Tiếng gọi từ bụi tro - Khi phục vụ là lời kinh đẹp nhất
- T5, 19/02/2026 - 21:14
- Lm Paul Nguyễn
Khi Phục Vụ Là Lời Kinh Đẹp Nhất
Có một người phụ nữ thành đạt nhưng luôn mang trong mình một tâm hồn khô cạn và ánh mắt chết lặng. Sau nhiều năm sống trong sự đủ đầy về vật chất nhưng trống rỗng về tinh thần, bà tìm đến một vị bác sĩ tâm thần để xin sự giúp đỡ. Thay vì kê đơn thuốc, vị bác sĩ chỉ hỏi bà một câu: "Lần cuối cùng bà làm cho một người lạ mỉm cười mà không dùng đến tiền là khi nào?". Bà im lặng ra về, và một tháng sau quay lại với khuôn mặt rạng rỡ lạ thường. Bà kể rằng mình đã dành cả buổi chiều chỉ để ngồi cạnh một cụ già neo đơn trong công viên, im lặng lắng nghe những kỷ niệm cũ kỹ của cụ, rồi sau đó dùng đôi tay vốn chỉ biết ký những hợp đồng triệu đô để giúp một người phụ nữ lao công quét dọn mảnh sân đầy lá rụng. Bà thốt lên: "Hóa ra, khi ta bắt đầu thực sự phục vụ, đó là lúc cái 'tôi' đau khổ bắt đầu chết đi để nhường chỗ cho sự sống tràn trề."
Câu chuyện ấy là một lời phản tỉnh gay gắt cho chúng ta trong ngày Lễ Tro hôm nay. Chúng ta thường biến Mùa Chay thành một danh sách những điều cấm đoán hình thức: không ăn thịt, không tiệc tùng, không vui chơi. Nhưng nếu cái bụng đói mà cái miệng vẫn tuôn ra những lời cay nghiệt với người bạn đời, nếu đôi tay chắp lại cầu nguyện mà trái tim lại đóng sầm trước nỗi đau của đồng nghiệp, thì tro bụi trên đầu chỉ là một lớp hóa trang rẻ tiền che đậy sự ích kỷ.
Sự trở về đích thực phải là một cuộc hoán cải từ bên trong, nơi chúng ta biết "ăn chay" chính những lời cay nghiệt và những phê bình nghiệt ngã mà chúng ta vẫn ném vào người khác mỗi ngày. Hãy "ăn chay" chính những cơn giận vô cớ và sự cố chấp trong mái nhà của mình. Thay vì soi xét những lỗi lầm cũ kỹ của vợ, của chồng hay của con cái, hãy chọn cách "bố thí sự lắng nghe" và "ban tặng sự tha thứ". Đừng đợi đến khi người khác xin lỗi mới chịu làm hòa, bởi sự tha thứ không phải là ban ơn cho kẻ khác, mà là cởi trói cho chính linh hồn mình khỏi ngục tù của hận thù. Một lời nói dịu dàng sau một ngày mệt mỏi, một cái nắm tay cảm thông khi người thân vấp ngã, đó chính là hy lễ đẹp nhất dâng lên Thiên Chúa.
Bên cạnh đó, cuộc hoán cải này còn phải lan tỏa đến tận nơi công sở, nơi chúng ta thường dễ đánh mất lòng trắc ẩn giữa những áp lực và ganh đua. Hãy "cầu nguyện bằng chính đôi tay phục vụ" ngay tại bàn làm việc của bạn. Thay vì tham gia vào những cuộc bàn tán, nói xấu đồng nghiệp hay tìm cách dìm người khác xuống để mình tiến lên, hãy chọn cách nâng đỡ những người đang đuối sức. Một sự hỗ trợ âm thầm cho một dự án đang dang dở của đồng nghiệp, một nụ cười khích lệ cho người cấp dưới đang lo âu, hay sự công bằng và tử tế trong từng quyết định đó chính là lúc bạn đang biến nơi làm việc thành một đền thờ của lòng thương xót. Những đôi tay lấm bẩn vì gánh vác trách nhiệm cùng tha nhân luôn đẹp hơn những đôi tay sạch sẽ nhưng khoanh lại vô cảm trước nỗi vất vả của thế giới.
Mùa Chay dẫn đưa bước chân chúng ta rời xa những nẻo đường ích kỷ, nơi ta chỉ biết tôn thờ cái tôi độc tôn của chính mình. Sự hoán cải không nằm ở độ dài của những bài kinh hay màu xám của tro bụi, mà nằm ở độ rộng của vòng tay mở ra với người thân và độ sâu của lòng trắc ẩn dành cho đồng nghiệp. Hãy để tro bụi hôm nay trở thành phân bón cho hạt mầm nhân ái, để sau bốn mươi ngày, chúng ta không chỉ thấy mình già đi theo thời gian, mà thấy mình được tái sinh trong một trái tim mới - một trái tim biết đau nỗi đau của người và biết hạnh phúc trong sự trao ban vô điều kiện.
