Nhảy đến nội dung

Suy niệm và Lời nguyện sáng Thứ Sáu Tuần II Phục Sinh

LỜI NGUYỆN SÁNG – THỨ SÁU TUẦN II PHỤC SINH

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, con bắt đầu ngày mới trong sự thinh lặng của tâm hồn, mang theo tất cả những gì con đang có: niềm vui, nỗi buồn, hy vọng và cả những mệt mỏi chưa kịp gọi tên. Con đến với Chúa không phải vì con xứng đáng, nhưng vì con cần Chúa. Xin Chúa ở lại với con ngay lúc này, khi lòng con còn chênh vênh giữa bao lo toan của cuộc sống.

Lạy Chúa, Thứ Sáu làm con nhớ đến Thập Giá, nơi tình yêu được trao ban đến tận cùng. Nhưng trong ánh sáng Phục Sinh, con hiểu rằng những đau khổ của con không vô nghĩa. Xin dạy con biết đón nhận những điều không như ý hôm nay với một trái tim bình an, không than trách, không trốn chạy, nhưng tin rằng Chúa đang dẫn con đi qua tất cả.

Có những lúc con yếu đuối, dễ nản lòng, dễ tổn thương và dễ khép kín. Xin Chúa chạm vào trái tim con, chữa lành những vết thương con đang mang. Xin cho con biết tha thứ, không giữ lại trong lòng những cay đắng, để tâm hồn con được tự do mà yêu thương.

Trong ngày hôm nay, khi con làm việc, xin cho con làm với tình yêu; khi con nói, xin cho lời con mang lại bình an; khi con gặp người khác, xin cho họ nhận ra một chút ánh sáng của Chúa nơi con. Xin giúp con sống thật, yêu thật, và không hời hợt với chính cuộc đời mình.

Lạy Chúa Giêsu, con không xin một ngày dễ dàng, nhưng xin một trái tim vững vàng. Con không xin tránh khỏi thử thách, nhưng xin biết kết hiệp với Chúa trong mọi hoàn cảnh. Khi con mệt mỏi, xin nâng con dậy; khi con lạc hướng, xin dẫn con về; khi con buồn, xin ở lại bên con.

Con phó thác ngày sống này trong tay Chúa. Xin Chúa sống trong con, hướng dẫn con, và biến đổi con từng chút một. Dù con còn nhiều thiếu sót, xin cho con vẫn kiên trì bước đi với Chúa.

Amen.

ĐẤNG CỨU RỖI THẾ GIAN, KHÔNG PHẢI ÔNG VUA PHỤC VỤ THAM VỌNG CON NGƯỜI

Tin Mừng hôm nay kể lại một trong những phép lạ nổi bật nhất trong sứ vụ công khai của Chúa Giêsu, phép lạ hóa bánh ra nhiều. Đây là phép lạ hiếm hoi được cả bốn thánh sử cùng ghi lại. Chỉ riêng chi tiết đó thôi cũng đủ cho thấy biến cố này quan trọng biết bao trong đời sống Hội Thánh sơ khai và trong suy tư đức tin của các Kitô hữu tiên khởi. Không phải ngẫu nhiên mà Hội Thánh đặt đoạn Tin Mừng này trong mùa Phục Sinh. Bởi vì sau khi Chúa sống lại, các môn đệ mới hiểu trọn vẹn hơn Người là ai. Người không chỉ là một vị thầy giảng khôn ngoan. Người không chỉ là một người làm phép lạ. Người không chỉ là một ngôn sứ. Người là Con Thiên Chúa, là Đấng Cứu Độ trần gian, là Bánh ban sự sống, là Đấng mà nhân loại đói khát từ bao đời nay đang chờ đợi.

Nhưng thưa anh chị em, khi đọc đoạn Tin Mừng này, điều đáng suy nghĩ không chỉ là quyền năng của Chúa Giêsu, mà còn là phản ứng của đám đông. Sau khi được ăn no nê, dân chúng đã muốn tôn Người lên làm vua. Nhìn qua thì tưởng đó là một cử chỉ đầy lòng tin, đầy kính phục. Nhưng thật ra không hẳn thế. Bởi vì họ muốn tôn Chúa làm vua không phải vì họ đã nhận ra căn tính thật của Người, nhưng vì họ thấy nơi Người một giải pháp hữu ích cho đời sống vật chất của mình. Nói cách khác, họ muốn có một vị vua cung cấp bánh miễn phí, một vị vua giải quyết những nhu cầu trước mắt, một vị vua phục vụ những tính toán trần thế của họ. Họ không thật sự muốn hoán cải lòng mình. Họ chỉ muốn Chúa phục vụ cho nhu cầu của họ.

Đây là cám dỗ lớn của con người mọi thời. Và nếu thành thật, chúng ta sẽ nhận ra cám dỗ ấy không hề xa lạ. Nhiều khi chúng ta đến với Chúa cũng chỉ vì muốn được giải quyết một việc nào đó. Ta cầu nguyện khi bệnh tật. Ta xin lễ khi công việc trục trặc. Ta chạy đến với Chúa khi gia đình gặp biến cố. Những điều ấy không sai. Chúa không bao giờ từ chối người đau khổ tìm đến với Người. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ này: ta có dừng lại ở đó không? Ta có chỉ muốn Chúa là Đấng giải quyết sự cố cho ta, hay ta thực sự muốn Chúa là Chúa của đời ta? Ta có muốn nghe lời Người, sống theo đường lối Người, để Người biến đổi tim ta, hay ta chỉ muốn Người làm phép lạ theo ý ta?

Có những người tin Chúa nhưng thật ra chỉ đang sử dụng Chúa. Có những người đi lễ nhưng tâm hồn không mở ra cho Tin Mừng. Có những người sốt sắng cầu nguyện nhưng chỉ cầu nguyện để Chúa ký tên vào những dự định sẵn có của mình. Ta không tìm ý Chúa, nhưng muốn Chúa theo ý ta. Ta không xin Chúa đổi lòng ta, nhưng muốn Chúa đổi hoàn cảnh theo ý ta. Khi được ơn thì vui vẻ, khi không được như ý thì trách móc, thất vọng, lạnh nhạt. Một đức tin như thế rất mong manh. Nó không đặt nền trên tình yêu dành cho Thiên Chúa, nhưng đặt nền trên lợi ích mình nhận được.

Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta đi xa hơn. Chúa Giêsu không muốn chỉ nuôi thân xác con người. Người muốn dẫn con người đến một cơn đói sâu hơn, cơn đói của linh hồn. Người biết nhân loại không chỉ thiếu bánh, mà còn thiếu chân lý, thiếu ánh sáng, thiếu hy vọng, thiếu ý nghĩa sống, thiếu tình yêu chân thật, thiếu chính Thiên Chúa. Cái đói lớn nhất của con người không nằm ở bao tử, nhưng nằm ở trái tim. Có những người ăn uống đầy đủ nhưng tâm hồn rất trống rỗng. Có những người rất thành đạt nhưng đêm xuống vẫn bất an. Có những người có địa vị, có tiếng tăm, có quyền lực, nhưng vẫn sống trong nỗi sợ, trong cô đơn, trong vô nghĩa. Chúa Giêsu đến không chỉ để cho con người thêm một bữa ăn, mà để cho con người có sự sống đời đời.

Phép lạ hôm nay là một dấu chỉ. Nó không phải là đích điểm, mà là cánh cửa mở ra một mầu nhiệm lớn hơn. Chúa dùng bánh vật chất để nói về Bánh đích thực. Chúa nuôi đám đông hôm nay để dẫn họ đến bàn tiệc vĩnh cửu. Chúa cho họ ăn no trong buổi chiều hôm ấy để rồi sau đó dạy họ rằng: các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến sự sống đời đời. Nghĩa là sao? Nghĩa là Chúa muốn nâng con mắt con người lên. Đừng chỉ nhìn xuống đất. Đừng chỉ lo cho hiện tại mau qua. Đừng chỉ lo giữ thân xác mà quên linh hồn. Đừng chỉ tích trữ cái sẽ mất mà quên điều tồn tại muôn đời.

Biết bao lần trong đời, chúng ta cũng giống như đám đông hôm nay. Chúng ta mừng vì được no bánh, nhưng không khát Lời Chúa. Chúng ta lo cho công việc, lo cho tiền bạc, lo cho con cái, lo cho tương lai, nhưng lại không lo cho đời sống nội tâm. Chúng ta có thể bỏ nhiều giờ để lo cho chuyện làm ăn, nhưng rất ít phút cho cầu nguyện. Chúng ta có thể nhớ rất nhiều thứ, nhưng lại quên mất linh hồn mình cần được nuôi. Chúng ta sợ thiếu tiền, nhưng không sợ thiếu ân sủng. Chúng ta sợ người khác đánh giá mình, nhưng không sợ trái tim mình ngày càng xa Chúa.

Mùa Phục Sinh là thời gian Hội Thánh mời ta trở lại với căn tính đức tin. Đức Kitô phục sinh không đến chỉ để làm cho đời sống trần thế dễ chịu hơn. Người đến để cứu chuộc ta, để đưa ta ra khỏi tội lỗi, để ban Thánh Thần, để dẫn ta vào sự sống mới. Vì thế, nếu ta theo Chúa chỉ vì chút lợi lộc trước mắt, ta sẽ không đi xa được. Đến một lúc nào đó, thập giá sẽ làm ta vấp ngã. Tin Mừng khắt khe sẽ làm ta bỏ cuộc. Đòi hỏi từ bỏ mình sẽ làm ta khó chịu. Chỉ người nào thật sự gặp được Chúa, yêu mến Chúa, và nhận ra Người là Đấng Cứu Độ duy nhất, người đó mới trung tín.

Phép lạ hóa bánh ra nhiều còn nhắc ta về Bí tích Thánh Thể. Ở đó, Chúa không chỉ cho ta bánh, nhưng ban chính mình Người. Điều kỳ diệu là Đấng đã nuôi đám đông trong hoang địa vẫn đang nuôi Hội Thánh hôm nay. Nhưng nỗi đau là nhiều người đến với Thánh Lễ mà không thực sự ý thức mình đang đến với ai. Có khi ta đến nhà thờ như một thói quen. Có khi ta rước lễ mà lòng còn rất hờ hững. Có khi ta chỉ xin Chúa ban ơn, nhưng ít khi dừng lại để thờ lạy, để cảm tạ, để để cho Người biến đổi. Nếu dân chúng xưa chỉ thấy bánh, còn ta hôm nay có khi chỉ thấy nghi thức. Nếu họ muốn tôn Chúa làm vua theo ý họ, thì ta hôm nay có khi cũng chỉ muốn một đạo dễ dãi, một đức tin không đòi hỏi, một Chúa không can thiệp quá sâu vào đời sống mình.

Nhưng Chúa không chấp nhận bị hạ xuống thành một công cụ. Người là Chúa. Người là Đấng Cứu Độ. Người không đến để phục vụ tham vọng của ta, nhưng để cứu ta khỏi tham vọng. Người không đến để phục vụ sự ích kỷ của ta, nhưng để giải thoát ta khỏi ích kỷ. Người không đến để bảo đảm rằng đời ta sẽ luôn dễ dàng, nhưng để ban cho ta sức mạnh đi qua mọi thử thách trong hiệp thông với Người.

Hôm nay, mỗi người chúng ta được mời gọi xét lại đức tin của mình. Tôi theo Chúa vì điều gì? Tôi cầu nguyện với tâm tình nào? Tôi có đang yêu mến Chúa thật không, hay chỉ đang tìm kiếm ân huệ của Chúa? Tôi có để cho Lời Chúa sửa dạy mình không? Tôi có đến với Thánh Thể như đến với chính nguồn sống của linh hồn không? Tôi có đang trần tục hóa đức tin của mình không?

