới, một mối dây liên hệ mới với Thiên Chúa.
Chúa Giêsu nói điều ấy với Nicôđêmô trong đêm. Tại sao lại trong đêm? Có lẽ vì mầu nhiệm về sự sinh ra từ trên thường bắt đầu trong một vùng tối nào đó của con người. Khi người ta nhận ra mình chưa đủ. Khi người ta thấy tất cả hiểu biết, địa vị, thành công vẫn chưa lấp đầy lòng mình. Khi người ta chạm tới giới hạn của bản thân. Khi người ta không còn tự mãn. Đó là lúc Thiên Chúa có thể bắt đầu làm một điều mới.
Nicôđêmô là người thành đạt, là chức sắc, là người có tiếng nói, là bậc thầy trong dân Israel. Nhưng ông vẫn đi tìm. Điều này rất đáng quý. Nó nhắc chúng ta rằng không bao giờ được đóng kín trước hành trình đi tìm Thiên Chúa. Một người càng có địa vị càng dễ bị cám dỗ nghĩ rằng mình đã ổn. Nhưng Nicôđêmô không dừng ở đó. Ông còn khao khát. Chính sự khao khát ấy là dấu cho thấy linh hồn ông chưa chết. Một linh hồn còn tìm kiếm Chúa là một linh hồn còn hy vọng.
Chúa Giêsu không an ủi ông bằng vài lời dễ nghe. Chúa đi thẳng vào điều căn bản: “Không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa nếu không được sinh lại bởi ơn trên.” Nói cách khác, không ai bước vào mầu nhiệm của Chúa chỉ bằng xuất thân cũ, thành tích cũ, nề nếp cũ, tôn giáo cũ, hay công trạng cũ. Cần có một sự khai sinh mới. Cần có một đời sống phát xuất từ Thiên Chúa.
Ngày nay nhiều người thích sửa chữa đời mình từng mảnh. Bớt nóng chút. Bớt tham chút. Bớt tội chút. Những điều ấy cần, nhưng Tin Mừng còn đi xa hơn: Chúa muốn tái tạo con người từ căn rễ. Không chỉ là chỉnh sửa hành vi, mà là đổi nguồn sống. Không chỉ là thay đổi vài nét, mà là sinh ra một con người mới. Kitô giáo không nhắm sản xuất những người chỉ khá hơn một chút, mà nhắm sinh ra những con người mới trong Chúa Kitô.
Được sinh ra từ trên nghĩa là gì? Nghĩa là từ nay cách ta nhìn mọi sự không còn hoàn toàn theo tiêu chuẩn trần gian. Một người sinh ra từ trên sẽ nhìn đau khổ khác đi. Không còn chỉ là điều vô nghĩa, mà có thể là nơi kết hợp với Chúa. Một người sinh ra từ trên sẽ nhìn thành công khác đi. Không còn là ngẫu tượng tối hậu, nhưng chỉ là phương tiện để phụng sự. Một người sinh ra từ trên sẽ nhìn người khác khác đi. Không còn chỉ là đối thủ, công cụ, hay gánh nặng, nhưng là anh em, là người được Chúa yêu. Một người sinh ra từ trên sẽ nhìn chính mình khác đi. Không còn chỉ là kẻ phải chứng tỏ giá trị bằng thành tích, nhưng là người con được Cha yêu.
Sinh ra từ trên cũng có nghĩa là sống bằng Thần Khí. Chúa nói: “Cái gì bởi xác thịt mà sinh ra thì là xác thịt; cái gì bởi Thần Khí mà sinh ra thì là thần khí.” Điều này không có nghĩa là xác thịt tự nó xấu, nhưng là nếu con người chỉ sống theo bản năng, theo cái tôi, theo dục vọng, theo tự ái, theo sự khôn ngoan kiểu thế gian, thì đời họ sẽ mãi ở tầng thấp. Chỉ khi để cho Thần Khí hướng dẫn, con người mới thật sự vươn tới tầm vóc của người con Thiên Chúa.
Có nhiều người đã chịu Phép Rửa từ nhỏ, nhưng chưa thật sự sống như người được sinh ra từ trên. Họ vẫn rất trần gian trong cách phản ứng, rất thế tục trong cách tính toán, rất cũ kỹ trong cách yêu ghét, rất nặng xác thịt trong cách sống. Bên ngoài là Kitô hữu, bên trong lại bị điều khiển hoàn toàn bởi cái tôi chưa được biến đổi. Vì thế Tin Mừng hôm nay là lời đánh thức: hãy trở về với ơn tái sinh của bí tích Rửa Tội. Hãy sống đúng với căn tính đã lãnh nhận.
Mùa Phục Sinh là thời gian đẹp để làm mới lại ơn Thánh Tẩy. Ta có thể tự hỏi: tôi đã thực sự là người từ trên chưa? Hay đời tôi vẫn chỉ quẩn quanh trong chuyện dưới đất? Tôi có còn để mình bị nuốt trọn bởi những chuyện nhỏ nhen không? Tôi có đang sống xứng với phẩm giá của người đã được Chúa Cha sinh ra không? Tôi có đang để Thần Khí nâng đời mình lên cao không?
Người sinh ra từ trên không có nghĩa là người thoát khỏi mọi yếu đuối. Nhưng là người mang trong mình một hướng đi mới. Có thể còn ngã, nhưng biết đứng dậy. Có thể còn yếu, nhưng không tuyệt vọng. Có thể còn chiến đấu, nhưng không chiến đấu một mình. Có thể còn nhiều bóng tối, nhưng đã thuộc về ánh sáng.
Ta không tự sinh mình ra cho Nước Trời. Ta chỉ có thể đón nhận. Vì thế thái độ đầu tiên phải là khiêm nhường. Khiêm nhường để thừa nhận mình cần được cứu. Khiêm nhường để không cậy vào hiểu biết, địa vị, hay thành tích. Khiêm nhường để để cho Chúa làm việc. Khiêm nhường để trở nên như trẻ nhỏ trước mầu nhiệm.
Xin Chúa Phục Sinh cho chúng ta biết sống ơn tái sinh mỗi ngày. Xin cho ta không sống dưới tầm ơn gọi của mình. Xin cho Thần Khí tiếp tục nâng ta lên khỏi những gì thấp hèn, khỏi những gì nặng mùi cũ kỹ, khỏi những gì chỉ thuộc về bụi đất. Và xin cho đời ta mang dáng vẻ của những con người thật sự được sinh ra từ trên.
Lm. Anmai, CSsR
XIN BAN CHO CON THÁNH THẦN ĐỂ MỖI NGÀY ĐỜI CON ĐƯỢC LÀM MỚI
Đoạn Tin Mừng hôm nay không chỉ là một bài giáo lý về bí tích Thánh Tẩy. Không chỉ là một cuộc đối thoại trí tuệ giữa Chúa Giêsu và Nicôđêmô. Sâu hơn, đây là một lời mời đi vào một đời sống mới, một lời mời để cho Chúa Thánh Thần làm mới toàn bộ con người chúng ta.
Nhiều người trong chúng ta đã lãnh bí tích Rửa Tội từ rất lâu. Có người từ lúc còn nhỏ, đến độ không nhớ gì về ngày đó. Nhưng chính vì quen quá, ta dễ quên mất đó là một cuộc khai sinh thiêng liêng. Có biết bao điều trong đời ta được nhớ kỹ: ngày sinh nhật, ngày cưới, ngày tốt nghiệp, ngày nhận chức, ngày hoàn thành một công việc lớn. Nhưng ngày được sinh ra cho Nước Trời thì lại ít ai nhớ, ít ai sống, ít ai cảm thấy rung động. Trong khi đó, trước mặt Thiên Chúa, đó là một ngày lớn vô cùng.
Ngày ấy, ta không chỉ được nhận một dấu thánh giá trên trán. Không chỉ được rảy nước. Nhưng ta được nên con Thiên Chúa. Tội nguyên tổ được xóa. Cửa Nước Trời được mở. Thần Khí bắt đầu cư ngụ. Một mầm sống mới được gieo vào linh hồn. Từ đó, đời ta không còn chỉ là một hành trình sinh học, nhưng còn là một hành trình thần linh. Không còn chỉ là sống, làm việc, già đi, bệnh và chết. Nhưng là đi dần vào sự hiệp thông với Thiên Chúa hằng sống.
Tuy nhiên, vấn đề là: mầm sống ấy có được lớn lên không? Hay bị bỏ quên? Bí tích Rửa Tội không phải là một phép màu cơ học khiến đời ta tự động nên thánh. Đó là hạt giống. Mà hạt giống cần đất tốt, cần nước, cần ánh sáng, cần chăm sóc. Tương tự như vậy, sự sống mới nơi người Kitô hữu cần được làm mới mỗi ngày nhờ cầu nguyện, nhờ các bí tích, nhờ từ bỏ tội lỗi, nhờ lắng nghe Lời Chúa, nhờ mở lòng cho Thánh Thần hướng dẫn.
Không ít người sống như thể chưa bao giờ được tái sinh. Vẫn sống theo tự ái. Vẫn bị điều khiển bởi cơn giận. Vẫn để lòng tham dắt đi. Vẫn so đo, ghen ghét, cay độc, cứng cỏi, gian dối. Vẫn chỉ nghĩ đến lợi ích mình. Vẫn xem đạo như một phần phụ. Nếu thế, thì sự sống mới của phép Rửa đang bị nghẹt thở. Không phải Chúa không ban ơn, nhưng là ta không cộng tác.
Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô về nước và Thần Khí. Hai yếu tố ấy đi đôi. Nước thanh tẩy. Thần Khí ban sự sống. Nước rửa sạch cái cũ. Thần Khí tạo nên cái mới. Đời sống Kitô hữu luôn là như thế: vừa phải từ bỏ, vừa phải đón nhận. Từ bỏ con người cũ, đón nhận con người mới. Từ bỏ sự giả tạo, đón nhận sự thật. Từ bỏ tội lỗi, đón nhận ân sủng. Từ bỏ cái tôi khép kín, đón nhận Thần Khí mở ra.
Có lẽ điều đáng buồn nhất là nhiều người chỉ muốn Thần Khí an ủi mình, nhưng không muốn Thần Khí chạm đến những vùng cần đổi. Muốn Chúa cho bình an, nhưng không muốn bỏ hận thù. Muốn Chúa cho niềm vui, nhưng không muốn từ bỏ tội quen. Muốn Chúa cho ánh sáng, nhưng không chịu mở cửa. Muốn đời sống mới, nhưng vẫn giữ chặt con người cũ. Trong khi đó, Thánh Thần không chỉ đến để xoa dịu. Ngài còn đến để thanh luyện, để bẻ gãy cái cứng, để bóc lớp vỏ giả tạo, để dẫn ta vào sự thật.
Vì thế, cầu xin Thánh Thần là một lời cầu nguyện rất nghiêm túc. Nghĩa là chấp nhận để Ngài làm việc nơi mình. Chấp nhận để bị đổi. Chấp nhận bị đưa ra khỏi vùng an toàn. Chấp nhận không còn sống mãi như cũ.
Mỗi người chúng ta đều có những vùng cần Thánh Thần đến. Có người cần được chữa khỏi sự khô khan. Có người cần được chữa khỏi sự nóng nảy. Có người cần được chữa khỏi nỗi sợ kéo dài. Có người cần được giải thoát khỏi thói sống hình thức. Có người cần được nâng dậy khỏi sự chán nản. Có người cần được thanh tẩy khỏi một tương quan không lành mạnh. Có người cần được làm mềm lại sau nhiều năm bị tổn thương. Có người cần được đánh thức vì đã ngủ quá lâu trong đời sống đức tin.
Thánh Thần không làm những điều ấy theo kiểu ồn ào. Nhiều khi rất âm thầm. Như hạt giống lớn lên trong lòng đất. Như men làm dậy bột. Như gió đi qua. Như bình minh lên. Nhưng nếu ta trung thành, một ngày nào đó ta sẽ nhận ra: mình không còn là con người cũ nữa. Mình vẫn là mình, nhưng đã khác. Mình vẫn ở trong hoàn cảnh ấy, nhưng phản ứng khác. Mình vẫn mang những giới hạn ấy, nhưng bên trong có một nguồn bình an khác. Đó là công trình của Thánh Thần.
Mùa Phục Sinh là thời gian tuyệt vời để xin ơn làm mới. Không phải một lần cho đủ, nhưng mỗi ngày. Mỗi sáng thức dậy, ta có thể cầu: Lạy Chúa Thánh Thần, xin làm mới tư tưởng con hôm nay. Xin đừng để con sống theo những phản ứng cũ. Xin đừng để con bị kéo xuống bởi những gì thấp hèn. Xin đừng để con nói năng theo sự bực bội. Xin làm mới cái nhìn của con đối với người thân, với cộng đoàn, với bổn phận, với thập giá đời mình. Xin làm mới niềm vui phục vụ, làm mới lòng mến, làm mới đức tin, làm mới sự trong sạch, làm mới lòng cậy trông.
Nếu ta thật sự cầu như thế và cộng tác, đời ta sẽ dần dần mang hương Phục Sinh. Người khác có thể không giải thích được, nhưng họ sẽ thấy nơi ta có một gì đó mới. Một sự hiền hơn. Một ánh mắt sâu hơn. Một sự bình an hơn. Một sự thật hơn. Một sức sống không chỉ đến từ tính cách tự nhiên. Đó là dấu chỉ của người đã được tái sinh và đang để cho Thần Khí tiếp tục sống trong mình.
Chúa Giêsu không chỉ muốn Nicôđêmô hiểu một giáo lý. Chúa muốn ông đi vào một đời sống mới. Hôm nay Chúa cũng muốn như thế nơi chúng ta. Không phải chỉ hiểu bài Tin Mừng này. Nhưng để cho bài Tin Mừng này chạm tới mình. Không phải chỉ nhắc lại rằng phải sinh bởi nước và Thần Khí. Nhưng thật sự sống như người đã được sinh lại.
Xin Chúa Phục Sinh ban cho chúng ta Thánh Thần của Ngài. Xin cho hồng ân phép Rửa nơi chúng ta không bị ngủ quên. Xin cho sự sống đã được gieo vào ngày lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy được lớn lên mạnh mẽ. Và xin cho mỗi ngày đời chúng ta thật sự được làm mới, để ai gặp chúng ta cũng có thể cảm được rằng: đây là một con người thuộc về Đức Kitô, một con người đang sống nhờ Thần Khí của Đấng Phục Sinh.
Lm. Anmai, CSsR