Lm Paul N.N
++++
Tiếng Gọi Từ Bụi Tro: Cuộc Cách Mạng Của Sự Trở Về
Có một câu chuyện kể về một người lính đào ngũ, sau bao năm trốn chạy trong sợ hãi và nhục nhã, anh quyết định viết thư về cho cha mình với một lời khẩn cầu tuyệt vọng. Anh thưa rằng nếu cha còn muốn nhìn mặt đứa con tội lỗi này, xin hãy buộc một dải băng trắng lên cây sồi già đầu làng; bằng không, anh sẽ tự kết liễu đời mình để không làm nhục gia đình thêm nữa. Ngày anh ngồi trên chuyến xe trở lại quê hương, trái tim anh thắt lại, anh không dám mở mắt nhìn ra cửa sổ vì sợ hãi một cành cây trống không. Nhưng rồi, người bạn đồng hành đã lay mạnh vai anh và thét lên kinh ngạc vì trước mắt họ không phải là một dải băng nhỏ nhoi, mà là cả một cây sồi trắng xóa như một ngọn đuốc sáng rực giữa trời. Cha anh đã treo hàng trăm dải băng vì ông sợ chỉ một dải băng nhỏ sẽ bị gió cuốn đi và ông sẽ mất con mãi mãi.
Hình ảnh cây sồi trắng xóa ấy chính là lời tuyên ngôn hùng hồn nhất về tình yêu của Thiên Chúa dành cho mỗi chúng ta trong ngày Lễ Tro hôm nay.
Tiếng gọi "trở về" trong Mùa Chay lại vang lên. Nghi thức xức tro trên đầu không phải là một thủ tục tôn giáo vô hồn hay một sự bi lụy yếu đuối, mà là một cuộc cách mạng thức tỉnh sự sống. Lễ Tro mời gọi chúng ta "xé lòng chứ đừng xé áo", bởi Chúa không cần những giọt nước mắt cá sấu hay những lời hứa suông trên đầu môi chót lưỡi; Ngài cần một trái tim biết đau đớn trước lầm lỗi và một ý chí sắt đá để đứng dậy rũ bỏ lớp vỏ bọc giả tạo.
Sự trở về này chỉ thực sự mạnh mẽ khi nó được cụ thể hóa bằng những hành động: Đừng chỉ ăn chay bằng cái bụng đói để rồi lại trút giận lên người bên cạnh, mà hãy thực hiện một cuộc thanh tẩy toàn diện cho tâm hồn. Hãy can đảm chặt đứt xiềng xích của sự giận dữ bằng cách chủ động hàn gắn những mối quan hệ đã đổ vỡ bấy lâu, trao đi sự tha thứ trước khi được yêu cầu. Hãy cai nghiện sự vô cảm bằng cách nhìn thẳng vào mắt người nghèo, trao cho họ phẩm giá thay vì chỉ quăng ra vài đồng bạc lẻ để an ủi lương tâm. Cuộc ăn chay đau đớn và giá trị nhất chính là nhịn đi những lời chỉ trích, phê bình hay ngồi lê đôi mách để thay bằng những lời cầu nguyện thầm lặng. Hãy kỷ luật bản thân bằng cách bớt đi những giờ phút ồn ào trên mạng xã hội để đối diện với chính mình trong thinh lặng, và thực hành bác ái bằng những việc làm âm thầm, tận tụy ngay trong gia đình hay nơi công sở mà không cần ai hay biết.
Mùa Chay đã bắt đầu, và đây có thể là cơ hội cuối cùng để chúng ta định vị lại cuộc đời mình. Cánh cửa lòng của Thiên Chúa không bao giờ khóa, và cây sồi của lòng thương xót vẫn đang trắng xóa những dải băng đợi chờ mỗi bước chân quay lại. Không có tội lỗi nào lớn hơn lòng thương xót của Ngài, và cũng không có hành trình nào vĩ đại bằng hành trình của một đứa con lạc lối quyết định rũ sạch bụi tro quá khứ để tìm đường về nhà. Hãy đứng dậy và bước đi ngay hôm nay, vì giữa những tro bụi của thân phận con người, mầm sống phục sinh đang chờ đợi để được nảy mầm.
Xin cho ta không chỉ ăn chay bằng hình thức, mà biết 'ăn chay' cả những lời cay nghiệt, biết 'bố thí' cả sự lắng nghe và 'cầu nguyện' bằng chính đôi tay phục vụ. Xin dẫn đưa bước chân ta rời xa những nẻo đường ích kỷ để tiến về phía cây sồi trắng xóa lòng thương xót của Ngài.
Ước gì từ dấu tro nhỏ bé mà giờ đây, mời cộng đoàn chuẩn bị tiến lên nhận lãnh, mỗi người chúng ta khởi đi một hành trình mới: hành trình trở về với Chúa, để rồi được biến đổi và bước vào Phục Sinh với một trái tim nhẹ hơn, trong hơn và yêu thương hơn. Amen.
Lm Paul N.N