Xin Chúa cho chúng ta đừng chỉ dừng lại ở thứ đức tin vụ lợi. Xin Chúa chữa lành nơi ta cái nhìn quá nhỏ hẹp về Người. Xin cho ta nhận ra Chúa Giêsu không phải là ông vua để phục vụ nhu cầu vật chất của con người, nhưng là Đấng Cứu Rỗi thế gian, là Chúa của lịch sử, là Bánh trường sinh, là niềm hy vọng duy nhất của đời ta. Và khi đã nhận ra như thế, xin cho chúng ta biết đi theo Người không phải chỉ lúc được an ủi, mà cả khi phải bước vào thập giá; không phải chỉ khi được no đầy, mà cả khi phải đói khát trong đêm tối; không phải chỉ khi thấy phép lạ, mà cả khi chỉ còn lại một lời mời gọi âm thầm: “Hãy theo Thầy.”

Lm. Anmai, CSsR
 

CHÚA CẦN SỰ CỘNG TÁC NHỎ BÉ CỦA CON NGƯỜI

Một trong những điều cảm động nhất trong Tin Mừng hôm nay là Chúa Giêsu, dù là Con Thiên Chúa toàn năng, lại không muốn làm phép lạ theo kiểu bỏ qua con người. Người hoàn toàn có thể chỉ phán một lời là bánh xuất hiện, cá xuất hiện, đám đông được ăn no. Nhưng Người đã không làm như thế. Người muốn có sự cộng tác của con người. Người hỏi các môn đệ. Người đợi một chút gì đó từ phía con người. Và cuối cùng, điều nhỏ bé ấy đến từ một em bé với năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá.

Nếu nhìn theo logic tính toán, thì năm chiếc bánh và hai con cá chẳng là gì trước hơn năm ngàn người. Nếu nhìn theo lối nghĩ của người đời, thì đóng góp ấy quá nhỏ, không đáng kể. Nhưng dưới cái nhìn của Chúa, cái nhỏ bé ấy lại trở nên điểm khởi đầu cho phép lạ. Điều này rất đẹp. Nó cho thấy Thiên Chúa không khinh thường những gì nhỏ bé. Chính con người thường khinh điều nhỏ. Chính chúng ta hay nghĩ rằng phải có thật nhiều mới làm được việc lớn. Nhưng Chúa không nghĩ vậy. Chúa chỉ cần một tấm lòng quảng đại, một sự trao đi chân thành, một chút tín thác thật sự, là đủ để Người hành động.

Trong đời sống đạo, rất nhiều người không dám bắt đầu điều tốt vì cứ nghĩ mình ít quá, yếu quá, nghèo quá, bất tài quá. Có người nghĩ: tôi đâu có học nhiều, tôi làm gì được cho Hội Thánh? Có người nghĩ: tôi đâu giàu để làm bác ái như người khác? Có người nghĩ: tôi bận rộn, mệt mỏi, cuộc đời tôi có gì đáng kể đâu mà phục vụ? Có người nghĩ: một mình tôi sống tốt thì có thay đổi được gì đâu? Và cứ thế, chúng ta để biết bao cơ hội yêu thương trôi qua chỉ vì mặc cảm nhỏ bé. Nhưng Tin Mừng hôm nay nói với ta rằng: Chúa không đợi anh chị em trở thành lớn lao rồi mới dùng. Chúa dùng chính cái nhỏ bé, nếu nó được trao đi.

Em bé trong Tin Mừng không có nhiều. Nhưng em có cái mình có. Em không thể nuôi cả đám đông. Nhưng em đã không giữ lại cho riêng mình. Có lẽ nếu em giữ, em vẫn ăn được một bữa. Nhưng khi em trao, phần nhỏ của em đã trở thành phần no đủ cho hàng ngàn người. Cái kỳ diệu của Thiên Chúa thường bắt đầu ở chỗ đó: con người không khép lại. Một trái tim mở ra là điểm Chúa đi vào. Một bàn tay sẵn sàng trao đi là nơi ân sủng bắt đầu chảy. Một sự quảng đại bé nhỏ có thể trở thành lịch sử cứu độ cho rất nhiều người.

Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy mâu thuẫn. Có nơi thừa mứa đến lãng phí, có nơi thiếu thốn đến đau lòng. Có những bàn tiệc dư đầy, nhưng cũng có những mái nhà không biết bữa sau lấy gì ăn. Có những người ném bỏ quá nhiều thức ăn, nhưng cũng có những trẻ em thiếu dinh dưỡng, những bệnh nhân cô đơn, những cụ già sống lay lắt, những gia đình nghèo vật lộn từng ngày. Trước cảnh đó, ta thường dễ nghĩ rằng vấn đề quá lớn, mình làm chẳng được bao nhiêu. Nhưng chính suy nghĩ ấy làm cho trái tim đóng lại. Và khi nhiều trái tim cùng đóng lại, thế giới càng lạnh hơn.

Chúa Giêsu không giải quyết cảnh đói khát bằng một bài diễn thuyết về đạo đức xã hội. Người cho họ ăn. Nhưng Người cũng không làm một mình theo kiểu phủ nhận vai trò con người. Người để cho các môn đệ thấy nhu cầu. Người để họ cảm cái bất lực của mình. Người đón nhận phần đóng góp nhỏ nhoi. Rồi chính Người chúc tụng, bẻ ra, trao ban. Đây là mô hình của mọi công việc bác ái Kitô giáo. Con người không thể cứu thế giới bằng sức riêng. Nhưng con người cũng không được trốn tránh trách nhiệm với lý do mình bé nhỏ. Ta dâng cho Chúa phần bé nhỏ của mình, rồi chính Chúa làm cho nó sinh hoa kết trái vượt xa sức ta tưởng.

Trong đời sống gia đình cũng thế. Nhiều khi ta nghĩ phải làm điều gì thật lớn cho người thân. Nhưng có khi điều Chúa chờ chỉ là năm chiếc bánh và hai con cá của lòng mình: một lời nói dịu lại, một lần nhịn đi cơn nóng, một sự lắng nghe tử tế, một giờ dành cho con cái, một sự nhường nhịn, một cử chỉ xin lỗi, một quyết tâm bỏ đi sự cứng đầu. Những điều ấy xem ra nhỏ, nhưng nếu trao vào tay Chúa, nó có thể cứu cả bầu khí một gia đình.

