Nhảy đến nội dung

Tái sinh từ bên trong - Một lòng một ý

BÀI GIẢNG THỨ HAI – TUẦN II PHỤC SINH
(Cv 4,23-31; Tv 2; Ga 3,1-8)

Chủ đề:
“TÁI SINH TỪ BÊN TRONG:
KHI LỜI CẦU NGUYỆN LÀM RUNG CHUYỂN NỀN MÓNG CỦA TÂM HỒN”

DẪN NHẬP

Có những lần rung chuyển không xảy ra ngoài đất, mà xảy ra trong lòng người

Anh chị em thân mến,

Sách Công vụ hôm nay kể lại một chi tiết rất mạnh:

“Khi họ cầu nguyện xong, nơi họ đang họp liền rung chuyển; ai nấy được đầy Thánh Thần và mạnh dạn rao giảng lời Thiên Chúa” (Cv 4,31).

Chúng ta thường nghĩ rằng rung chuyển là dấu hiệu của bất ổn, của nguy hiểm, của sụp đổ.
Nhưng trong đời sống tâm linh, có những rung chuyển không phá hủy, mà tái sinh.

Có những cơn động đất làm sập nhà cửa.
Nhưng cũng có những cơn động đất làm sập những bức tường bên trong con người:

* bức tường của sợ hãi

* bức tường của mặc cảm

* bức tường của thói quen tội lỗi

* bức tường của một đức tin đã nguội lạnh

Và khi những bức tường đó sụp xuống,
Thánh Thần bắt đầu xây dựng một con người mới.

Đó chính là điều Đức Giêsu muốn nói với Nicôđêmô:

“Nếu không tái sinh bởi trời, thì chẳng ai được thấy Nước Thiên Chúa” (Ga 3,3).

I. NICÔĐÊMÔ – HÌNH ẢNH CỦA CON NGƯỜI HIỆN SINH

Người đạo đức, nhưng vẫn bất an

Nicôđêmô là một người đạo đức.
Ông là một người có kiến thức.
Ông là một người có vị thế xã hội.

Nhưng ông vẫn đến gặp Đức Giêsu vào ban đêm.

Ban đêm ở đây không chỉ là một thời điểm trong ngày.
Ban đêm là một trạng thái của linh hồn.

Đó là trạng thái của một con người:

* biết nhiều, nhưng chưa bình an

* sống đúng, nhưng chưa hạnh phúc

* giữ luật, nhưng chưa gặp Thiên Chúa

Trong chiều sâu của tâm lý hiện sinh,
nỗi bất an lớn nhất của con người không phải là thiếu thốn vật chất,
nhưng là thiếu ý nghĩa.

Nhiều người ngày nay sống rất bận rộn,
nhưng sâu bên trong vẫn cảm thấy trống rỗng.

Họ có thể có:

* nghề nghiệp ổn định

* gia đình đầy đủ

* địa vị xã hội

Nhưng họ vẫn cảm thấy như đang sống trong đêm tối.

Nicôđêmô chính là hình ảnh của con người hiện đại:
thành công bên ngoài, nhưng khát khao bên trong.

II. TÁI SINH – CUỘC KHỦNG HOẢNG CẦN THIẾT CỦA TÂM HỒN

Không có tái sinh nếu không có rung chuyển

Anh chị em thân mến,

Trong đời sống tâm linh,
không ai được tái sinh mà không trải qua một cuộc khủng hoảng.

Một đứa trẻ phải đi qua cơn đau của người mẹ để được sinh ra.
Một hạt giống phải vỡ ra để trở thành cây.
Một con người phải sụp đổ một phần để trở thành chính mình.

Trong phân tâm học, người ta gọi đó là:
“khủng hoảng bản ngã” –
khi những định nghĩa cũ về chính mình không còn đủ để sống nữa.

Có những lúc trong đời, Thiên Chúa cho phép ta rung chuyển:

* một thất bại

* một bệnh tật

* một mất mát

* một sự phản bội

Không phải để phá hủy ta,
nhưng để sinh ra ta lần thứ hai.

Vì thế, tái sinh không phải là một phép lạ dễ chịu.
Tái sinh là một cuộc sinh nở đau đớn.

Nhưng chính trong cơn đau đó,
một con người mới được hình thành.

III. CẦU NGUYỆN – NƠI THÁNH THẦN BẮT ĐẦU HÀNH ĐỘNG

Không phải là nói với Chúa, mà là để Chúa chạm vào ta

Cộng đoàn tiên khởi không cầu nguyện để xin an toàn.
Họ cầu nguyện để xin can đảm.

Họ không cầu nguyện để tránh đau khổ.
Họ cầu nguyện để trung thành trong đau khổ.

Và khi họ cầu nguyện,
nơi họ đang họp liền rung chuyển.

Điều đó có nghĩa là:

Cầu nguyện thật luôn làm rung chuyển một điều gì đó trong ta.

* Nó làm rung chuyển cái tôi kiêu ngạo

* Nó làm rung chuyển những nỗi sợ giấu kín

* Nó làm rung chuyển những vết thương chưa được chữa lành

Trong đời sống mục vụ, đặc biệt đối với linh mục và tu sĩ, nguy hiểm lớn nhất không phải là thiếu hoạt động,
nhưng là cầu nguyện mà không rung động.

Một đời sống thiêng liêng không rung động
sẽ trở thành một đời sống tôn giáo máy móc.

Một lời cầu nguyện không rung chuyển
sẽ trở thành một thói quen.

Và một thói quen thiêng liêng không có Thánh Thần
sẽ dần dần trở thành một hình thức trống rỗng.

IV. THÁNH THẦN – HƠI THỞ CỦA SỰ TÁI SINH

Không nhìn thấy, nhưng làm cho mọi thứ sống

Đức Giêsu nói:

“Gió muốn thổi đâu thì thổi; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và đi đâu” (Ga 3,8).

Trong tiếng Hy Lạp, từ “pneuma” có nghĩa là:

* gió

* hơi thở

* Thánh Thần

Điều đó có nghĩa là:

Thánh Thần không phải là một ý tưởng,
nhưng là một hơi thở.

Không ai nhìn thấy hơi thở,
nhưng ai cũng sống nhờ hơi thở.

Trong thần học thiêng liêng,
Thánh Thần chính là:
sự sống nội tại của linh hồn.

Khi Thánh Thần hiện diện:

* ta cầu nguyện mà không mệt mỏi

* ta yêu thương mà không toan tính

* ta hy vọng mà không tuyệt vọng

Không phải vì ta mạnh,
nhưng vì có một sức sống khác đang hoạt động trong ta.

V. NIỀM TIN – CAN ĐẢM ĐỂ ĐƯỢC SINH LẠI

Tin là chấp nhận không kiểm soát

Thánh vịnh hôm nay nói:

“Phúc thay tất cả những ai tin tưởng nơi Chúa” (Tv 2,12).

Trong tâm lý học hiện sinh,
niềm tin là hành vi dám bước vào điều mình không kiểm soát.

Một người tin vào Thiên Chúa
không phải là người hiểu hết mọi sự.

Một người tin vào Thiên Chúa
là người dám sống khi chưa hiểu hết.

Niềm tin không phải là sự chắc chắn tuyệt đối.
Niềm tin là sự phó thác tuyệt đối.

Đó là lý do tại sao:

* một người nghèo vẫn có thể bình an

* một người bệnh vẫn có thể hy vọng

* một người thất bại vẫn có thể đứng dậy

Không phải vì họ mạnh,
nhưng vì họ tin rằng:

Thiên Chúa vẫn đang hành động trong đời họ.

VI. SỨ MẠNG CỦA NGƯỜI ĐÃ ĐƯỢC TÁI SINH

Không thể im lặng khi Thánh Thần đang sống trong ta

Khi cộng đoàn được đầy Thánh Thần,
họ không trở nên an toàn hơn.
Họ trở nên can đảm hơn.

Họ không rút lui khỏi thế giới.
Họ bước ra để loan báo Tin Mừng.

Đó là dấu hiệu của một người đã được tái sinh:

Không phải là người nói nhiều về Thiên Chúa,
nhưng là người sống cách làm cho Thiên Chúa trở nên hữu hình.

Trong đời sống mục vụ hôm nay,
thế giới không thiếu người nói về tôn giáo.

Nhưng thế giới đang thiếu:

* những người sống niềm tin cách chân thật

* những người yêu thương cách vô điều kiện

* những người hy vọng giữa tuyệt vọng

Đó là sứ mạng của người đã được tái sinh.

KẾT LUẬN

Tái sinh không phải là bắt đầu lại cuộc đời,
mà là để Thiên Chúa bắt đầu lại trong ta

Anh chị em thân mến,

Có những lúc trong đời,
ta cảm thấy như mọi thứ đã kết thúc:

* một ước mơ tan vỡ

* một sứ vụ gặp bế tắc

* một đời sống thiêng liêng trở nên khô khan

Nhưng Tin Mừng hôm nay nói với ta một điều rất đơn giản:

Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi khi bắt đầu lại.

Không phải từ bên ngoài.
Nhưng từ bên trong.

Không phải bằng một phép lạ lớn.
Nhưng bằng một hơi thở rất nhẹ.

Một hơi thở mà ta không nhìn thấy,
nhưng ta cảm nhận.

Một hơi thở mà ta không kiểm soát,
nhưng ta sống nhờ.

Đó là Thánh Thần.

Và khi Thánh Thần thổi vào trong ta,
cuộc đời không còn chỉ là một chuỗi ngày trôi qua.

Nó trở thành
một cuộc tái sinh liên lỉ.

+++++++++++

Bài giảng Thứ Ba – Tuần II Phục Sinh

“MỘT LÒNG MỘT Ý – MỘT TRÁI TIM HƯỚNG TRỜI”
Cv 4, 32-37 • Tv 92 • Ga 3, 7-15

DẪN NHẬP

Khi con người sống gần nhau, nhưng lòng lại xa nhau

Anh chị em thân mến,

Có một nghịch lý rất sâu trong đời sống con người:
người ta có thể ở chung một mái nhà,
cùng làm việc trong một cộng đoàn,
cùng đọc một lời kinh,
cùng tham dự một Thánh lễ,
nhưng vẫn không thật sự sống chung một linh hồn.

Có những cộng đoàn đông đảo,
nhưng lòng người lại phân tán.

Có những tập thể mạnh mẽ về cơ cấu,
nhưng yếu đuối về hiệp thông.

Và có những tâm hồn tưởng như đạo đức,
nhưng bên trong lại đầy sợ hãi,
lo lắng,
và cô đơn.

Chính trong bối cảnh đó,
Lời Chúa hôm nay mở ra một viễn tượng rất đẹp:

“Các tín hữu đông đảo mà chỉ có một lòng một ý.”
(Cv 4,32)

Đó không chỉ là một câu mô tả,
mà là một lời mời gọi.

Không phải mời gọi chúng ta sống giống nhau,
nhưng mời gọi chúng ta sống cùng một trái tim.

I. “HỌ MỘT LÒNG MỘT Ý”

Hiệp nhất là hoa trái của một tâm hồn được chữa lành

Hiệp nhất không phải là đồng nhất.

Hiệp nhất không phải là mọi người suy nghĩ giống nhau,
nói giống nhau,
hay hành động giống nhau.

Hiệp nhất là khi nhiều con người khác biệt
vẫn có thể ở lại với nhau
trong tình yêu.

Trong tâm lý học chiều sâu,
con người thường mang trong mình
một nội tâm bị phân mảnh.

Một phần muốn yêu,
một phần lại sợ bị tổn thương.

Một phần muốn cho đi,
một phần lại sợ mất.

Một phần muốn tin tưởng,
một phần lại nghi ngờ.

Chính vì thế,
sự hiệp nhất là một phép lạ.

Không phải phép lạ của tổ chức,
mà là phép lạ của Thần Khí.

Một cộng đoàn chỉ có thể “một lòng một ý”
khi mỗi người trong cộng đoàn
đã được chữa lành khỏi nỗi sợ sâu thẳm nhất:

nỗi sợ bị bỏ rơi.

Người ta chỉ dám yêu
khi không còn sợ bị từ chối.

Người ta chỉ dám chia sẻ
khi không còn sợ bị mất.

Vì thế,
hiệp nhất không phải là một chiến lược mục vụ,
mà là một hành trình chữa lành nội tâm.

II. “KHÔNG AI COI CỦA CẢI MÌNH LÀ CỦA RIÊNG”

Tự do nội tâm bắt đầu khi con người thôi sợ thiếu

Sách Công vụ kể rằng:

“Không ai coi bất cứ cái gì mình có là của riêng,
nhưng đối với họ, mọi sự đều là của chung.”
(Cv 4,32)

Nhiều người nghĩ rằng đây là một lý tưởng kinh tế.
Nhưng thật ra,
đây là một mặc khải về tâm lý con người.

Con người bám víu vào của cải
không phải vì họ tham,
mà vì họ sợ.

Sợ thiếu.
Sợ bất an.
Sợ tương lai.

Trong chiều sâu của tâm hồn,
của cải thường trở thành
một bức tường bảo vệ
chống lại nỗi bất ổn.

Nhưng khi con người khám phá ra rằng:

“Chúa làm vua, Ngài đã mặc thiên oai.”
(Tv 92)

thì một sự thay đổi bắt đầu.

Khi Thiên Chúa làm Vua,
con người không cần làm vua đời mình nữa.

Khi Thiên Chúa làm chủ,
con người không cần kiểm soát mọi thứ.

Và khi Thiên Chúa là nguồn sống,
con người không còn phải sống trong lo âu.

Tự do nội tâm bắt đầu
khi con người thôi cố gắng
bảo vệ mình khỏi cuộc đời.

III. “KHÔNG AI LÊN TRỜI ĐƯỢC…”

Khát vọng siêu việt và nỗi bất lực của con người

Tin Mừng hôm nay nói một câu
rất sâu về thân phận con người:

“Không ai đã lên trời,
ngoại trừ Con Người,
Đấng từ trời xuống.”
(Ga 3,13)

Đây là một chân lý nhân học rất lớn.

Con người luôn mang trong mình
một khát vọng vô hạn.

Khát vọng hạnh phúc.
Khát vọng sự thật.
Khát vọng tình yêu không chết.

Nhưng đồng thời,
con người cũng luôn cảm thấy
một sự bất lực.

Muốn sống tốt,
nhưng lại vấp ngã.

Muốn yêu thương,
nhưng lại ích kỷ.

Muốn sống thánh thiện,
nhưng lại yếu đuối.

Đó là bi kịch của con người:

khát vọng thì cao,
nhưng sức lực thì yếu.

Vì thế,
Tin Mừng không phải là câu chuyện
con người leo lên trời,

mà là câu chuyện
Thiên Chúa bước xuống đất.

Không phải con người tự cứu mình,
mà là Thiên Chúa đến để cứu.

IV. “NHƯ MÔSÊ ĐÃ GIƯƠNG CAO CON RẮN…”

Chữa lành bắt đầu khi con người dám nhìn vào vết thương

Chúa Giêsu nhắc lại một hình ảnh rất lạ:

“Như Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc,
Con Người cũng sẽ phải được giương cao.”
(Ga 3,14)

Trong đời sống tâm linh,
vết thương không được chữa lành
bằng cách trốn tránh,
mà bằng cách đối diện.

Nỗi đau không biến mất
khi bị che giấu,
mà khi được nhìn nhận.

Trong phân tâm học,
một ký ức bị chôn vùi
sẽ tiếp tục gây đau đớn
từ trong bóng tối.

Nhưng khi được đưa ra ánh sáng,
nó bắt đầu được chữa lành.

Dân Israel được cứu
không phải vì họ chạy trốn con rắn,
mà vì họ nhìn vào con rắn
được treo lên.

Thập giá chính là nơi
con người nhìn thẳng vào sự thật đau đớn nhất của mình:

* tội lỗi

* yếu đuối

* giới hạn

Và chính ở đó,
ơn cứu độ bắt đầu.

Điều làm tổn thương con người
có thể trở thành điều cứu con người
khi được đặt vào tay Thiên Chúa.

Nỗi đau
khi được dâng lên,
trở thành lời cầu nguyện.

Vết thương
khi được chiếu sáng,
trở thành nguồn chữa lành.

Thập giá
khi được yêu,
trở thành cửa trời.

V. LỜI MỜI GỌI CHO HÔM NAY

Từ phân mảnh đến hiệp nhất – từ sợ hãi đến tín thác

Ba bài đọc hôm nay không chỉ kể chuyện quá khứ.
Chúng đang nói về đời sống hiện tại.

Một cộng đoàn tan vỡ
không phải vì thiếu tài năng,
mà vì thiếu hiệp thông.

Một gia đình mệt mỏi
không phải vì thiếu tiền,
mà vì thiếu lòng tin.

Một tâm hồn kiệt quệ
không phải vì làm việc nhiều,
mà vì sống trong sợ hãi.

Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người
bước vào một hành trình rất cụ thể:

Hiệp nhất nội tâm
— để không còn bị chia rẽ bởi nỗi sợ.

Buông bỏ kiểm soát
— để không còn bị giam giữ bởi lo âu.

Ngước nhìn lên Thập giá
— để không còn tuyệt vọng trước yếu đuối.

KẾT

Một cộng đoàn hiệp nhất bắt đầu từ một trái tim được nâng lên

Anh chị em thân mến,

Một cộng đoàn sẽ trở thành “một lòng một ý”
không phải khi mọi người hoàn hảo,
mà khi mọi người cùng hướng về một nguồn sống.

Một con người sẽ được biến đổi
không phải khi trở nên mạnh mẽ hơn,
mà khi dám mở lòng cho ân sủng.

Và một thế giới sẽ được chữa lành
không phải bằng quyền lực,
mà bằng tình yêu.

Ước gì hôm nay,
mỗi tâm hồn biết ngước nhìn lên Đấng đã từ trời xuống,
để nhận ra rằng:

Đường lên trời
không bắt đầu bằng sức mạnh của con người,
mà bằng tình yêu của Thiên Chúa
đã bước xuống để nâng con người lên.

Danh mục:
Tác giả: