Thơ Phúc Âm Tuần ngày 29/3 - ngày 4/4, 2026
- CN, 29/03/2026 - 10:57
- Phạm Hùng Sơn
Thơ Phúc Âm Tuần Ngày 29 tháng 3, 2026 -- , Ngày 4 tháng 4, 2026
Chủ nhật 29/03/2026
Chúa Nhật III Mùa Chay Năm A
Chúa nhật Lễ lá. Tưởng niệm cuộc Thương khó của Chúa.
PHS Suy niệm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 27,11-54
HUYỀN NHIỆM KHỔ HÌNH
Trước tòa tổng trấn lặng thinh
Ngài mang án lệnh, nhục hình thế thay
Phi-la-tô rửa bàn tay
Mặc dân điên đảo đọa đày chính nhân.
Thả tên gian ác cướp trần
Giam người thánh đức, đánh đòn nát thân
Áo choàng đỏ, nhục nghìn phần
Vòng gai sậy đập, nợ nần khổ đau.
Si-môn vác giúp theo sau
Gôn-gô-tha đến, nghẹn ngào đồi hoang
Đóng đinh thân xác bẽ bàng
Máu đào tuôn đổ, suối vàng trào dâng.
Bảng tên bản án treo ngang
"Vua Do-thái" đứng giữa hàng tội nhân
Kẻ qua nhục mạ xa gần
"Con Trời sao chẳng tự thân xuống đài?"
Đất trời phủ bóng u hoài
Tiếng kêu xé tận miệt mài trời cao:
"Lạy Cha! Sao nỡ bỏ nhau?"
Rồi Ngài trút xác, lệ trào hồn bay.
Màn thờ xé dọc từ đây
Đất rung, đá vỡ, mộ gầy bật tung
Đội viên khiếp hãi vô cùng
"Quả thật Con Chúa giữa vùng thế gian."
==
In French:
LE MYSTÈRE DE LA PASSION
Devant le gouverneur, silence profond,
Il porte le jugement, la honte du monde.
Pilate se lave les mains en détresse,
La foule furieuse condamne le juste sans cesse.
On libère le voleur cruel et vain,
Le saint est flagellé, meurtri en son chemin.
Mante rouge sur l’épaule, mille humiliations,
Couronne d’épines et roseau, douleur et affliction.
Simon porte la croix à sa suite,
Jusqu’au Golgotha, colline en fuite.
Cloué au bois, le corps humilié,
Le sang s’écoule, torrents dorés éclatés.
Au-dessus de sa tête, le titre suspendu :
« Roi des Juifs » entre les condamnés pendu.
Les passants se moquent de loin et de près :
« Fils de Dieu, pourquoi ne descends-tu jamais ? »
Terre et ciel plongés dans l’ombre et l’angoisse,
Sa voix déchire le ciel dans sa détresse :
“Mon Père, pourquoi m’abandonnes-tu ainsi ?”
Puis Il expire, les larmes mêlées à l’esprit.
Le voile du Temple se déchire d’un bout à l’autre,
La terre tremble, les pierres éclatent, les tombes s’ouvrent toutes.
Le centurion et ses gardes tremblants et humbles
Disent : “Vraiment, ce fut le Fils de Dieu parmi nous.
==
In English:
THE MYSTERY OF THE PASSION
Before the governor, silence reigned,
He bore the sentence, the world’s shame sustained.
Pilate washed his hands in distress,
The furious crowd condemned the righteous, no less.
The cruel thief was freed that day,
The holy One was scourged, His flesh laid low.
A red cloak draped, a thousand humiliations,
Crown of thorns and reed, pain and tribulations.
Simon bore the cross behind,
To Golgotha, the hill so blind.
Nailed to the wood, His body bowed,
Blood poured forth like streams unavowed.
Above His head, the title hung high:
“King of the Jews” as condemned men nearby.
Passersby mocked, both far and near:
“Son of God, why do You not come down here?”
Earth and sky were shrouded in gloom,
His cry pierced heaven in that darkened room:
“My Father, why have You forsaken Me?”
Then He breathed His last, soul set free.
The Temple veil was torn from top to floor,
Earth quaked, stones broke, the tombs opened wide.
The centurion and his guards, awe-struck and numb,
Declared: “Truly, this was the Son of God.”
===
Tin Mừng ngày hôm nay
Cuộc Thương Khó của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.
✠ Cuộc Thương Khó của Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 27,11-54
11nk Khi ấy, Đức Giê-su bị điệu ra trước mặt tổng trấn ; tổng trấn hỏi Người : m “Ông là vua dân Do-thái sao ?” nk Đức Giê-su trả lời : ✠ “Chính ngài nói đó.” 12nk Nhưng khi các thượng tế và kỳ mục tố Người, thì Người không trả lời một tiếng. 13 Bấy giờ ông Phi-la-tô hỏi Người : m “Ông không nghe bao nhiêu điều họ làm chứng chống lại ông đó sao ?” 14nk Nhưng Đức Giê-su không trả lời ông về một điều nào, khiến tổng trấn rất đỗi ngạc nhiên.
15nk Vào mỗi dịp lễ lớn, tổng trấn có lệ phóng thích cho dân chúng một người tù, tuỳ ý họ muốn. 16 Mà khi ấy có một người tù khét tiếng, tên là Ba-ra-ba. 17 Vậy khi đám đông đã tụ họp lại, thì tổng trấn Phi-la-tô nói với họ : m “Các người muốn ta phóng thích ai cho các người đây ? Ba-ra-ba hay Giê-su, cũng gọi là Ki-tô ?” 18nk Bởi ông thừa biết chỉ vì ghen tị mà họ nộp Người.
19nk Lúc tổng trấn đang ngồi xử án, thì bà vợ sai người đến nói với ông : m “Ông đừng nhúng tay vào vụ xử người công chính này, vì hôm nay, tôi chiêm bao thấy mình phải khổ nhiều vì ông ấy.”
20nk Nhưng các thượng tế và kỳ mục lại xúi đám đông đòi tha tên Ba-ra-ba mà giết Đức Giê-su. 21 Tổng trấn hỏi họ : m “Trong hai người này, các người muốn ta tha ai cho các người ?” nk Họ thưa : dc “Ba-ra-ba !” 22nk Tổng trấn Phi-la-tô nói tiếp : m “Thế còn ông Giê-su, cũng gọi là Ki-tô, ta sẽ làm gì đây ?” nk Mọi người đồng thanh : dc “Đóng đinh nó vào thập giá !” 23nk Tổng trấn lại nói : m “Thế ông ấy đã làm điều gì gian ác ?” nk Họ càng la to : dc “Đóng đinh nó vào thập giá !” 24nk Tổng trấn Phi-la-tô thấy đã chẳng được ích gì mà còn thêm náo động, nên lấy nước rửa tay trước mặt đám đông mà nói : m “Ta vô can trong vụ đổ máu người này. Mặc các người liệu lấy !” 25nk Toàn dân đáp lại : dc “Máu hắn cứ đổ xuống đầu chúng tôi và con cháu chúng tôi !” 26nk Bấy giờ, tổng trấn phóng thích tên Ba-ra-ba cho họ, còn Đức Giê-su, thì ông truyền đánh đòn, rồi trao cho họ đóng đinh vào thập giá.
27nk Bấy giờ lính của tổng trấn đem Đức Giê-su vào trong dinh, và tập trung cả cơ đội quanh Người. 28 Chúng lột áo Người ra, khoác cho Người một tấm áo choàng đỏ, 29 rồi kết một vòng gai làm vương miện đặt lên đầu Người, và trao vào tay mặt Người một cây sậy. Chúng quỳ gối trước mặt Người mà nhạo rằng : dc “Vạn tuế Đức Vua dân Do-thái !” 30nk Rồi chúng khạc nhổ vào Người và lấy cây sậy mà đập vào đầu Người. 31 Chế giễu chán, chúng lột áo choàng ra, và cho Người mặc áo lại như trước, rồi điệu Người đi đóng đinh vào thập giá.
32nk Đang đi ra, thì chúng gặp một người Ky-rê-nê, tên là Si-môn ; chúng bắt ông vác thập giá của Người. 33 Khi đến nơi gọi là Gôn-gô-tha, nghĩa là Đồi Sọ, 34 chúng cho Người uống rượu pha mật đắng, nhưng Người chỉ nếm một chút mà không chịu uống. 35 Đóng đinh Người vào thập giá xong, chúng đem áo Người ra bắt thăm mà chia nhau. 36 Rồi chúng ngồi đó mà canh giữ Người.
37nk Phía trên đầu Người, chúng đặt bản án xử tội viết rằng : “Người này là Giê-su, vua dân Do-thái.” 38 Cùng bị đóng đinh với Người có hai tên cướp, một tên bên phải, một tên bên trái.
39nk Kẻ qua người lại đều nhục mạ Người, vừa lắc đầu 40 vừa nói : m “Mi là kẻ phá được Đền Thờ, và nội trong ba ngày xây lại được, hãy cứu lấy mình đi ! Nếu mi là Con Thiên Chúa, thì xuống khỏi thập giá xem nào !” 41nk Các thượng tế, kinh sư và kỳ mục cũng chế giễu Người mà nói : 42m “Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình. Hắn là Vua Ít-ra-en ! Hắn cứ xuống khỏi thập giá ngay bây giờ đi, chúng ta tin hắn liền ! 43 Hắn cậy vào Thiên Chúa, thì bây giờ Người cứu hắn đi, nếu quả thật Người thương hắn ! Vì hắn đã nói : “Ta là Con Thiên Chúa !” 44nk Cả những tên cướp cùng bị đóng đinh với Người cũng sỉ vả Người như thế.
45nk Từ giờ thứ sáu, bóng tối bao phủ cả mặt đất, mãi đến giờ thứ chín. 46 Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng : ✠ “Ê-li, Ê-li, lê-ma xa-bác-tha-ni”, nk nghĩa là ✠ “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con ?” 47nk Nghe vậy, một vài người đứng đó liền nói : m “Hắn ta gọi ông Ê-li-a !” 48nk Lập tức, một người trong bọn chạy đi lấy miếng bọt biển, thấm đầy giấm, buộc vào đầu cây sậy và đưa lên cho Người uống. 49 Còn những người khác lại bảo : m “Khoan đã, để xem ông Ê-li-a có đến cứu hắn không !” 50nk Đức Giê-su lại kêu một tiếng lớn, rồi trút linh hồn.
51nk Ngay lúc đó, bức màn trướng trong Đền Thờ xé ra làm hai từ trên xuống dưới. Đất rung, đá vỡ. 52 Mồ mả bật tung, và xác của nhiều vị thánh đã an nghỉ được trỗi dậy. 53 Sau khi Chúa trỗi dậy, các ngài ra khỏi mồ, vào thành thánh, và hiện ra với nhiều người. 54 Thấy động đất và các sự việc xảy ra, viên đại đội trưởng và những người cùng ông canh giữ Đức Giê-su đều rất đỗi sợ hãi và nói : m “Quả thật ông này là Con Thiên Chúa.”
==
Thứ hai 30/03/2026
Thứ Hai Tuần Thánh
PHS Suy niệm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 12,1-11
HƯƠNG DẦU CUNG HIẾN
Tiệc vui làng cũ thắm tình
Đón người cho kẻ phục sinh trở về
Mác-ta phục vụ mải mê
La-da-rô dự, cận kề bên Cha.
Ma-ri-a bước nhẹ ra
Dầu thơm nguyên chất, quý đà ngàn quan
Chân Người cô đổ chứa chan
Tóc thề lau nhẹ, nồng nàn hương bay.
Giu-đa lòng dạ đổi thay
Giả hình thương kẻ ăn mày khổ đau
Chúa rằng: "Chớ có nặng câu
Để yên cô ấy dâng dầu tiễn Thầy."
"Dầu thơm chuẩn bị cho ngày
Thân Ta mai táng, từ đây cận kề
Người nghèo khắp nẻo sơn khê
Thầy thì chẳng mãi bên lề anh em."
Lòng người ghen ghét tối đêm
Toan trừ cả kẻ đứng lên từ mồ
Mặc đời sóng gió nhấp nhô
Hương tình vẫn ngát, điểm tô danh Ngài.
==
In French:
LE PARFUM DE DÉVOTION
Dans le vieux village, fête et chaleur,
On accueille Celui qui rend vie et bonheur.
Marthe sert avec soin et ardeur,
Lazare proche, aux côtés du Seigneur.
Marie avance, pas légers et doux,
Huile précieuse, mille fois plus qu’un bijou.
À Ses pieds elle verse en abondance,
Ses cheveux essuient, parfum en révérence.
Judas, le cœur plein de duplicité,
Méprise l’homme pauvre, dans sa fragilité.
Mais le Seigneur dit : « Laissez-la faire,
Laissez-la offrir son parfum pour Me plaire. »
« Ce parfum prépare le jour prochain,
Où mon corps sera enseveli sur ce chemin.
Les pauvres partout sur chaque sentier,
Moi, je ne resterai pas toujours à vos côtés. »
L’envie des hommes, sombre et amère,
Cherche à frapper même ceux sortis de la terre.
Mais malgré vents et vagues du monde en furie,
Le parfum de l’amour embaume et glorifie
==
In English:
THE PERFUME OF DEVOTION
In the old village, joy and cheer,
They welcome Him who brings the dead near.
Martha serves with care and might,
Lazarus stands close, beside the Light.
Mary steps forward, gentle and slow,
Precious oil, more than wealth could show.
At His feet she pours in abundance,
Her hair wipes softly, fragrant reverence.
Judas, with heart full of deceit,
Despises the poor in their defeat.
But the Lord said: “Let her be,
She offers this perfume to honor Me.”
“This oil prepares the day ahead,
When my body will lie where the dead are laid.
The poor will wander through every lane,
But I will not always remain with you again.”
The envy of men, dark and sly,
Seeks to strike even those who rise high.
Yet through the storms and the world’s dismay,
The scent of love endures, lighting the way.
===
Tin Mừng ngày hôm nay
Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy
.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 12,1-11
1 Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su đến làng Bê-ta-ni-a, nơi anh La-da-rô ở. Anh này đã được Người cho sống lại từ cõi chết. 2 Ở đó, người ta dọn bữa ăn tối thết đãi Đức Giê-su ; cô Mác-ta lo hầu bàn, còn anh La-da-rô là một trong những kẻ cùng dự tiệc với Người. 3 Cô Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giê-su, rồi lấy tóc mà lau. Cả nhà sực mùi thơm. 4 Một trong các môn đệ của Đức Giê-su là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, kẻ sẽ nộp Người, liền nói : 5 “Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo ?” 6 Y nói thế, không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp : y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung. 7 Đức Giê-su nói : “Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy. 8 Thật vậy, người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có ; còn Thầy, anh em không có mãi đâu.” 9 Một đám đông người Do-thái biết Đức Giê-su đang ở đó. Họ tuôn đến, không phải chỉ vì Đức Giê-su, nhưng còn để nhìn thấy anh La-da-rô, kẻ đã được Người cho sống lại từ cõi chết. 10 Các thượng tế mới quyết định giết cả anh La-da-rô nữa, 11 vì tại anh mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin vào Đức Giê-su.
==
Thứ ba 31/03/2026
Thứ Ba Tuần Thánh
PHS Suy niệm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 13,21-33.36-38
TRẦM TÍCH ĐÊM LY BIỆT
Tiệc nồng xao xuyến tâm can
Thầy tuyên một lời, lệ tràn lòng ai
"Trong anh em, kẻ rẽ vai
Sẽ đem nộp Thầy, chuốc lấy đắng cay."
Môn đệ ngơ ngác nhìn tay
Nghiêng mình hỏi khẽ: "Ai người, Thầy ơi?"
Bánh thơm Thầy chấm trao người
Giu-đa nhận lấy, xa rời Ánh Quang.
Trời buồn sụp tối mênh mang
Giờ Con Người được huy hoàng tôn vinh
Thiên Chúa hiển lộ hiển minh
Nơi Người Con Độc, trọn tình hy sinh.
"Hỡi những con nhỏ của mình
Thầy đi nơi ấy, bóng hình khuất xa."
Phê-rô thưa thốt thiết tha:
"Mạng con xin thí, chẳng thà lìa Thầy!"
Chúa rằng: "Lòng dạ dễ thay
Gà chưa cất tiếng đầu ngày gáy vang
Ba lần chối bỏ phũ phàng
Anh quên tình nghĩa, dở dang lời thề."
==
In French:
SILENCE DE LA NUIT DU DÉPART
La fête brûle, le cœur en émoi,
Le Maître parle, les larmes en soi.
« Parmi vous, celui qui se détourne
Me livrera, amertume il couronne. »
Les disciples, surpris et penchés,
Demandent doucement : « Qui donc, Maître caché ? »
Le pain parfumé, le Maître tend,
Judas le prend, loin de la Lumière s’éloignant.
Le ciel s’assombrit, la nuit s’étend,
L’heure de l’Homme glorieux se levant.
Dieu se révèle dans sa clarté,
Dans le Fils unique, amour et bonté.
« Mes petits, mes enfants chéris,
Je pars où mon ombre fuit, sans bruit. »
Pierre s’écrie, cœur plein de foi :
« Ma vie je donne, jamais je ne quitte Toi ! »
Le Seigneur dit : « Le cœur se change,
Avant que le coq chante à l’aube qui s’arrange.
Trois fois tu Me renieras, hélas,
Tu oublieras l’amour, ton serment s’efface. »
==
In English:
THE SILENT NIGHT OF FAREWELL
The feast burns bright, hearts full of care,
The Master speaks, and tears fill the air.
“Among you, one who turns aside
Will hand Me over, sorrow as his guide.”
The disciples lean, eyes filled with fear,
Softly asking, “Lord, who will appear?”
The fragrant bread the Master gives,
Judas takes it, from the Light he leaves.
The sky grows dark, the night extends,
The hour of the Man, glorified, ascends.
God is revealed in shining light,
In the Only Son, love’s perfect might.
“My little ones, my cherished dear,
I go where shadows fall, drawing near.”
Peter cries with heart so true:
“My life I give, I will not leave You!”
The Lord replies: “The heart will sway,
Before the rooster crows at break of day.
Three times you will deny Me, alas,
Forgetting love, your vow will pass.”
===
Tin Mừng ngày hôm nay
Một người trong anh em sẽ nộp Thầy ... Gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 13,21-33.36-38
21 Khi ấy, đang dùng bữa với các môn đệ, Đức Giê-su cảm thấy tâm thần xao xuyến. Người tuyên bố : “Thật, Thầy bảo thật anh em : có một người trong anh em sẽ nộp Thầy.” 22 Các môn đệ nhìn nhau, phân vân không biết Người nói về ai. 23 Trong số các môn đệ, có một người được Đức Giê-su thương mến. Ông đang dùng bữa, đầu tựa vào lòng Đức Giê-su. 24 Ông Si-môn Phê-rô làm hiệu cho ông ấy và bảo : “Hỏi xem Thầy muốn nói về ai ?” 25 Ông này liền nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su và hỏi : “Thưa Thầy, ai vậy ?” 26 Đức Giê-su trả lời : “Thầy chấm bánh đưa cho ai, thì chính là kẻ ấy.” Rồi Người chấm một miếng bánh, trao cho Giu-đa, con ông Si-môn Ít-ca-ri-ốt. 27 Y vừa ăn xong miếng bánh, Xa-tan liền nhập vào y. Đức Giê-su bảo y : “Anh làm gì thì làm mau đi !” 28 Nhưng trong số các người đang dùng bữa, không ai hiểu tại sao Người nói với y như thế. 29 Vì Giu-đa giữ túi tiền, nên có vài người tưởng rằng Đức Giê-su nói với y : “Hãy mua những món cần dùng trong dịp lễ”, hoặc bảo y bố thí cho người nghèo. 30 Sau khi ăn miếng bánh, Giu-đa liền đi ra. Lúc đó, trời đã tối.
31 Khi Giu-đa đi rồi, Đức Giê-su nói : “Giờ đây, Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người. 32 Nếu Thiên Chúa được tôn vinh nơi Người, thì Thiên Chúa cũng sẽ tôn vinh Người nơi chính mình, và Thiên Chúa sắp tôn vinh Người.
33 “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của Thầy, Thầy còn ở với anh em một ít lâu nữa thôi. Anh em sẽ tìm kiếm Thầy ; nhưng như Thầy đã nói với người Do-thái : ‘Nơi tôi đi, các người không thể đến được’, bây giờ, Thầy cũng nói với anh em như vậy.”
36 Ông Si-môn Phê-rô nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, Thầy đi đâu vậy ?” Đức Giê-su trả lời : “Nơi Thầy đi, bây giờ anh không thể theo đến được ; nhưng sau này anh sẽ đi theo.” 37 Ông Phê-rô thưa : “Thưa Thầy, sao con lại không thể đi theo Thầy ngay bây giờ được ? Con sẽ thí mạng con vì Thầy !” 38 Đức Giê-su đáp : “Anh sẽ thí mạng vì Thầy ư ? Thật, Thầy bảo thật cho anh biết : gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần.”
==
Thứ tư 1/04/2026
Thứ tư Tuần Thánh
PHS Suy niệm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 26, 14-25
GIỮA BÓNG TỐI VÀ ÁNH SÁNG
Giu-đa lạc bước mê đời
Tìm nơi thượng tế bán rời tình thân
Ba mươi đồng bạc phù vân
Đổi trao Đấng Thánh, nợ nần thiên thu
Từ đây lòng phủ sương mù
Tìm cơ phản nộp, oán thù bủa giăng.
Lễ chiên, ánh nguyệt rằm trăng
Vượt Qua sắp sẵn, lòng hằng đợi mong
Thầy trò sum họp một lòng
Bữa ăn sau chót, lệ nồng chứa chan
Giữa khi tiệc thánh dâng tràn
Lời Thầy xao xuyến, cung đàn đứt dây:
"Thật, Ta bảo thật nơi đây
Một người đang dự, nộp Thầy đêm nay"
Môn đệ ngơ ngác đắng cay
Hỏi rằng: "Thưa Chúa, con rày phải chăng?"
Lòng đau như muối xát ngần
Người từng chia bánh, người gần đĩa ăn.
"Dẫu rằng Kinh Thánh tiền định
Con Người sẽ chết, hiển vinh định phần
Nhưng thương cho kẻ mê tân
Làm tay nộp Chúa, gian truân đời đời
Thà rằng chưa lọt lòng trời
Chẳng sinh ra thế, kiếp đời chưa mang."
Giu-đa che đậy dối gian
"Phải con chăng Chúa?" – lời tan nát lòng
Ngài nhìn thấu suốt hư không
"Chính con đã nói", đau lòng xót xa.
==
In French:
ENTRE TÉNÈBRES ET LUMIÈRE
Judas s’égare, pris par la vie,
Cherche le grand prêtre, trahison en survie.
Trente pièces d’argent, vanité fugace,
Échangent le Saint, dette sans espace.
Dès lors son cœur, couvert de brume,
Cherche l’occasion de livrer, de semer l’amertume.
La Pâque brille sous la pleine lune,
Le cœur attend l’heure, dans l’attente opportune.
Maître et disciples réunis en un,
Dernier repas, larmes et pain commun.
Alors que le festin saint s’étend,
Les paroles du Maître troublent les cœurs, vibrant :
« En vérité, je vous le dis ici,
L’un d’entre vous me livrera cette nuit. »
Les disciples, amers, surpris,
Demandent : « Seigneur, est-ce moi ? »
La douleur brûle comme sel sur la peau,
Celui qui partageait le pain, à la coupe si près de l’eau.
« Bien que les Écritures l’aient prédit,
Que le Fils de l’Homme doit mourir, glorifié,
Pitié pour celui qui s’égare ainsi,
Faisant la main qui livre, peine infinie.
Mieux vaudrait ne jamais naître,
Que de commettre ce geste sur cette Terre. »
Judas cache son cœur de duplicité :
« Est-ce moi, Seigneur ? » — parole brisée.
Le Maître voit le vide en vérité,
« C’est toi qui l’as dit », douleur et pitié.
==
In English:
BETWEEN DARKNESS AND LIGHT
Judas strays, lost in worldly desire,
Seeks the high priest, betrayal’s fire.
Thirty pieces of silver, fleeting and vain,
Exchange the Holy One, debt without gain.
From now his heart is shrouded in mist,
Seeking the moment to strike and twist.
The Passover shines beneath the full moon,
Hearts await the hour, coming soon.
Master and disciples gathered as one,
The final meal, tears and bread begun.
While the sacred feast spreads before their eyes,
The Master’s words stir hearts, like broken sighs:
“Truly, I tell you, here tonight,
One of you will hand Me over this night.”
The disciples, bitter, eyes wide in surprise,
Ask: “Lord, is it I?” — hearts compromise.
Pain burns like salt upon the skin,
He who shared the bread, now close to sin.
“Though Scripture foretold what must be,
The Son of Man will die, gloriously.
Yet pity the one who strays and betrays,
The hand that delivers Me, hardship always.
Better to have never seen the sky,
Than to commit this deed and live to sigh.”
Judas hides his heart in deceit,
“Is it I, Lord?” — words bitter and fleet.
The Master sees through the void and the night,
“It is you who said it,” pain and sorrow in sight.
===
Tin Mừng ngày hôm nay
“Con Người ra đi như đã được ghi chép sẵn từ trước, nhưng khốn thay cho kẻ sẽ làm cho Ngài bị phản nộp”.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 26, 14-25
Khi ấy, một trong nhóm Mười Hai tên là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, đi gặp các thượng tế và thưa với họ: “Các ông cho tôi bao nhiêu, tôi nộp Người cho các ông?” Họ liền ấn định cho ba mươi đồng bạc. Và từ đó, hắn tìm dịp thuận tiện để nộp Người.
Ngày thứ nhất trong tuần lễ ăn Bánh không men, các môn đệ đến thưa Chúa Giê-su rằng: “Thầy muốn chúng con sửa soạn cho Thầy ăn Lễ Vượt Qua ở đâu?” Chúa Giê-su đáp: “Các con hãy vào thành đến với một người kia, và nói rằng: Thầy bảo, giờ Ta đã gần, Ta sẽ mừng Lễ Vượt Qua với các môn đệ tại nhà ông”. Các môn đệ làm như Chúa Giê-su đã truyền và sửa soạn Lễ Vượt Qua.
Chiều đến, Người ngồi bàn ăn với mười hai môn đệ. Và khi các ông đang ăn, Người nói: “Thầy nói thật với các con: có một người trong các con sẽ nộp Thầy”. Môn đệ rất buồn rầu và từng người bắt đầu hỏi Người: “Thưa Thầy, có phải con không?” Người trả lời: “Kẻ giơ tay cùng chấm vào đĩa với Thầy, đó chính là kẻ sẽ nộp Thầy. Thật ra, Con Người sẽ ra đi như đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nộp Con Người, thà kẻ đó đừng sinh ra thì hơn!”
Giu-đa kẻ phản bội cũng thưa Người rằng: “Thưa Thầy, có phải con chăng?” Chúa đáp: “Ðúng như con nói”.
==
Thứ năm 2/04/2026
Thứ Năm Tuần Thánh. Thánh lễ sáng: Thánh lễ làm phép dầu (Tr).
Thánh lễ chiều: Thánh lễ Tiệc ly (Tr)
PHS Suy niệm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.. Ga 13, 1-15
TRƯỜNG CA PHỤC VỤ
Vượt Qua sắp tới ngày hồng
Biết giờ biệt thế về cùng Chúa Cha
Người yêu kẻ thuộc về ta
Yêu cho đến cuối, mặn mà tình thâm.
Bữa ăn tối, lặng âm thầm
Giu-đa lòng dạ tối tăm mưu ngầm
Biết mình từ Chúa mà lên
Sẽ về với Chúa vững bền hiển vinh.
Ngài rời chỗ, cởi áo mình
Thắt lưng khăn trắng, trọn tình khiêm cung
Nước kia đổ chậu vừa cùng
Cúi mình rửa sạch bụi hồng môn sinh.
Lấy khăn lau nhẹ tận tình
Phê-rô sửng sốt, thưa trình chẳng nguôi:
"Lạy Thầy, Chúa cả đất trời
Chân con hèn mọn, sao Người rửa cho?"
Chúa rằng: "Chớ có âu lo
Việc Thầy đang làm, hãy chờ hiểu sau"
Phê-rô khẩn thiết một câu:
"Đời nào dám để Thầy đau vì hèn!"
Chúa rằng: "Này hỡi bạn hiền
Nếu không gột rửa, dự phần đặng đâu?"
"Vậy xin Chúa gội từ đầu
Tay chân con nữa, nhuộm màu thánh ân."
Ngài rằng: "Kẻ sạch toàn thân
Chỉ cần rửa gót, ngại ngần chi ai
Dẫu lòng các dạ chẳng sai
Nhưng không phải hết cả mười hai người."
Mặc xong manh áo thảnh thơi
Ngài ngồi giảng dạy, rạng ngời dung nhan:
"Ta là Chúa, bậc siêu phàm
Thầy mà hạ thiết rửa chân các trò."
"Gương soi Thầy đã ban cho
Anh em hãy nhớ, chăm lo thực hành
Chớ tìm danh lợi lợi danh
Hãy quỳ phục vụ, tâm thành cho nhau."
==
In French:
CANTIQUE DU SERVICE
La Pâque approche, jour béni,
L’heure du départ vers le Père infini.
Il aime ceux qui lui appartiennent,
Jusqu’au bout, un amour qui nous entraîne.
Au repas du soir, silence profond,
Judas, cœur sombre, complote en son nom.
Sachant que Lui vient du Seigneur,
Il reviendra en gloire, fort et vainqueur.
Il quitte sa place, ôte son vêtement,
Ceint d’un linge blanc, humble serviteur vaillant.
L’eau versée dans la bassine à ses pieds,
Il s’incline et lave les pas des disciples aimés.
Essuyant avec soin, avec tendresse,
Pierre, étonné, dit sans cesse :
« Seigneur, Maître de ciel et de terre,
Mes pieds si humbles, Toi Tu les laveras, mon père ? »
Le Christ dit : « Ne t’inquiète pas,
Ce que Je fais, tu comprendras après. »
Pierre insiste, cœur ardent :
« Jamais je ne te laisserai souffrir, mon Grand ! »
Le Seigneur répond : « Ami fidèle,
Si tu ne te laisses laver, ta part est rebelle. »
« Alors lave-moi de la tête aux pieds,
Mes mains et mes pas, que la grâce y soit née. »
Il dit : « Celui dont tout le corps est pur,
Il suffit de laver les pieds, nul détour.
Le cœur peut être droit et sincère,
Mais tous les Douze ne sont pas à parfaire. »
Ayant revêtu son vêtement léger,
Il s’assoit, enseigne avec clarté :
« Je suis le Maître, au-dessus de tout,
Et pourtant humble, lavant les pieds des siens partout. »
« Le modèle que Je vous ai donné,
Souvenez-vous, et pratiquez sans retard.
Ne cherchez pas honneur ni richesse,
Mais servez-vous en vérité, dans la tendresse. »
==
In English:
CANTICLE OF SERVICE
Passover nears, the blessed day,
The hour to the Father calls His way.
He loves those who belong to Him,
With steadfast love, enduring, never dim.
At the evening meal, in quiet and calm,
Judas plots, his heart dark as a palm.
Knowing the Lord comes from above,
He will return in glory, steadfast in love.
He rises, removes His outer cloak,
Wraps a linen towel, humble and spoke.
Water poured into the basin at His feet,
He bows and washes the disciples’ steps, gentle and sweet.
Wiping with care, with tender devotion,
Peter, amazed, speaks with emotion:
“Lord, Master of heaven and earth,
My humble feet—You wash them? What worth!”
The Lord replied: “Do not be distressed,
What I do now, you will understand best.”
Peter pleads, heart burning with zeal:
“I will never let You suffer, Master, I feel!”
The Lord said: “Friend, if you remain unwashed,
Your part will be lost, your path dashed.”
“Then wash me from head to foot,
My hands and my feet, let grace take root.”
He said: “The one whose whole body is clean,
Need only have feet washed, no need to wean.
The heart may be steadfast and sincere,
But not all twelve are yet perfected here.”
Dressed again in His garment light,
He sits and teaches with radiant sight:
“I am the Master, above all high,
Yet humble, washing My followers’ feet nearby.”
“The example I give, remember and keep,
Practice it faithfully, awake or asleep.
Seek not for honor, nor fleeting gain,
But serve one another, with love unfeigned.”
===
Tin Mừng ngày hôm nay
“Ngài yêu thương họ đến cùng”.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.. Ga 13, 1-15
Trước ngày Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu biết đã đến giờ Mình phải bỏ thế gian mà về cùng Chúa Cha, Người vốn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn đang ở thế gian, thì đã yêu thương họ đến cùng. Sau bữa ăn tối, ma quỷ gieo vào lòng Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, con Si-môn, ý định nộp Người. Người biết rằng Chúa Cha đã trao phó mọi sự trong tay mình, và vì Người bởi Thiên Chúa mà đến và sẽ trở về cùng Thiên Chúa. Người chỗi dậy, cởi áo, lấy khăn thắt lưng, rồi đổ nước vào chậu; Người liền rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau. Vậy Người đến chỗ Si-môn Phê-rô, ông này thưa Người rằng: “Lạy Thầy, Thầy định rửa chân cho con ư?” Chúa Giê-su đáp: “Việc Thầy làm bây giờ con chưa hiểu, nhưng sau sẽ hiểu”. Phê-rô thưa lại: “Không đời nào Thầy sẽ rửa chân cho con”. Chúa Giê-su bảo: “Nếu Thầy không rửa chân cho con, con sẽ không được dự phần với Thầy”. Phê-rô liền thưa: “Vậy xin Thầy hãy rửa không những chân con, mà cả tay và đầu nữa”. Chúa Giê-su nói: “Kẻ mới tắm rồi chỉ cần rửa chân, vì cả mình đã sạch. Tuy các con đã sạch, nhưng không phải hết thảy đâu”. Vì Người biết ai sẽ nộp Người nên mới nói: “Không phải tất cả các con đều sạch đâu”.
Sau khi đã rửa chân cho các ông, Người mặc áo lại, và khi đã trở về chỗ cũ, Người nói: “Các con có hiểu biết việc Thầy vừa làm cho các con chăng? Các con gọi Ta là Thầy và là Chúa thì phải lắm, vì đúng thật Thầy như vậy. Vậy nếu Ta là Chúa và là Thầy mà còn rửa chân cho các con, thì các con cũng phải rửa chân cho nhau. Vì Thầy đã làm gương cho các con để các con cũng bắt chước mà làm như Thầy đã làm cho các con”.
==
Thứ sáu 3/04/2026
Thứ Sáu Tuần Thánh. Tưởng niệm Cuộc Thương khó của Chúa
PHS Suy niệm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan. Ga 18, 1 – 19, 42
TRƯỜNG CA THẬP TỰ ĐỊNH MỆNH
Xê-rông suối chảy lặng tờ
Vườn xưa Thầy đến, đợi chờ giờ linh
Giu-đa dẫn toán quân binh
Đuốc đèn, khí giới, lộ hình phản ngôi.
Tiến ra, Ngài hỏi một hồi:
"Tìm ai?" – Tiếng vọng giữa trời uy nghi
"Ta đây!" – Chúa phán từ bi
Quân canh kinh hãi, tức thì ngã văng.
Phê-rô tuốt kiếm hung hăng
Ngài rằng: "Xỏ kiếm, chớ ngăn chén nồng
Chén Cha đã định cho con
Lẽ nào không uống, cho tròn tình yêu?"
Điệu Người qua buổi xế chiều
An-na tra hỏi, bao điều đắng cay
Phê-rô sưởi ấm lửa vây
Ba lần chối Chúa, lệ đầy giọt sa.
Gà gáy lay tỉnh lòng ta
Phi-la-tô hỏi: "Ông là Vua ư?"
"Nước Ta chẳng thuộc cõi hư
Ta sinh làm chứng, thực hư nhiệm mầu."
"Ai người chân lý từ đầu
Sẽ nghe tiếng gọi, thâm sâu đạo đời"
Lòng dân gian ác đổi dời
"Baraba thả, giết người vô can."
Đánh đòn nát thịt tan xương
Mão gai áo đỏ, đoạn trường khổ đau
"Này là Người!" – đứng trên cao
Dân gào: "Đóng đinh! Máu trào tội vinh!"
Vác cây thập tự đăng trình
Gôn-gô-tha đỉnh, một mình hy sinh
Hai tên trộm cướp hai bên
Vua dân Do-thái, bảng tên treo ngang.
Mẹ đứng lặng lẽ, bàng hoàng
Gửi trao môn đệ, dịu dàng tình thân
"Bà ơi, con của Bà gần
Con ơi, đây Mẹ, ân cần sớm khuya."
"Ta khát!" – Lời thốt chia lìa
Giấm chua nếm trọn, đoạn lìa trần ai
"Mọi sự hoàn tất!" – từ đây
Gục đầu trút xác, hồn bay về trời.
Đất rung, đá lở tơi bời
Cạnh sườn giáo đâm, tuyệt vời Máu Nguồn
Nước cùng Máu thánh tuôn tuôn
Khai sinh Bí Tích, giải buồn tội khiên.
Giê-xếp, Ni-cô-đê-mô hiền
Trầm hương khâm liệm, vẹn tuyền xác thân
Vườn thơm, mộ mới thật gần
Táng Ngài trong đó, đợi lần hiển vinh.
==
In French:
CANTIQUE DE LA CROIX DU DESTIN
Le torrent s’écoule, calme et discret,
Dans le jardin où le Maître attend le secret.
Judas conduit la troupe armée,
Torches et armes, trahison révélée.
Il s’avance, le questionne un instant :
« Qui cherchez-vous ? » – écho solennel et grand.
« C’est Moi ! » – le Christ répond avec pitié,
Les gardes tremblent, à terre ils sont jetés.
Pierre brandit son épée avec colère,
Mais Il dit : « Arme-toi, mais ne freine le calice amer.
Le calice du Père est destiné à ton sort,
Ne le bois-tu pas ? Achève l’amour fort ! »
Il passe à l’heure du crépuscule,
Anne interroge, paroles amères et multiples.
Pierre se réchauffe près du feu ardent,
Trois fois renie le Seigneur, larmes tombant.
Le coq chante, réveille les cœurs,
Pilate demande : « Es-tu Roi ? » – douleurs.
« Mon royaume n’est pas de ce monde,
Je suis né pour témoigner, mystère profond. »
« Celui qui cherche la vérité dès l’aurore
Écoutera l’appel, chemin qu’il explore. »
Le peuple, cruel, veut changer le sort :
« Barabbas ! » – et tuer l’innocent encore.
Flagellé, chair et os meurtris,
Couronne d’épines, manteau rouge, souffrances infinies.
« Voici l’Homme ! » – sur la croix élevé,
Le peuple crie : « Crucifie-le ! Sang et péché mêlé ! »
Chargé de la croix, il monte au sommet,
Golgotha l’attend, seul, sacré et parfait.
Deux voleurs à ses côtés, l’infamie,
Le Roi des Juifs, son nom en haut inscrit.
La Mère se tient, silencieuse, troublée,
Confie les disciples, amour délicat révélé :
« Femme, voici ton fils », et au disciple :
« Voici ta Mère », tendresse infinie.
« J’ai soif ! » – la parole qui sépare,
Le vinaigre amer, le calice des douleurs rares.
« Tout est accompli ! » – il incline la tête,
L’âme s’envole vers le ciel, la mort complète.
La terre tremble, roches brisées,
Le côté percé, source de vie révélée.
Sang et eau coulent sans fin,
Mystère des sacrements, qui lave le péché humain.
Joseph et Nicodème, hommes pieux,
Encens et soins, corps saint et précieux.
Jardin parfumé, tombe toute proche,
Il est enseveli, attendant sa gloire proche.
==
In English:
CANTICLE OF THE CROSS OF DESTINY
The stream flows quietly, calm and still,
In the garden where the Master waits His will.
Judas leads the armed band near,
Torches and swords, betrayal clear.
He steps forward, questions echoing wide:
“Whom do you seek?” – His voice dignified.
“It is I!” – the Christ answers in grace,
The guards tremble and fall from their place.
Peter draws his sword with furious might,
But He says: “Strike not, do not hinder the night.
The Father’s cup is set for your fate,
Will you not drink, fulfill love’s weight?”
He moves through the hour of evening dim,
Annas questions, bitterness grim.
Peter warms by the fire’s glow,
Three times he denies Him, tears flow.
The rooster crows, hearts awake,
Pilate asks: “Are You the King they make?”
“My kingdom is not of this earthly sphere,
I came to witness truth, divine and clear.”
“Who seeks the truth from dawn’s first light
Will hear My call, follow the path of right.”
The people, cruel, demand a course:
“Release Barabbas! Crucify the innocent, of course.”
Beaten, flesh and bones torn,
Crown of thorns, red robe, suffering worn.
“Behold the Man!” – on the cross raised high,
The crowd cries: “Crucify! Blood and sin supply!”
He bears the cross, ascends the hill,
Golgotha awaits, sacred and still.
Two thieves beside Him, shame and disgrace,
The King of the Jews, written in place.
His Mother stands, silent, amazed,
Entrusting the disciples, love portrayed:
“Woman, behold your son,” and to John:
“Here is your Mother,” tenderly shown.
“I thirst!” – the words that part,
Bitter vinegar, the cup of suffering’s heart.
“It is finished!” – He bows His head,
The soul ascends to heaven, the body laid.
The earth quakes, the rocks are torn,
His side pierced, the source of life reborn.
Blood and water flow without end,
Mystery of the sacraments, sins to mend.
Joseph and Nicodemus, men devout,
With incense and care, His body about.
Fragrant garden, tomb nearby,
He is buried, awaiting glory on high.
===
Tin Mừng ngày hôm nay
“Sự Thương Khó Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta”.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan. Ga 18, 1 – 19, 42
C: Người đọc Chung, Thánh Sử; S: Người đối thoại khác, hoặc Cộng đoàn. J: Chúa Giêsu
C. Bài Thương Khó Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu đi với môn đệ sang qua suối Xêrông, ở đó có một khu vườn, Người vào đó cùng với các môn đệ. Giuđa, tên phản bội, đã biết rõ nơi đó, vì Chúa Giêsu thường đến đấy với các môn đệ. Nên Giuđa dẫn tới một toán quân cùng với vệ binh do các thượng tế và biệt phái cấp cho, nó đến đây với đèn đuốc và khí giới. Chúa Giêsu đã biết mọi sự sẽ xảy đến cho Mình, nên Người tiến ra và hỏi chúng:
J. “Các ngươi tìm ai?”
C. Chúng thưa lại:
S. “Giêsu Nadarét”.
C. Chúa Giêsu bảo: “Ta đây”.
C. Giuđa là kẻ định nộp Người cũng đứng đó với bọn chúng. Nhưng khi Người vừa nói “Ta đây”, bọn chúng giật lùi lại và ngã xuống đất. Người lại hỏi chúng:
J. “Các ngươi tìm ai?”
C. Chúng thưa:
S. “Giêsu Nadarét”.
C. Chúa Giêsu đáp lại: “Ta đã bảo các ngươi rằng Ta đây! Vậy nếu các ngươi tìm bắt Ta, thì hãy để cho những người này đi”.
C. Như thế là trọn lời đã nói: “Con chẳng để mất người nào trong những kẻ Cha đã trao phó cho Con”. Bấy giờ Simon Phêrô có sẵn thanh gươm, liền rút ra đánh tên đầy tớ vị thượng tế, chém đứt tai bên phải. Ðầy tớ ấy tên là Mancô. Nhưng Chúa Giêsu bảo Phêrô rằng:
J. “Hãy xỏ gươm vào bao. Chén Cha Ta đã trao lẽ nào Ta không uống!”
C. Bấy giờ, toán quân, trưởng toán và vệ binh của người Do-thái bắt Chúa Giêsu trói lại, và điệu Người đến nhà ông Anna trước, vì ông là nhạc phụ của Caipha đương làm thượng tế năm ấy. Chính Caipha là người đã giúp ý kiến này cho người Do-thái: để một người chết thay cho cả dân thì lợi hơn. Còn Phêrô và môn đệ kia vẫn theo Chúa Giêsu. Môn đệ sau này quen vị thượng tế nên cùng với Chúa Giêsu vào trong sân vị thượng tế, còn Phêrô đứng lại ngoài cửa. Vì thế, môn đệ kia là người quen với vị thượng tế, nên đi ra nói với người giữ cửa và dẫn Phêrô vào. Cô nữ tì gác cửa liền bảo Phêrô:
S. “Có phải ông cũng là môn đệ của người đó không?”
C. Ông đáp:
S. “Tôi không phải đâu”.
C. Ðám thủ hạ và vệ binh có nhóm một đống lửa và đứng đó mà sưởi vì trời lạnh, Phêrô cũng đứng sưởi với họ. Vị thượng tế hỏi Chúa Giêsu về môn đệ và giáo lý của Người. Chúa Giêsu đáp:
J. “Tôi đã nói công khai trước mặt thiên hạ, Tôi thường giảng dạy tại hội đường và trong đền thờ, nơi mà các người Do-thái thường tụ họp, Tôi không nói chi thầm lén cả. Tại sao ông lại hỏi Tôi? Ông cứ hỏi những người đã nghe Tôi về những điều Tôi đã giảng dạy. Họ đã quá rõ điều Tôi nói”.
C. Nghe vậy, một tên vệ binh đứng đó vả mặt Chúa Giêsu mà nói:
S. “Anh trả lời vị thượng tế như thế ư”.
C. Chúa Giêsu đáp:
J. “Nếu Ta nói sai, hãy chứng minh điều sai đó; mà nếu Ta nói phải, thì tại sao anh lại đánh Ta?”
C. Rồi Anna cho giải Người vẫn bị trói đến cùng vị thượng tế Caipha. Lúc ấy Phêrô đang đứng sưởi. Họ bảo ông:
S. “Có phải ông cũng là môn đệ người đó không?”
C. Ông chối và nói:
S. “Tôi không phải đâu”.
C. Một tên thủ hạ của vị thượng tế, có họ với người bị Phêrô chém đứt tai, cãi lại rằng:
S. “Tôi đã chẳng thấy ông ở trong vườn cùng với người đó sao?”
C. Phêrô lại chối nữa, và ngay lúc đó gà liền gáy.
Bấy giờ họ điệu Chúa Giêsu từ nhà Caipha đến pháp đình. Lúc đó tảng sáng và họ không vào pháp đình để khỏi bị nhơ bẩn và để có thể ăn Lễ Vượt Qua. Lúc ấy Philatô ra ngoài để gặp họ và nói:
S. “Các ngươi tố cáo người này về điều gì”.
C. Họ đáp:
S. “Nếu hắn không phải là tay gian ác, chúng tôi đã không nộp cho quan”.
C. Philatô bảo họ:
S. “Các ông cứ bắt và xét xử theo luật của các ông”.
C. Nhưng người Do-thái đáp lại:
S. “Chúng tôi chẳng có quyền giết ai cả”.
C. Thế mới ứng nghiệm lời Chúa Giêsu đã nói trước: Người sẽ phải chết cách nào. Bấy giờ Philatô trở vào pháp đình gọi Chúa Giêsu đến mà hỏi:
S. “Ông có phải là Vua dân Do-thái không?”
C. Chúa Giêsu đáp:
J. “Quan tự ý nói thế, hay là có người khác nói với quan về tôi?”
C. Philatô đáp:
S. “Ta đâu phải là người Do-thái. Nhân dân ông cùng các thượng tế đã trao nộp ông cho ta. Ông đã làm gì?”
C. Chúa Giêsu đáp:
J. “Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu nước tôi thuộc về thế gian này, thì những người của tôi đã chiến đấu để tôi không bị nộp cho người Do-thái, nhưng nước tôi không thuộc chốn này”.
C. Philatô hỏi lại:
S. “Vậy ông là Vua ư?”
C. Chúa Giêsu đáp:
J. “Quan nói đúng: Tôi là Vua. Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là chỉ để làm chứng về Chân lý. Ai thuộc về Chân lý thì nghe tiếng tôi”.
C. Philatô bảo Người:
S. “Chân lý là cái gì?”
C. Nói lời này xong, ông lại ra gặp người Do-thái và bảo họ:
S. “Ta không thấy nơi người này có lý do để khép án. Nhưng theo tục lệ các ngươi, ta sẽ phóng thích cho các ngươi một tù nhân vào dịp Lễ Vượt Qua. Vậy các ngươi có muốn ta phóng thích Vua Do-thái cho các ngươi chăng?”
C. Họ liền la lên:
S. “Không phải tên đó, nhưng là Baraba”.
C. Baraba là một tên cướp. Bấy giờ Philatô truyền đem Chúa Giêsu đi mà đánh đòn Người. Binh sĩ kết một triều thiên bằng gai nhọn đội lên đầu Người và nói:
S. “Tâu Vua Do-thái!”
C. Và vả mặt Người. Philatô lại ra ngoài và nói:
S. “Ðây ta cho dẫn người ấy ra ngoài cho các ngươi để các ngươi biết rằng ta không thấy nơi người ấy một lý do để kết án”.
C. Bấy giờ Chúa Giêsu đi ra, đội mão gai và khoác áo đỏ. Philatô bảo họ:
S. “Này là Người”.
C. Vừa thấy Người, các thượng tế và vệ binh liền la to:
S. “Ðóng đinh nó vào thập giá! Ðóng đinh nó vào thập giá!”
C. Philatô bảo họ:
S. “Ðấy các ngươi cứ bắt và đóng đinh ông vào thập giá, phần ta, ta không thấy lý do nào kết tội ông”.
C. Người Do-thái đáp lại:
S. “Chúng tôi đã có luật, và theo luật đó nó phải chết, vì nó tự xưng là Con Thiên Chúa”.
C. Nghe lời đó Philatô càng hoảng sợ hơn. Ông trở vào pháp đình và nói với Chúa Giêsu:
S. “Ông ở đâu đến?”
C. Nhưng Chúa Giêsu không đáp lại câu nào. Bấy giờ Philatô bảo Người:
S. “Ông không nói với ta ư? Ông không biết rằng ta có quyền đóng đinh ông vào thập giá và cũng có quyền tha ông sao?”
C. Chúa Giêsu đáp:
J. “Quan chẳng có quyền gì trên tôi, nếu từ trên không ban xuống cho, vì thế nên kẻ nộp tôi cho quan, mắc tội nặng hơn”.
C. Từ lúc đó Philatô tìm cách tha Người. Nhưng người Do-thái la lên:
S. “Nếu quan tha cho nó, quan không phải là trung thần của Xêsa, vì ai xưng mình là vua, kẻ đó chống lại Xêsa”.
C. Philatô vừa nghe lời đó, liền cho điệu Chúa Giêsu ra ngoài rồi ông lên ngồi toà xử, nơi gọi là Nền đá, tiếng Do-thái gọi là Gabbatha. Lúc đó vào khoảng giờ thứ sáu ngày chuẩn bị Lễ Vượt Qua. Philatô bảo dân:
S. “Ðây là vua các ngươi”.
C. Nhưng họ càng la to:
S. “Giết đi! Giết đi! Ðóng đinh nó đi!”
C. Philatô nói:
S. “Ta đóng đinh vua các ngươi ư?”
C. Các thượng tế đáp:
S. “Chúng tôi không có vua nào khác ngoài Xêsa”.
C. Bấy giờ quan giao Người cho họ đem đóng đinh.
Vậy họ điệu Chúa Giêsu đi. Và chính Người vác thập giá đến nơi kia gọi là Núi Sọ, tiếng Do-thái gọi là Golgotha. Ở đó họ đóng đinh Người trên thập giá cùng với hai người khác nữa: mỗi người một bên, còn Chúa Giêsu thì ở giữa. Philatô cũng viết một tấm bảng và sai đóng trên thập giá. Bảng mang những hàng chữ này: “Giêsu, Nadarét, vua dân Do-thái”. Nhiều người Do-thái đọc được bảng đó, vì nơi Chúa Giêsu chịu đóng đinh thì gần thành phố, mà bảng viết thì bằng tiếng Do-thái, Hy-lạp và La-tinh. Vì thế các thượng tế đến thưa với Philatô:
S. Xin đừng viết “Vua dân Do Thái”, nhưng nên viết: “Người này đã nói: ‘Ta là vua dân Do-thái'”.
C. Philatô đáp:
S. “Ðiều ta đã viết là đã viết”.
C. Khi quân lính đã đóng đinh Chúa Giêsu trên thập giá rồi thì họ lấy áo Người chia làm bốn phần cho mỗi người một phần, còn cái áo dài là áo không có đường khâu, đan liền từ trên xuống dưới. Họ bảo nhau:
S. “Chúng ta đừng xé áo này, nhưng hãy rút thăm xem ai được thì lấy”.
C. Hầu ứng nghiệm lời Kinh Thánh: “Chúng đã chia nhau các áo Ta và đã rút thăm áo dài của Ta”. Chính quân lính đã làm điều đó.
Ðứng gần thập giá Chúa Giêsu, lúc đó có Mẹ Người, cùng với chị Mẹ Người là Maria, vợ ông Clopas và Maria Mađalêna. Khi thấy Mẹ và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng:
J. “Hỡi Bà, này là con Bà”.
C. Rồi Người lại nói với môn đệ:
J. “Này là Mẹ con”.
C. Và từ giờ đó môn đệ đã lãnh nhận Bà về nhà mình. Sau đó, vì biết rằng mọi sự đã hoàn tất, để lời Kinh Thánh được ứng nghiệm, Chúa Giêsu nói:
J. “Ta khát!”
C. Ở đó có một bình đầy dấm. Họ liền lấy miếng bông biển thấm đầy dấm cắm vào đầu ngành cây hương thảo đưa lên miệng Người. Khi đã nếm dấm rồi, Chúa Giêsu nói:
J. “Mọi sự đã hoàn tất”.
C. Và Người gục đầu xuống trút hơi thở cuối cùng.
(Quỳ gối thinh lặng thờ lạy trong giây lát)
Hôm đó là ngày chuẩn bị lễ: để tội nhân khỏi treo trên thập giá trong ngày Sabbat, vì ngày Sabbat là ngày đại lễ, nên người Do-thái xin Philatô cho đánh dập ống chân tội nhân và cho cất xác xuống. Quân lính đến đánh dập ống chân của người thứ nhất và người thứ hai cùng chịu treo trên thập giá với Người. Nhưng lúc họ đến gần Chúa Giêsu, họ thấy Người đã chết, nên không đánh dập ống chân Người nữa, tuy nhiên một tên lính lấy giáo đâm cạnh sườn Người; tức thì máu cùng nước chảy ra. Kẻ đã xem thấy thì đã minh chứng, mà lời chứng của người đó chân thật, và người đó biết rằng mình nói thật để cho các người cũng tin nữa. Những sự việc này đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh: “Người ta sẽ không đánh dập một cái xương nào của Người”. Lời Kinh Thánh khác rằng: “Họ sẽ nhìn xem Ðấng họ đã đâm thâu qua”.
Sau đó, Giuse người xứ Arimathia, môn đệ Chúa Giêsu, nhưng thầm kín vì sợ người Do-thái, xin Philatô cho phép cất xác Chúa Giêsu. Philatô cho phép. Và ông đến cất xác Chúa Giêsu. Nicôđêmô cũng đến, ông là người trước kia đã đến gặp Chúa Giêsu ban đêm. Ông đem theo chừng một trăm cân mộc dược trộn lẫn với trầm hương. Họ lấy xác Chúa Giêsu và lấy khăn bọc lại cùng với thuốc thơm theo tục khâm liệm người Do-thái. Ở nơi Chúa chịu đóng đinh có cái vườn và trong vườn có một ngôi mộ mới, chưa chôn cất ai. Vì là ngày chuẩn bị lễ của người Do-thái và ngôi mộ lại rất gần, nên họ đã mai táng Chúa Giêsu trong mộ đó.
==
Thứ bảy 4/04/2026
Thứ bảy Tuần Thánh
Vọng Phục Sinh
PHS Suy niệm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 28, 1-10
KHÚC CA KHẢI HOÀN PHỤC SINH
Sát-bát lặng lẽ dần qua
Bình minh ngày thứ nhất đà rạng soi
Mồ sâu bóng tối xa rời
Hai bà chân bước, bồi hồi thăm Ngài.
Bỗng đâu đất chuyển chuyển lay
Thiên Thần Chúa xuống, giữa mây giáng trần
Lăn rời tảng đá kề gần
Ngồi lên uy dũng, thánh ân rạng ngời.
Mặt Ngài như chớp trên trời
Áo ngời trắng tuyết, rạng ngời hào quang
Lính canh khiếp vía bàng hoàng
Ngã quỵ như chết giữa quầng linh thiêng.
Sứ thần phán bảo dịu hiền:
"Chớ lo, đừng sợ, muộn phiền xua tan
Tìm Người chịu đóng đinh ban
Ngài không ở đó, đã toàn thắng rồi!"
"Sống lại như đã phán lời
Vào xem chỗ cũ, thảnh thơi lòng trần
Mau đi báo với thân nhân
Ngài sang xứ cũ, dừng chân đợi chờ."
"Ga-li-lê-a bến mơ
Tại nơi chốn ấy, chẳng ngờ gặp Vua"
Hai bà mừng rỡ được mùa
Chạy đi báo tín, gió lùa hương bay.
Bỗng đâu trên nẻo đường mây
Chúa đón gặp họ, tràn đầy yêu thương
"Chào các bà!" – Giọng thân phương
Các bà phủ phục, dặm đường ôm chân.
Chúa rằng: "Đừng quá ngại ngần
Bảo anh em hãy tiến dần miền xa
Ga-li-lê-a đó mà
Họ sẽ gặp lại chính Ta sống hằng."
Huy hoàng tỏa sáng vầng trăng
Tình yêu chiến thắng, vĩnh hằng thiên thu.
==
In French:
CHANT TRIOMPHAL DE LA RÉSURRECTION
Le sabbat s’achève, silencieux, discret,
L’aube du premier jour éclaire le secret.
Au tombeau sombre, l’ombre s’éloigne,
Deux femmes avancent, cœurs qui témoignent.
Soudain la terre tremble et se meut,
L’Ange du Seigneur descend des cieux.
La pierre roulée s’écarte de près,
Il siège en majesté, bénédiction révérée.
Son visage éclaire tel un éclair,
Sa robe blanche brille dans l’air.
Les soldats effrayés, transis de frayeur,
S’écroulent comme morts devant tant de splendeur.
L’Ange parle, voix douce et claire :
« N’ayez crainte, plus de peur à faire.
Vous cherchez Celui qu’on a cloué,
Il n’est plus ici, la victoire est accomplie ! »
« Il est vivant, selon ce qu’Il avait dit,
Venez voir l’endroit où il reposait jadis.
Hâtez-vous de prévenir les siens,
Il va vers sa terre, il attend leur lien. »
« En Galilée, au bord de l’espérance,
C’est là que vous verrez le Roi de la délivrance. »
Les femmes ravies, cœurs en fête,
Courent annoncer la nouvelle, parfum qui s’arrête.
Soudain, sur le chemin, parmi les nuages,
Le Seigneur les rencontre, plein de messages :
« Bonjour à vous ! » – voix tendre et claire,
Elles se prosternent, embrassent Ses pieds avec prière.
Il dit : « Ne craignez point, allez donc,
Dites aux disciples : suivez le chemin profond.
En Galilée ils me verront à nouveau,
Le Vivant, le Seigneur, pour toujours et de haut. »
Le jour s’illumine, la lune resplendit,
L’amour triomphe, éternité infinie.
==
In English:
===
Tin Mừng ngày hôm nay
“Ngài đã sống lại và sẽ đến xứ Galilêa”.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 28, 1-10
Qua chiều ngày Sa-bat, khi ngày thứ nhất trong tuần vừa tảng sáng, Ma-ri-a Ma-đa-lê-na và bà Ma-ri-a khác đến thăm mồ. Bỗng chốc đất chuyển mạnh vì Thiên Thần Chúa từ trời xuống và đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên đó. Mặt Người sáng như chớp và áo Người trắng như tuyết. Vì thế những lính canh khiếp đảm run sợ và hầu như chết. Nhưng Thiên Thần lên tiếng và bảo các người nữ rằng: “Các bà đừng sợ. Ta biết các bà tìm Chúa Giêsu, Người đã chịu đóng đinh. Người không có ở đây vì Người đã sống lại như lời Người đã nói. Các bà hãy đến mà coi nơi đã đặt Người và đi ngay bảo các môn đệ Người rằng: Người đã sống lại, và kìa Người đến xứ Ga-li-lê-a trước các ông: Ở đó các ông sẽ gặp Người. Ðây Ta đã báo trước cho các bà hay”.
Hai bà vội ra khỏi mồ, vừa sợ lại vừa hớn hở vui mừng, chạy báo tin cho các môn đệ Người. Và này Chúa Giê-su đón gặp các bà, Người nói: “Chào các bà”. Các bà liền lại gần ôm chân Người và phục lạy. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo: “Các bà đừng sợ. Hãy đi báo tin cho các anh em Ta phải trở về Ga-li-lê-a, rồi ở đó, họ sẽ gặp Ta”.