Trong đời sống giáo xứ cũng thế. Có những người nghĩ rằng chỉ linh mục, tu sĩ, hay người có điều kiện mới làm được việc Chúa. Nhưng không. Một giáo dân sống đạo tử tế giữa xóm làng, một người âm thầm dọn nhà thờ, một người kiên trì dạy giáo lý, một người đi thăm bệnh, một người góp chút công chút của cho người nghèo, một người cầu nguyện trung thành mỗi ngày, tất cả đều là những “năm chiếc bánh và hai con cá” rất quý trước mặt Chúa. Hội Thánh lớn lên không chỉ nhờ những việc hiển hách, mà còn nhờ vô số hy sinh nhỏ không ai biết.

Có khi đóng góp lớn nhất của ta không phải là tiền bạc hay khả năng, mà là trái tim. Có những người rất nghèo, nhưng rất giàu lòng thương. Có những người không nói được những lời hay, nhưng lại biết hiện diện trung thành. Có những người đau bệnh, không đi lại nhiều, nhưng lại dâng đau khổ và cầu nguyện cho người khác. Trước mắt thế gian, họ chẳng làm gì lớn. Nhưng trước mặt Chúa, đó là kho tàng. Chúng ta đừng bao giờ coi thường phần nhỏ của mình. Điều làm cho phần nhỏ ấy trở nên lớn không phải là số lượng, mà là tình yêu.

Tin Mừng cũng dạy chúng ta một điều nữa: khi con người cộng tác, Chúa không chỉ làm cho đủ, nhưng làm cho dư đầy. Sau khi mọi người ăn no, còn thu lại mười hai thúng đầy. Đây không chỉ là chi tiết để kể cho hấp dẫn. Đây là dấu chỉ cho thấy lòng quảng đại của Thiên Chúa vượt xa tính toán của con người. Khi ta giữ lại, ta luôn sống trong nỗi sợ thiếu. Khi ta trao đi trong tay Chúa, ta bước vào kinh nghiệm dư đầy. Người quảng đại không phải vì họ dư rồi mới cho. Thường là vì họ tin vào sự quan phòng của Chúa nên họ dám cho. Và lạ thay, chính những người biết trao ban lại là những người nội tâm phong phú hơn cả.

Nhiều người nghèo vật chất nhưng giàu bình an. Nhiều người chẳng có gì nhiều, nhưng nhà họ luôn có hơi ấm. Trong khi đó, có những người rất nhiều của cải mà lòng lại khô cằn. Vì sao? Vì sự sống thật không hệ tại ở chỗ sở hữu nhiều, nhưng ở chỗ biết yêu. Khi ta biết trao đi, trái tim ta lớn lên. Khi trái tim lớn lên, cuộc đời ta bớt chật hẹp. Và khi trái tim được Chúa chạm vào, từ cái ít ỏi của ta, Chúa có thể làm nên biết bao điều.

Có lẽ hôm nay Chúa không hỏi chúng ta: con có bao nhiêu? Chúa hỏi: con có sẵn lòng trao điều con có không? Con có dám đặt vào tay Chúa một chút thời gian, một chút khả năng, một chút tiền bạc, một chút hy sinh, một chút yêu thương không? Con có dám ngừng than mình ít, để bắt đầu chia sẻ điều mình đang có không? Con có dám tin rằng Chúa vẫn có thể làm phép lạ từ những gì rất nhỏ trong tay con không?

Xin Chúa cho chúng ta đừng chờ đến khi trở nên hoàn hảo mới phục vụ. Xin cho chúng ta đừng khinh điều bé nhỏ. Xin cho chúng ta biết dâng cho Chúa năm chiếc bánh và hai con cá của đời mình: một trái tim thiện chí, một bàn tay quảng đại, một tâm hồn tín thác. Và xin cho mỗi người chúng ta hiểu rằng, trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa, không ai là quá nhỏ để không thể cộng tác, và không có tình yêu chân thành nào là vô ích.

Lm. Anmai, CSsR

 

THIÊN CHÚA LUÔN BAN DƯ ĐẦY CHO NHỮNG AI BIẾT MỞ LÒNG

Khi đọc lại phép lạ hóa bánh ra nhiều, có một chi tiết rất dễ bị bỏ qua nhưng lại rất giàu ý nghĩa, đó là sau khi mọi người đã ăn no nê, Chúa Giêsu bảo các môn đệ thu lại những miếng thừa, và thu được mười hai thúng đầy. Tại sao thánh Gioan lại ghi rõ chi tiết ấy? Tại sao không chỉ nói rằng đám đông đã được ăn no là đủ? Bởi vì trong Tin Mừng Gioan, không có chi tiết nào là vô nghĩa. Sự dư đầy ở đây là một dấu chỉ. Nó nói lên điều gì đó rất sâu về Chúa Giêsu.

Thiên Chúa không ban theo kiểu vừa đủ để con người sống sót. Thiên Chúa ban theo kiểu dư đầy của tình yêu. Khi Chúa tạo dựng, Người đã dựng nên một thế giới phong phú, đẹp đẽ, chan chứa sự sống. Khi Chúa cứu độ, Người không chỉ tha một phần, nhưng tha đến cùng. Khi Chúa yêu, Người không chỉ yêu vừa phải, nhưng yêu cho đến tận cùng. Và nơi Đức Giêsu, sự dư đầy ấy càng lộ rõ hơn. Người ban rượu dư đầy trong tiệc cưới Cana. Người ban bánh dư đầy trong hoang địa. Và rồi Người còn ban chính mình trong Thánh Thể. Một Thiên Chúa như thế không hành động theo tính toán keo kiệt. Người là nguồn mạch không cạn.

Điều này rất quan trọng, vì nhiều khi trong đời sống thiêng liêng, chúng ta sống với một hình ảnh Thiên Chúa quá nghèo nàn. Ta nghĩ Chúa ban ơn dè sẻn. Ta nghĩ Chúa cứ giữ lại. Ta nghĩ Chúa chỉ cho vừa đủ để ta xoay sở. Ta sống trong một thứ tinh thần thiếu thốn ngay cả trong tương quan với Chúa. Vì thế ta dễ sợ hãi, dễ co cụm, dễ toan tính. Nhưng Tin Mừng hôm nay muốn sửa lại cái nhìn ấy. Thiên Chúa không phải là một ông chủ khó tính chỉ chực cắt bớt. Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót. Chúa Giêsu không phải là người phân phát những mẩu vụn. Người là Bánh hằng sống, là nguồn no đầy thật sự.

Vấn đề là tại sao con người vẫn thường cảm thấy thiếu, dù sống gần một Thiên Chúa dư đầy như thế? Có lẽ bởi vì lòng ta khép kín. Có khi Chúa ban rất nhiều mà ta không nhận ra. Có khi Chúa đã đặt trong đời ta biết bao hồng ân, mà ta chỉ chăm chăm nhìn vào điều mình chưa có. Có khi ta có gia đình, có sức khỏe, có đức tin, có cộng đoàn, có Bí tích, có Lời Chúa, có biết bao ân huệ nhỏ bé hằng ngày, nhưng vì trái tim quá quen với than phiền, ta không còn thấy sự phong phú ấy nữa. Người không biết tạ ơn thì dù được ban nhiều vẫn cảm thấy thiếu. Người biết tạ ơn thì ngay trong hoàn cảnh nghèo vẫn chạm được đến sự giàu có của Chúa.

Hãy để ý: trước khi phân phát bánh, Chúa Giêsu dâng lời tạ ơn. Đó không chỉ là một cử chỉ đạo đức. Đó là lối sống của người Con luôn nhận mọi sự như hồng ân từ Chúa Cha. Và cũng chính nơi tâm tình tạ ơn ấy, phép lạ xảy ra. Bao lâu con người sống trong thái độ đòi hỏi, so bì, bất mãn, trái tim càng lúc càng nghèo. Nhưng khi biết tạ ơn, lòng ta bắt đầu mở ra. Và khi lòng mở ra, ta thấy mình được ban nhiều hơn mình tưởng.

Sự dư đầy của Chúa hôm nay còn nhắc ta về chính Đức Kitô. Người không chỉ cho bánh, nhưng chính Người là Bánh. Người không chỉ cho ánh sáng, nhưng chính Người là Ánh sáng. Người không chỉ cho sự sống, nhưng chính Người là Sự sống. Người không chỉ chỉ đường, nhưng chính Người là Đường. Nghĩa là nơi Đức Kitô, mọi cơn đói sâu nhất của con người đều gặp được câu trả lời. Chúng ta đói sự thật ư? Người là Sự thật. Chúng ta đói tình yêu ư? Người là Tình yêu hiến mình. Chúng ta đói sự sống ư? Người là Sự sống lại. Chúng ta đói bình an ư? Người là Bình an của lòng người. Chúng ta đói hy vọng ư? Người là Đấng Phục Sinh.

Nhưng thưa anh chị em, nếu Người là nguồn dư đầy như thế, tại sao nhiều Kitô hữu vẫn sống khô cằn? Tại sao nhiều người đi lễ lâu năm mà tâm hồn vẫn cằn cỗi? Có thể vì ta đứng rất gần nguồn nước mà không chịu uống. Ta nghe Lời Chúa mà không suy niệm. Ta rước lễ mà không mở lòng. Ta đến nhà thờ nhưng tâm trí đầy chuyện khác. Ta sống trong Hội Thánh nhưng ít thật sự ở lại với Chúa. Ta ở cạnh bàn tiệc ân sủng mà lòng vẫn đói, vì ta chỉ chạm vào bề ngoài. Sự phong phú của Thiên Chúa không tự động biến đổi ai nếu người ấy không chịu mở lòng ra.

Một trong những bi kịch lớn nhất của đời sống đạo hôm nay là nhiều người quen việc đạo, nhưng ít cảm nếm Chúa. Quen đọc kinh, quen đi lễ, quen nghi thức, nhưng không thật sự để cho Đức Kitô nuôi mình. Ta dễ sống bằng thói quen hơn là bằng tương quan. Trong khi đó, Chúa muốn nhiều hơn thế. Chúa không muốn ta chỉ “có đạo”; Chúa muốn ta sống kết hiệp với Người. Chúa không muốn ta chỉ biết về Bánh hằng sống; Chúa muốn ta ăn Bánh ấy với lòng khao khát thật. Chúa không muốn ta chỉ nghe nói rằng Người ban dư đầy; Chúa muốn ta kinh nghiệm điều đó trong đời sống nội tâm.

Sự dư đầy của Chúa còn có một chiều kích khác: không phải để lãng phí, nhưng để trở thành trách nhiệm. Chính vì thế Chúa bảo thu lại những miếng thừa kẻo phí đi. Thiên Chúa quảng đại, nhưng không dạy con người phung phí. Ơn Chúa dồi dào, nhưng càng nhận nhiều càng phải sống có trách nhiệm. Người được ban nhiều về vật chất, phải chia sẻ nhiều hơn. Người được ban nhiều về đức tin, phải làm chứng mạnh hơn. Người được ban nhiều về tình thương, phải trao ban nhiều hơn. Nếu ta chỉ tích trữ mà không chia sẻ, thì cái dư đầy của Chúa trong đời ta sẽ không chảy ra thành phúc lành cho người khác.

Có những người sống rất đơn sơ mà lại làm cho bao người được ấm lòng. Có những linh hồn tưởng như âm thầm nhưng lại tỏa ánh sáng. Vì sao? Vì những gì họ nhận từ Chúa không bị giữ lại. Họ để ơn Chúa đi qua cuộc đời họ. Họ không sở hữu ân sủng như sở hữu một món đồ, nhưng để ân sủng trở thành sự hiện diện cho tha nhân. Điều này rất quan trọng. Một Kitô hữu không được mời gọi chỉ sống “đủ cho mình”, nhưng phải trở thành nơi Chúa tiếp tục nuôi dưỡng người khác.

Có lẽ hôm nay Chúa đang hỏi mỗi người: con có tin rằng nơi Ta có sự dư đầy không? Con có tin rằng đời con không phải chỉ là một chuỗi thiếu thốn, nhưng là hành trình được nuôi bởi ân sủng không? Con có biết tạ ơn không? Con có thật sự đến với Thánh Thể như đến với nguồn sống không? Con có dám mở lòng để đón lấy sự phong phú của Chúa không? Và con có sẵn sàng trở thành người chia sẻ sự phong phú ấy cho người khác không?

