Tháo Cởi Băng Vải – Cho Gia Đình Được Sống Lại
- T7, 21/03/2026 - 06:08
- Lm Paul N.N
Tháo Cởi Băng Vải – Cho Gia Đình Được Sống Lại
Có một đứa trẻ đã thốt lên với cô giáo của mình những lời đầy xót xa: “Thưa cô, nhà con có đầy đủ tất cả mọi thứ... nhưng con lại chẳng muốn về nhà”. Khi cô giáo ngạc nhiên hỏi lý do, đứa trẻ ấy chỉ cúi đầu đáp: “Vì ở đó... ai cũng sống, nhưng không ai sống với nhau cả”.
Câu nói ấy không đơn thuần là lời của một đứa trẻ, mà là tiếng kêu âm thầm của biết bao gia đình hôm nay. Chúng ta có những ngôi nhà cao cửa rộng, có đầy đủ tiện nghi, nhưng đôi khi trái tim của các thành viên lại đang bị giam cầm trong những "ngôi mộ" của sự cô độc. Chúng ta ở cạnh nhau dưới một mái nhà, nhưng lại xa cách nhau vạn dặm vì những bức tường im lặng. Nhiều gia đình chúng ta hôm nay: không chết, nhưng cũng không sống. Không tan vỡ, nhưng lại lạnh lẽo. Không thiếu người, nhưng lại thiếu tình yêu.
Hình ảnh đứa trẻ "có nhà mà không có tổ ấm" ấy giúp chúng ta chạm gần hơn đến mầu nhiệm phục sinh của Ladarô trong Tin Mừng hôm nay. Khi đứng trước cửa mồ, Chúa Giêsu đã thực hiện một quyền năng phi thường gọi Ladarô trở về từ cõi chết. Thế nhưng, Ladarô dù đã nghe tiếng Chúa, dù đã bước ra khỏi cửa mồ tăm tối, nhưng đôi chân anh vẫn chưa thể bước đi tự do, đôi tay chưa thể dang rộng ôm lấy người thân, bởi vì "chân tay anh còn quấn chặt những băng vải liệm". Ladarô đã sống lại, nhưng anh chưa thực sự được tự do. Anh cần một hành động tiếp theo, không phải từ Chúa, mà từ chính những người thân đang đứng quanh đó: "Hãy tháo băng vải cho anh ấy đi".
Kính thưa cộng đoàn, nhất là các gia đình,
Lệnh truyền ấy của Chúa Giêsu hôm nay đang vang vọng ngay trong mỗi nhà chúng ta. Chúa ban cho chúng ta sự sống, nhưng Ngài trao cho chúng ta sứ mạng phải "tháo cởi" cho nhau. Mọi người vẫn ở đó, nhưng bị quấn chặt bởi những “băng vải” vô hình: băng vải của im lặng, của tự ái, của những vết thương cũ không được chữa lành, Nếu chúng ta chỉ sống cạnh nhau mà không sống với nhau, chúng ta đang vô tình quấn thêm những lớp băng vải liệm vào đời nhau. Đó là vải băng của sự ích kỷ: Khi mỗi người chỉ vun vén cho sự thoải mái của riêng mình, để mặc người thân loay hoay với những gánh nặng mưu sinh hay nỗi buồn không tên. Khi cha mẹ mải mê với thú vui riêng hoặc chiếc điện thoại mà quên mất con cái đang cần một lời hỏi han. Con cái chỉ biết đòi hỏi, hưởng thụ mà vô tâm trước những giọt mồ hôi và sự mệt mỏi của đấng sinh thành. Đó là vải băng của sự giận hờn: Khi chúng ta dùng sự im lặng lạnh lẽo để trừng phạt nhau, biến bữa cơm gia đình thành một "nấm mồ" của sự hờn dỗi. Đó là vải băng của sự ghen ghét, tị hiềm: Khi anh chị em không thể vui với thành công của nhau, khi cha mẹ dùng sự so sánh để làm héo hắt sự tự tin của con cái.
Mùa Chay này, Chúa mời gọi chúng ta hãy trở thành những "người tháo cởi" cho nhau. Đừng để người thân của mình phải thốt lên rằng "không muốn về nhà". Đừng chờ gia đình tan vỡ rồi mới hối hận. Đừng chờ mất nhau rồi mới nhận ra giá trị của nhau. Ngay hôm nay, hãy bắt đầu bằng những điều rất cụ thể: Hãy về nhà để dùng sự quảng đại mà cắt đứt vải băng ích kỷ, dùng lời xin lỗi chân thành để tháo nút thắt giận hờn, và dùng sự trân trọng để gỡ bỏ vải băng ghen ghét. Ông bà biết bao dung cho sự vụng về của con cháu, cha mẹ biết bớt đi cái tôi để lắng nghe con cái, và con cái biết dẹp bỏ sự tị hiềm để yêu thương anh chị em mình, đó chính là lúc chúng ta đang cùng Chúa Giêsu thực hiện phép lạ phục sinh ngay trong chính ngôi nhà của mình. Ước gì ngay hôm nay, mỗi chúng ta bước ra khỏi nhà thờ với một quyết tâm: về nhà để tháo gỡ, chứ không phải để trói buộc; về nhà để trao ban sự sống, chứ không phải để xây thêm những bức tường ngăn cách. Để rồi, như Ladarô, tất cả chúng ta sẽ được bước đi trong sự tự do đích thực của những người con cái Chúa. Mỗi gia đình chúng ta từ nay không còn là nơi của những vải băng cột trói, nhưng là nơi của tự do, của sự sống và của tình yêu nồng thắm. Nhất là không chỉ là nơi để "sống", mà là nơi để chúng ta thực sự "sống với nhau" trong niềm vui phục sinh rạng ngời. Amen.
------------------
Từ Giọt Nước Mắt Đến Ánh Sáng Phục Sinh
Trong một ngôi làng nhỏ ven biển, có một người mẹ nghèo vừa mất đi đứa con trai duy nhất. Bà đau khổ đến cùng cực, ngày ngày ngồi bên bờ biển nhìn về phía chân trời xa xăm như chờ đợi một phép mầu. Một vị hiền triết đi ngang qua, thấy bà khóc than thảm thiết, liền đưa cho bà một chiếc bình rỗng và bảo: "Bà hãy mang chiếc bình này đi mượn một ít hạt giống của gia đình nào chưa từng nếm trải nỗi đau mất mát, chưa từng biết đến cái chết, ta sẽ dùng hạt giống đó để cứu con bà". Người mẹ hăm hở ra đi, bà gõ cửa từng nhà, từ những ngôi biệt thự sang trọng đến những mái lều tranh xơ xác. Nhưng đi đến đâu, bà cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu: "Nhà tôi vừa mất cha" ; "Nhà tôi vừa tiễn đưa người con gái...". Bà chợt nhận ra rằng, cái chết và sự ly biệt là một mẫu số chung của kiếp người, và nỗi đau ấy không chừa một ai.
Câu chuyện về người mẹ ấy dẫn chúng ta trở về với bầu khí tang tóc tại Bêtania trong Tin Mừng hôm nay. Chúng ta bắt gặp một hình ảnh vô cùng nhân tính của Con Thiên Chúa: "Chúa Giêsu khóc". Những giọt nước mắt ấy không chỉ khóc thương cho người bạn thân Ladarô, mà còn là giọt nước mắt đồng cảm với nỗi đau của nhân loại trước sự bất lực của cái chết. Thiên Chúa không đứng ngoài cuộc khổ đau của chúng ta; Ngài đã đi vào trong tận cùng của sự mất mát để cùng khóc, cùng đau và cùng đối diện với sự hữu hạn của kiếp người.
Thế nhưng, Tin Mừng không dừng lại ở những giọt nước mắt hay ngôi mộ đá lạnh lẽo. Giữa tiếng khóc của Matta và Maria, giữa nỗi thất vọng của đám đông, vang lên một lời khẳng định chấn động lịch sử: "Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống". Đây không phải là một triết lý trừu tượng, mà là một quyền năng hiện hữu. Khi Chúa truyền lệnh: "Ladarô, hãy ra khỏi mồ!", Ngài đã bẻ gãy gông cùm của sự chết, đưa một con người từ bóng tối của sự hư nát trở về với ánh sáng của sự sống. Phép lạ này là lời tiền báo mạnh mẽ nhất cho sự phục sinh của chính Chúa và cho niềm hy vọng của mỗi chúng ta.
Trong hành trình Mùa Chay, chúng ta thường nói về sự hoán cải, về việc từ bỏ tội lỗi. Đôi khi, tâm hồn chúng ta cũng giống như Ladarô, đã nằm trong nấm mồ của sự khô khan, ích kỷ hay tuyệt vọng từ bao nhiêu ngày qua. Có những "ngôi mộ" của sự hận thù, của những thói hư tật xấu bám rễ sâu khiến chúng ta tưởng chừng như không thể thay đổi được nữa. Nhưng lời Chúa hôm nay nhắc nhở rằng: Chỉ cần chúng ta nghe tiếng Chúa, chỉ cần chúng ta dám ‘bước ra’, thì sự sống thần linh sẽ lại tuôn tràn.
Mỗi người chúng ta hôm nay được mời gọi hãy tin như Matta đã tin: "Lạy Thầy, con tin Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa". Đức tin ấy không làm cho nỗi đau biến mất ngay lập tức, nhưng nó mang lại ý nghĩa cho khổ đau và ánh sáng cho bóng tối. Chúa Giêsu không chỉ cứu Ladarô sống lại để rồi một ngày kia anh lại phải chết, mà Ngài muốn ban cho anh và cho chúng ta một sự sống vĩnh cửu, nơi không còn nước mắt, không còn tang tóc và khổ đau.
Ước gì trong những ngày cuối của Mùa Chay này, chúng ta dám bước ra khỏi những "ngôi mộ" của chính mình. Xin Chúa hãy chạm vào những phần chết chóc trong tâm hồn chúng ta, để chúng ta được phục sinh cùng với Ngài trong niềm vui của ngày Đại lễ sắp tới. Xin cho chúng ta biết trao ban hy vọng cho những người đang tuyệt vọng, và biết lau khô nước mắt cho anh em bằng chính tình thương mà chúng ta đã nhận lãnh từ Đấng là Sự Sống Thật.Amen
-------------
Không Bao Giờ Là Quá Muộn…
Có một người đàn ông trung niên từng có một cuộc sống ổn định: công việc vững vàng, gia đình êm ấm. Nhưng rồi dần dần, ông rơi vào những cuộc vui vô độ: rượu chè, cờ bạc, những mối quan hệ sai lạc. Từ đó, mọi sự bắt đầu sụp đổ. Ông mất việc, gia đình tan vỡ, con cái xa lánh. Có lần, một người bạn cũ gặp lại ông, thấy ông ngồi lặng lẽ bên vệ đường, ánh mắt trống rỗng. Người bạn hỏi: “Anh còn muốn làm lại cuộc đời không?”. Người đàn ông cười buồn: “Quá muộn rồi… tôi coi như đã chết rồi”. Thế nhưng người bạn ấy không bỏ cuộc. Anh đưa ông đi cai nghiện, giúp ông tìm lại một công việc nhỏ, từng bước nối lại những tương quan đã mất. Thời gian trôi qua, người đàn ông dần thay đổi. Một ngày nọ, trong một buổi sum họp gia đình, ông ôm lấy con mình mà khóc và nói: “Có một thời tôi đã chết… nhưng hôm nay tôi được sống lại”.
Thưa anh chị em, câu chuyện ấy giúp chúng ta hiểu hơn Tin Mừng hôm nay, khi Chúa Giêsu làm cho Ladarô sống lại. Ladarô đã chết thật, nhưng Chúa Giêsu đã làm một điều vượt ngoài mọi suy nghĩ: Ngài gọi lớn tiếng: “Ladarô, hãy ra khỏi mồ… Và người đã chết bước ra”.
Phép lạ ấy không chỉ nói về một người chết thể lý được sống lại, mà còn nói về chính cuộc đời của mỗi chúng ta. Bởi vì trong cuộc sống, có những cái chết khác âm thầm hơn nhưng cũng đau đớn không kém: cái chết của tâm hồn. Có người vẫn đang sống, nhưng thực ra đã “chết” từ lâu: chết trong tội lỗi, chết trong những thói quen xấu, chết trong hận thù, ích kỷ, và một đời sống không còn chỗ cho Thiên Chúa. Có những gia đình tưởng như vẫn còn đó, nhưng tình yêu đã nguội lạnh. Có những người vẫn đi lễ, nhưng lòng đã xa Chúa. Tất cả những điều đó giống như những ngôi mồ đang giam hãm con người.
Có thể hôm nay, trong nhà thờ này, có người đang nghĩ: “Đời tôi vậy là xong rồi… tôi đã đi quá xa… tôi không còn xứng đáng nữa…” Nhưng nếu đó là tiếng nói trong lòng chúng ta, thì hãy nghe lại một tiếng nói khác – tiếng nói của Chúa Giêsu. Khi con người nói: “Đã quá muộn”, thì Chúa lại nói: “Con ơi, không bao giờ là quá muộn”. Không bao giờ là quá muộn để quay trở về. Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại. Không bao giờ là quá muộn để đứng dậy sau những lần vấp ngã.
Ngôi mồ của Ladarô đã đóng kín bốn ngày – người ta nghĩ là hết rồi. Nhưng đối với Chúa, đó chỉ là khởi đầu của một phép lạ. Và hôm nay cũng vậy, có thể cuộc đời chúng ta đang ở trong một “ngôi mồ” nào đó: mồ của tội lỗi, mồ của thói quen xấu, mồ của sự nguội lạnh, mồ của một đời sống không còn Thiên Chúa. Nhưng ngay lúc này đây, Chúa đang đứng trước “ngôi mồ” của mỗi người chúng ta và gọi: “Hãy ra khỏi mồ!”. Không có ngôi mồ nào là quá kín. Không có tội lỗi nào mà lòng thương xót của Chúa không thể chạm đến. Điều quan trọng là chúng ta có dám bước ra hay không.
Mùa Chay này, xin đừng chờ thêm nữa. Đừng để lời “quá muộn” trở thành một cái cớ. Hãy đứng dậy. Hãy trở về. Hãy đến với Bí tích Hòa Giải, để Chúa không chỉ tha thứ mà còn ban lại sự sống cho tâm hồn chúng ta. Vì với Chúa Giêsu, không có cuộc đời nào là đã hết, không có tâm hồn nào là không thể cứu, và thật sự… không bao giờ là quá muộn…
Ước gì trong Thánh lễ này, mỗi người chúng ta nghe được tiếng gọi của Chúa Giêsu dành cho chính mình: “Hãy ra khỏi mồ!” Và xin cho chúng ta can đảm đáp lại, để được sống lại, được đổi mới và được sống thật sự trong ân sủng và tình yêu của Chúa. Amen.
——————
Lm Paul N.N