Tâm hồn cao thượng - Thuốc sống
- CN, 26/01/2025 - 08:13
- Lm Minh Anh
TÂM HỒN CAO THƯỢNG
Năm 1886, cuốn “Tâm Hồn Cao Thượng” của Edmondo De Amicis ra đời; nguyên tác là “Cuore”, nghĩa là “Trái Tim”. Hơn 130 năm, tác phẩm đã chinh phục hàng triệu trái tim độc giả trên thế giới. “Cuore” viết theo thể nhật ký thông qua lời kể của Enrico, một cậu bé 10 tuổi, xuất thân từ tầng lớp thượng lưu đang hoà nhập cùng bạn bè thuộc giới lao động. Đó là những câu chuyện nhỏ, diễn ra suốt năm học lớp 3, dưới góc nhìn của cậu bé. Thế giới trẻ thơ ấy có những va đập, bất đồng liên tục. Thế nhưng, thật bất ngờ, sau những va đập đó, là những mảnh vỡ nhặt được, lại lóng lánh bao giá trị sống; đó là lòng yêu nước, sự chân thành và hơn cả, lòng tốt của mỗi con người.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay cho chúng ta mục kính những ‘tâm hồn cao thượng’ không phải vào thời Enrico, nhưng những ‘tâm hồn cao thượng’ thời Cựu Ước và cả thời Tân Ước.Thế nhưng, Tin Mừng không chỉ dành cho trẻ em, mà còn cho cả người lớn; nên bên cạnh đó, Chúa Giêsu không ngại chỉ ra những tâm hồn rất ít cao thượng; đó là những luật sĩmà Ngài phải nặng lời khi nói về họ.
Trước hết, những ‘tâm hồn cao thượng’ thời Cựu Ước, đó là cha con ông Tôbia. Họ đã bàn bạc với nhau, “‘Chúng ta phải tặng cái gì cho người thánh thiện đã đi với con?’. Rồi cả hai cha con gọi thiên thần đến, đưa người ra chỗ riêng và xin người vui lòng nhận một nửa những gì đã mang về”. Thật thú vị, bà Tôbia và cô dâu Sarah không được nghe! Và nếu chúng ta tò mò muốn biết “những gì đã mang về” ấy, thì sách Tôbia cho biết, có đến 300 ký bạc, chưa nói số lãi trong 20 năm; đó là cả một gia tài. Và ở đây, chúng ta không thể bỏ qua ‘tâm hồn cao thượng’ của Gabael, người giữ số bạc cho Tôbia, ông sẵn sàng trao lại những gì đã giữ theo khế ước. Chuyện như mơ đối với người thời nay! Và này, một ‘tâm hồn cao thượng’ khác đã kịp được tiết lộ trước khi sách Tôbia khép lại; đó là Raphael, Tổng lãnh thiên thần, bạn đồng hành của ‘Tôbia con’. Bấy giờ, Raphael mới tỏ lộ danh tánh, tỏ lộ sứ vụ trợ giúp gia đình Tôbia; và rồi, không lấy một xu, vì thiên thần đâu cần tiền như chúng ta! Ngài nói, “Vậy đã đến lúc tôi phải trở về cùng Đấng đã sai tôi; còn các người, hãy chúc tụng Thiên Chúa và cao rao mọi việc kỳ diệu của Ngài!”.Tâm tình ngợi khen đó được nhắc đi nhắc lại trong câu đáp ca, “Chúc tụng Thiên Chúa, Đấng muôn đời hằng sống!”.
Với bài Tin Mừng, thật đặc biệt, đó là ‘tâm hồn cao thượng’ của một bà goá thời Tân Ước. Bên hòm dâng cúng, Chúa Giêsu đã nhìn thấy bà bỏ nhiều hơn ai hết; Ngài nói, “Bà này đang túng thiếu, đã bỏ tất cả những gì mình có để nuôi sống”. “Để nuôi sống” chính là sự sống, là máu.Chúa Giêsu nhìn thấy những gì không ai khác nhìn thấy, Ngài nhìn thấy bà, một người gần như bị mọi người phớt lờ; Ngài còn nhìn thấy đó là một hành động nhân đức ngời sáng; tính xác thực của món quà bà dâng gấp đôi. Bà lặng lẽ đưa ra, mà không hề nghĩ đến việc giành được lời khen ngợi; món quà của bà chỉ dành cho một mình Thiên Chúa. Và những gì bà cho đi tuy thật nhỏ bé, nhưng thực chất là tất cả của bà. Bác ái thuần tuý được thực hiện cho Thiên Chúa liên quan đến sự dâng hiến toàn bộ bản thân chúng ta; đó là một sự hiến dâng không dè giữ, sẵn sàng yêu thương, phục vụ;bất cứ ai, bất cứ ở đâu,bất cứ khi nào. Đó là bác ái đích thực của một ‘tâm hồn cao thượng!’.
Ngoài những ‘tâm hồn cao thượng’ đáng ngưỡng mộ trên, chúng ta còn chứng kiến những tâm hồn ít cao thượng mà Chúa Giêsu chỉ ra; đó là các luật sĩ giả hình đang ‘biểu diễn’ trước mặt mọi người. Áo xống họ thùng thình gây sự chú ý; những chức danh, tước vị đi liền sau tên họ, xem ra đang tặng cho họ những giá trị bản thân. Vị trí lãnh đạo của họ đặt lên vai họ một trách nhiệm lớn lao; tuy nhiên, khác xa với những điều tốt đẹp họ có thể làm, họ đã sử dụng nó để lợi dụng người khác. Họ không biết họ sống vì ai? Họ dạy dỗ, cốt để gây ấn tượng; họ cho đi, cốt để tạo danh tiếng; họ cầu nguyện, cốt để biện minh cho tất cả những gì họ đã lấy trộm của người nghèo. Họ không phải là những con người xấu xa; họ là những ‘quý ông tốt’, nhưng đã bị cuốn hút bởi việc tìm kiếm hư danh và yêu bản thân. Điều này giải thích tất cả những gì họ đã làm; ngay cả khi họ tình cờ làm một điều gì đó, giá trị của nó cũng trống rỗng, vì cái họ tìm kiếm là tôn vinh chính mình.
Anh Chị em,
Có tâm hồn nào cao thượng bằng tâm hồn của Thiên Chúa; ‘tâm hồn cao thượng Giêsu’ đã chết, đã sống lại và giờ đây đang âm thầm hiến mình trên các bàn thờ, trong các nhà chầu. Ước gì lòng bác ái của chúng ta luôn được lặng lẽ kín đáo như Ngài; và sự hiến dâng của chúng ta cũng là một điều gì đó mà chỉ một mình Thiên Chúa biết. Bởi lẽ, việc tìm kiếm chính mình sẽ giết chết giá trị của sự hiến dâng, ám sát những nỗ lực hình thành các nhân đức, và bóp nghẹt trái tim của một con người hầu kìm hãm, không cho nó có khả năng vươn tới một ‘tâm hồn thuộc cõi trên’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin đừng để của cải chiếm hữu con nhưng cho con biết cách sở hữu của cải; xin giết chếtthói hư danh nơi con, hầu con có một ‘tâm hồn cao thượng’. Xin làm im tiếng sự cho đi của con, để phần thưởng của con chỉ được tìm thấy nơi một mình Chúa”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
***************
‘THUỐC SỐNG’
“Máu Chúa Kitô tẩy sạch lương tâm chúng ta”.
Coleman kể về một cậu bé có cô em gái cần được truyền máu. Cơ hội sống duy nhất của em cậu là được truyền máu của cậu, người đã thắng một căn bệnh. Bác sĩ hỏi, “Con có sẵn sàng hiến máu cho em không?”.John do dự, môi dưới run lên. Sau đó, cậu mỉm cười và nói, “Chắc chắn rồi, em gái con!”. Hai đứa trẻ được đưa vào phòng; Mary, xanh xao; John, cường tráng, cười toe toét. Nhưng khi kim đâm vào cánh tay, nụ cười của John tắt dần. Cậunhìn dòng máu qua ống. Thử thách gần kết thúc, giọng cậu run run, “Khi nào con chết?”.Bác sĩ nhận ra tại sao John do dự, môi run lên khi đồng ý. Cậu nghĩ,hiến máu đồng nghĩa với chết. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cậu đã đưa ra quyết định tuyệt vời của mình. May thay, John đã không phải chết để cứu em gái mình!
Kính thưa Anh Chị em,
Mỗi người chúng ta đều mắcphải một tình trạng nghiêm trọng còn hơn tình trạng của Mary, và điều đó đòi hỏi Chúa Giêsu phải hiến không chỉ máu của Ngài mà còn cả sự sống của Ngài, ‘thuốc sống’, mạng sống của Ngài;“Máu Chúa Kitô tẩy sạch lương tâm chúng ta” như tác giả thư Do Thái nói trong bài đọc ngày mừng kính trọng thể Mình Máu Thánh Chúa Kitô, Chúa Nhật hôm nay.
Đó là máu chảy lênh láng trên bàn thờ Israel xưa, giao ước cũ, tiền trưng cho máu trong chén thánh trên các bàn thờngày nay, giao ước mới; ở đó, Con Thiên Chúa hiến mình cho Đức Chúa Cha và các linh hồn qua Bí tích Thánh Thể Ngài thiết lập trong đêm Tiệc Ly.Sách Xuất Hành tường thuật việc Môisen lấy máutế vật rưới lên bàn thờ, rảytrên dân chúng, “Đây là máu giao ước Thiên Chúa đã cam kết với các ngươi!”.Điều này nghe có vẻ dị ứngđối với chúng ta,nhưng với người Do Thái, nó có một tầm quan trọng và mang nhiều ý nghĩa. Máu ở đây, tượng trưng cho một cuộc sống mới, cuộcsống hướng về Thiên Chúa. Với Israel, máu là sự sống, là ‘thuốc sống’, quà tặng Thiên Chúa ban; nhờ máu này, dân được thông phần sự sống thần linh của Thiên Chúa.
Thư gửi tín hữu Do Thái xác nhận các nghi lễ xưa là hình ảnh tiền trưng chỉ ra sự hoàn thành của chúng trong Chúa Kitô, “Đấng đã bước vào Cung Thánh chỉ một lần, và đem lại ơn cứu độ muôn đời”. Công việc của Chúa Kitô với tư cách là linh mục thượng phẩm trong thánh điện trên trời đã mở ra một con đường tiếp cận Thiên Chúacho con người; và theo ‘lối sống mới’ này, các Kitô hữu được tiếp cận với Thiên Chúa, tự tin bước vào cung thánh để gặp chính Thiên Chúa của mình. Như vậy, máu Chúa Kitô thanh tẩy chúng ta khỏi mọi “công việc chết chóc” của tội lỗi và cho phép chúng ta thờ phượng Thiên Chúa hằng sống. Nhờ chính hy tế của Chúa Kitô, chúng ta được cuốn hút vào việc cử hành Thánh Thể, mang lại sự thanh tẩy và ơn tha tội.
Tin Mừng hôm nay nói đến việc Chúa Giêsu lập phép Thánh Thể,“Này là Mình Thầy; này là Máu Thầy!”. Ngài ban cho chúng ta Thịt Máu Ngài để chúng ta được sống; được ơn tha tội và được đón nhận sự sống mới của Thiên Chúa. Thánh Vịnh đáp ca cũng bày tỏ hồng phúc lãnh nhận bửu huyết, ‘thuốc sống’ ấy, “Tôi sẽ lãnh chén cứu độ, và tôi sẽ kêu cầu danh Chúa”.Qua việc lãnh nhận bửu huyết Ngài, chúng ta được mời gọi tiếp tục “làm việc này”, nghĩa là sống mầu nhiệm hy tế ‘của Ngài’, ‘như Ngài’và ‘trong Ngài’,là hiến mình cho Thiên Chúa Cha và cứu rỗi các linh hồn.
Anh Chị em,
Trong những ngày hôm nay, rất nhiều người trong chúng ta không đến nhà thờ tham dự Thánh Lễ được. Ước gì những bất ưng không ngờ trước này trở nên một mối lợi cho mỗi người khi chúng ta biết khao khát Thánh Thể hơn, biết đói Chúa Giêsu hơn. Chúng ta xác tín, Thánh Thể là của ăn, là thuốc chữa bệnh, ‘thuốc sống’, cũng là sức mạnh cho việc truyền giáo. Trong khi các thức ăn khác được ăn để trở thành chúng ta, thì với thức ăn mà chính Chúa Giêsu ban, Thịt Máu Ngài, chúng ta nên giống Ngài. Chớ gì việc rước Mình Thánh Chúa thực, hay việc rước lễ thiêng liêng trong những ngày hôm nay, giúp chúng ta nên một ‘Chúa Kitô khác’ cho những anh chị em đang ở trong những hoàn cảnh khó khăn mà Chúa cần chúng ta nâng đỡ họ.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, Thánh Thể và Thánh Lễ là thiên đàng dưới thế mà tình yêu Chúa đang cho con hưởng trước thiên đàng mai ngày trên trời. Xin cho con khao khát được ở bên Chúa, được rước Chúa,và được nên giống Chúa mỗi ngày”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)