Xin Chúa Phục Sinh chữa lành nơi chúng ta cái nhìn nghèo nàn về Người. Xin cho chúng ta đừng sống như những kẻ chỉ biết than thiếu, nhưng như những người đã gặp được Nguồn Mạch. Xin cho mỗi lần tham dự Thánh Lễ, mỗi lần nghe Lời Chúa, mỗi lần cầu nguyện, tâm hồn ta thật sự được nuôi, được đổi mới, được no đầy. Và rồi, từ sự dư đầy nhận được nơi Chúa, xin cho chúng ta biết trở thành tấm bánh được bẻ ra cho người khác, để thế gian này bớt đói hơn, bớt lạnh hơn, và nhận ra rằng Thiên Chúa vẫn đang ở giữa nhân loại với một trái tim dư tràn thương xót.

Lm. Anmai, CSsR
 

PHÉP LẠ ĐƯỢC LÀM NÊN BỞI TÌNH THƯƠNG

Nếu phải tìm một từ để tóm gọn Tin Mừng hôm nay, có lẽ đó là từ “tình thương”. Phép lạ hóa bánh ra nhiều không khởi đi từ một cuộc phô diễn quyền năng. Nó không bắt đầu từ nhu cầu chứng minh uy tín của Chúa Giêsu. Nó không phải là màn biểu diễn để gây tiếng vang. Phép lạ ấy bắt đầu từ ánh mắt của Chúa. Tin Mừng nói: Đức Giêsu ngước mắt lên và thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Cái nhìn đó không phải là cái nhìn lạnh lùng. Đó là cái nhìn của một Mục Tử thấy đoàn chiên mệt mỏi. Đó là cái nhìn của một trái tim biết chạnh lòng. Đó là cái nhìn không thể làm ngơ trước cơn đói của con người.

Nhiều khi đời sống chúng ta thiếu phép lạ không phải vì Chúa không quyền năng, nhưng vì lòng người thiếu tình thương. Ở đâu có tình thương thật, ở đó đã bắt đầu có phép lạ. Một gia đình đang căng thẳng mà có một người chịu hạ mình xuống, đó là phép lạ. Một người đang buồn đau mà có ai đó đến ngồi bên, đó là phép lạ. Một đứa trẻ nghèo được ai đó nâng đỡ học hành, đó là phép lạ. Một bệnh nhân tưởng bị quên mà có người hỏi thăm, đó là phép lạ. Một giáo xứ biết quan tâm người yếu thế, đó là phép lạ. Phép lạ không chỉ là chuyện làm cho bánh hóa nhiều, mà còn là chuyện làm cho trái tim con người bớt hẹp, bớt lạnh, bớt vô cảm.

Điều làm xã hội hôm nay mệt không chỉ là thiếu tiền, thiếu cơm, thiếu điều kiện sống, mà còn là thiếu lòng người. Có những nơi vật chất rất đầy đủ nhưng con người cô đơn. Có những ngôi nhà khang trang nhưng chẳng có hơi ấm. Có những cộng đoàn đông đảo nhưng người đau khổ vẫn cảm thấy mình không ai biết đến. Một trong những nỗi đói lớn nhất thời đại này là đói được quan tâm, đói được lắng nghe, đói được yêu thương. Vì thế, Tin Mừng hôm nay rất thời sự. Chúa Giêsu nhìn thấy đám đông. Người không để họ thành một khối vô danh. Người thấy nhu cầu của họ. Người để lòng mình rung động trước họ. Và từ tình thương đó, phép lạ bắt đầu.

Thưa anh chị em, rất nhiều khi ta sống bên cạnh nhau mà không thấy nhau. Ta thấy người khác bằng con mắt thờ ơ, đánh giá, hoặc chỉ thấy họ liên hệ gì đến lợi ích mình. Ta có thể đi ngang qua nỗi đau của người nhà. Ta có thể sống nhiều năm trong một giáo xứ mà chẳng thật sự biết ai đang túng thiếu, ai đang bệnh tật, ai đang cần được nâng đỡ. Lòng ta không ác, nhưng dễ vô cảm. Và vô cảm chính là một thứ nghèo nàn rất nguy hiểm, bởi nó làm trái tim mất khả năng rung động.

Hôm nay Chúa Giêsu dạy ta học lại nghệ thuật nhìn. Không phải nhìn để phán xét, nhưng nhìn để chạnh lòng. Không phải nhìn để sử dụng, nhưng nhìn để phục vụ. Không phải nhìn để hơn thua, nhưng nhìn để chia sẻ. Nếu trong mỗi gia đình, vợ chồng biết nhìn nhau bằng lòng thương, cha mẹ biết nhìn con cái bằng sự cảm thông, con cái biết nhìn cha mẹ với lòng biết ơn, nhiều đổ vỡ đã không xảy ra. Nếu trong giáo xứ, người này nhìn người kia với lòng thương thay vì với thành kiến, cộng đoàn sẽ khác đi rất nhiều.

Điều đẹp nữa là Chúa không chỉ thương bằng cảm xúc. Người thương bằng hành động. Người không nói: “Tội nghiệp thật.” Người bắt đầu lo cho họ ăn. Tình thương thật luôn đi đến hành động. Có những người rất dễ xúc động, rất dễ nói lời hay, nhưng ít khi dấn thân. Đó chưa phải là tình thương trưởng thành. Tình thương của Chúa Giêsu là tình thương biết cúi xuống thực tại, biết chạm vào nhu cầu cụ thể. Người ta đói thì phải cho ăn. Người ta khát thì phải cho uống. Người ta đau khổ thì phải nâng đỡ. Người ta lạc lối thì phải chỉ đường. Tình thương không chỉ là một cảm giác đẹp trong lòng. Nó là một chọn lựa.

Trong phép lạ hôm nay, tình thương của Chúa gặp được tình thương bé nhỏ của em bé có năm chiếc bánh và hai con cá. Chính nơi đây ta hiểu rằng Chúa muốn tình thương của ta nối vào tình thương của Người. Người không muốn làm một mình. Người muốn có những con người biết mở lòng để Người đi qua. Cái nghèo của thời đại không thể chữa chỉ bằng cơ chế, dù cơ chế rất cần. Cái nghèo sâu hơn cần những trái tim biết trao đi. Bao nhiêu khổ đau trên thế giới sẽ bớt đi nếu con người bớt giữ mình, bớt sợ thiệt, bớt ích kỷ.

Sống yêu thương không chỉ là cho từ cái dư. Nhiều khi tình yêu thật là cho từ cái mình đang cần. Người mẹ nhịn phần ngon cho con. Người cha âm thầm gánh mệt cho gia đình. Một cụ già vẫn cầu nguyện cho con cháu dù mình đau yếu. Một người nghèo vẫn giúp người nghèo hơn mình. Một người bị xúc phạm nhưng vẫn chọn nói nhẹ lại. Những điều đó mới là tình thương có sức làm phép lạ. Vì nó không ồn ào nhưng có sức đổi đời.

Tin Mừng hôm nay cũng cho thấy khi tình thương xuất hiện, sự thiếu thốn không còn là tiếng nói cuối cùng. Chúa không phủ nhận thực tế nghèo nàn của năm chiếc bánh và hai con cá. Nhưng Người chứng minh rằng, trong tay Thiên Chúa, tình thương mạnh hơn thiếu thốn. Nơi nào có tình thương thật, ở đó vẫn có lối đi. Gia đình có thể nghèo tiền nhưng giàu tình nghĩa. Cộng đoàn có thể ít phương tiện nhưng nhiều sức sống. Một người có thể rất yếu nhưng vẫn làm được điều lớn lao nếu người ấy có trái tim yêu.

Điều làm chúng ta nghèo nhất không phải là không có gì, nhưng là không muốn chia sẻ. Điều làm ta khô nhất không phải vì đời quá vất vả, nhưng vì trái tim không còn rung lên trước người khác. Có những người ngày càng giàu mà ngày càng khép kín. Có những người càng thành công càng chỉ nghĩ đến mình. Nhưng Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta lớn lên theo một hướng khác: lớn lên trong lòng thương. Kitô hữu không thể chỉ đúng giáo lý mà lại thiếu lòng nhân. Không thể nói yêu Chúa mà không quan tâm anh em. Không thể đến bàn tiệc Thánh Thể mà không học lấy lối sống được bẻ ra cho người khác.

Chúng ta thử hỏi lòng mình: tôi có còn biết chạnh lòng trước nỗi khổ người khác không? Tôi có còn để cho mình bị đánh động không? Tôi có đang sống quá khép kín không? Trong gia đình, trong xóm làng, trong giáo xứ, có ai đang đói một lời an ủi, một sự quan tâm, một cử chỉ yêu thương mà tôi có thể trao không? Tôi có sẵn sàng đưa năm chiếc bánh và hai con cá của mình cho Chúa không?

Xin Chúa Giêsu cho chúng ta một trái tim biết nhìn như Chúa nhìn. Xin cho chúng ta biết sống với nhau không bằng sự tính toán, nhưng bằng lòng thương xót. Xin cho chúng ta nhớ rằng điều đẹp nhất trong đời không phải là mình giữ được bao nhiêu, nhưng là mình đã yêu được bao nhiêu. Và xin cho mỗi người chúng ta, từ những việc rất nhỏ hằng ngày, trở thành nơi Chúa tiếp tục làm những phép lạ của tình thương giữa một thế giới đang đói khát yêu thương hơn bao giờ hết.

Lm. Anmai, CSsR
 

ĂN BAO NHIÊU TÙY Ý, NHƯNG CƠN ĐÓI LỚN NHẤT LÀ CƠN ĐÓI THIÊN CHÚA

Tin Mừng hôm nay có một chi tiết rất đẹp: sau khi Chúa Giêsu phân phát bánh và cá, mọi người được ăn “bao nhiêu tùy ý”. Một câu ngắn thôi nhưng mở ra một suy niệm rất sâu. Chúa không cho họ ăn một chút để cầm hơi. Chúa cho họ ăn cho no, ăn tùy ý. Điều đó cho thấy nơi Chúa Giêsu, con người không bị đối xử như kẻ bị phát chẩn qua loa. Trước mặt Người, con người được quý trọng. Cơn đói của họ được Người nhìn nhận. Nhu cầu của họ được Người đón lấy. Chúa quan tâm đến toàn bộ con người, cả hồn lẫn xác.

Kitô giáo không bao giờ coi thường thân xác. Chúa Giêsu đã chữa lành bệnh tật, đã cho kẻ đói ăn, đã cảm thương những người mỏi mệt. Nghĩa là ơn cứu độ không chỉ dành cho linh hồn theo nghĩa trừu tượng. Thiên Chúa yêu con người toàn diện. Người không cứu một nửa con người. Người đi vào chính đời sống cụ thể của ta, nơi những cơn đói, những vết thương, những lo toan, những giới hạn của thân phận. Vì thế, không ai được phép nhân danh đạo đức để dửng dưng với đau khổ cụ thể của con người.

Tuy nhiên, thưa anh chị em, nếu chỉ dừng ở đó thì ta vẫn chưa hiểu trọn Tin Mừng. Bởi vì Chúa cho ăn no hôm nay để chuẩn bị cho một mặc khải lớn hơn: Người chính là Bánh hằng sống. Đám đông đói bánh, Chúa cho bánh. Nhưng sâu hơn, họ đói chính Thiên Chúa mà họ chưa nhận ra. Đây cũng là bi kịch của con người mọi thời. Ta thường nhận rất rõ những cơn đói vật chất, nhưng lại mù mờ trước cơn đói sâu hơn của linh hồn. Ta biết mình cần tiền, cần sức khỏe, cần việc làm, cần chỗ đứng, cần sự ổn định. Nhưng ta ít khi tự hỏi: linh hồn tôi đang đói điều gì? Trái tim tôi đang thiếu điều gì? Tôi có đang đói Chúa không?

Có những người no bụng nhưng trống lòng. Có những người đủ đầy tiện nghi nhưng đêm xuống lại thấy đời mình lạc lõng. Có những người thành đạt mà không vui. Có những người có mọi thứ nhưng không có bình an. Vì sao? Vì lòng người không thể sống chỉ bằng cơm bánh. Con người được tạo dựng cho một điều gì lớn hơn vật chất. Trái tim con người mang một khoảng trống mà chỉ Thiên Chúa mới lấp đầy. Nếu không gặp được Người, ta sẽ đi tìm những thứ khác thế vào: tiền bạc, hưởng thụ, quyền lực, sự công nhận, những kích thích liên tục. Nhưng càng thay thế, càng thấy trống.

Thời đại hôm nay rất đầy thức ăn, rất nhiều thông tin, rất nhiều giải trí, nhưng cũng rất nhiều đói khát sâu xa. Đói thinh lặng. Đói ý nghĩa. Đói một tình yêu thật. Đói sự hiện diện của Thiên Chúa. Người ta có thể ngồi hàng giờ trước màn hình nhưng không ngồi nổi mười phút trước Nhà Tạm. Người ta có thể cập nhật đủ mọi thứ nhưng ít khi cập nhật linh hồn mình đang ở đâu. Người ta biết chăm sóc hình ảnh bên ngoài nhưng ít chăm sóc nội tâm. Kết quả là con người rất dễ mệt, dễ cạn, dễ chán, dễ trống rỗng.

Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay bắt đầu từ cái đói dễ thấy để dẫn con người đến cái đói sâu hơn. Người không coi nhẹ bánh vật chất, nhưng Người không để con người dừng lại ở đó. Đây là điều rất quý cho đời sống đạo của chúng ta. Nhiều khi ta đến với Chúa vì một nhu cầu cụ thể, điều đó không sao. Nhưng Chúa luôn muốn dẫn ta đi xa hơn. Ta xin cho gia đình bình an, Chúa muốn ban chính Người là Bình an. Ta xin được nâng đỡ trong đau khổ, Chúa muốn ban cho ta sự kết hợp với thập giá và phục sinh của Người. Ta xin cho bớt lo lắng, Chúa muốn ban cho ta niềm tin. Ta xin cơm bánh, Chúa muốn ban Bánh trường sinh.

Bởi vậy, người Kitô hữu trưởng thành là người biết đọc những nhu cầu của mình ở cả hai tầng: tầng bên ngoài và tầng bên trong. Khi tôi buồn, tôi không chỉ hỏi: chuyện gì xảy ra? Tôi còn hỏi: linh hồn tôi đang thiếu điều gì trước mặt Chúa? Khi tôi bất an, tôi không chỉ tìm giải pháp tức thời, nhưng còn tự hỏi: có phải tôi đang xa nguồn bình an thật không? Khi tôi mệt mỏi, tôi không chỉ tìm cách giải trí, nhưng còn hỏi: đã bao lâu rồi tôi không thật sự ở lại với Chúa?

Tin Mừng hôm nay mời chúng ta trở lại với Thánh Thể. Nơi đây, cơn đói lớn nhất của con người gặp được câu trả lời lớn nhất của Thiên Chúa. Chúa không chỉ dạy ta về sự sống. Người trao chính Mình và Máu Người làm của ăn. Không có quà tặng nào lớn hơn thế. Không có sự gần gũi nào hơn thế. Không có tình yêu nào cụ thể hơn thế. Nhưng nỗi buồn là nhiều khi ta lại rất hờ hững với quà tặng này. Có người bỏ lễ dễ dàng. Có người đi lễ nhưng tâm trí xa vắng. Có người rước lễ lâu năm mà rất ít chuẩn bị nội tâm. Có người đói nhiều thứ mà không nhận ra mình đang bỏ quên chính Bánh có thể nuôi mình thật sự.

Thánh Thể không phải là một việc đạo thêm vào đời sống. Thánh Thể là trung tâm. Bởi vì ở đó có Đức Kitô Phục Sinh. Ở đó có Đấng đã nuôi đám đông xưa kia. Ở đó có Đấng hiểu nỗi đói của nhân loại. Ở đó có Đấng không chỉ cho con người cái gì đó, nhưng cho chính mình. Và khi rước lấy Người, ta được mời gọi trở nên giống Người: cũng biết bẻ đời mình ra cho anh em, cũng biết chia sẻ, cũng biết trở thành tấm bánh cho người khác.

Một người thường xuyên đến với Thánh Thể cách sâu xa sẽ dần dần thay đổi. Họ sẽ bớt sống cho mình hơn. Họ sẽ nhạy hơn trước cơn đói của tha nhân. Họ sẽ không chỉ lo no cho mình, mà còn biết ai đang đói bên cạnh. Bởi lẽ ai thật sự được nuôi bởi Chúa thì không thể dửng dưng với người khác. Chính vì vậy, phép lạ hóa bánh ra nhiều vừa hướng đến Thánh Thể, vừa hướng đến bác ái. Tấm bánh trên bàn thờ phải nối dài thành tấm bánh trong đời sống. Nếu tôi rước Chúa mà vẫn ích kỷ, vẫn chỉ lo mình, thì có lẽ tôi chưa để Bánh ấy thấm vào lòng.

Hôm nay Chúa cho đám đông ăn bao nhiêu tùy ý. Nhưng Người cũng đang hỏi mỗi người chúng ta: con có nhận ra cơn đói sâu nhất của đời mình không? Con có đang đói Ta không? Con có đến với Ta như đến với nguồn sống thật không? Con có dám để Ta nuôi linh hồn con không? Và sau khi được nuôi, con có sẵn sàng trở thành bánh cho anh em con không?

Xin Chúa Giêsu, Bánh hằng sống từ trời xuống, đánh thức nơi chúng ta cơn đói thánh thiện, cơn đói được ở gần Chúa, cơn đói Lời Chúa, cơn đói Thánh Thể, cơn đói một đời sống sâu hơn. Xin cho chúng ta đừng chỉ lo tìm thứ nuôi thân xác mà quên điều nuôi linh hồn. Xin cho chúng ta siêng năng đến với bàn tiệc Thánh Thể, và từ đó biết chia sẻ bánh vật chất, bánh yêu thương, bánh hy vọng cho những người đang đói khát quanh mình. Để rồi, qua đời sống của chúng ta, nhiều người cũng được no lòng và nhận ra rằng chỉ nơi Chúa, con người mới thật sự được no đầy.

Lm. Anmai, CSsR

Danh mục:
Tác giả: